PDA

View Full Version : Những hạt cát bé nhỏ



bmc
05-12-09, 02:32 PM
Nó nghĩ con trai thì phải đầu đội trời, chân đạp đất và làm những việc to tát. Niềm đam mê của nó gói trong ba chữ: ...


http://www.muctim.com.vn/article/media/2009/12-4/34246//ngong.jpga.jpg



...học ngoại ngữ. Nó học ngoại ngữ "đỉnh" nhất khối. Muốn học ngoại ngữ tốt thì cần phải chăm. Ngoài tố chất của một "con ong thợ", nó còn phản xạ nhanh, nhớ từ mới siêu đẳng, khả năng phát âm cực chuẩn. Một học sinh phổ thông mà thạo đến ba bốn ngoại ngữ kể ra cũng đáng nể. Đến cả giáo viên bản ngữ ở Trung tâm Apolo mà nó theo học ngoài giờ cũng phải khen nó bằng một câu tiếng Anh mà dịch ra Tiếng Việt nghĩa là:
- Cậu học ngoại ngữ rất cừ.
Nó nhận lời khen một cách xứng đáng và thoải mái. Nhưng như vậy không có nghĩa là nó ngừng cố gắng. Mục tiêu của nó đâu chỉ là một trường đại học top trên mà là tấm hộ chiếu xuất cảnh. Nó sẽ kiếm học bổng và du học ở một trường đại học tên tuổi ở Châu Âu. Nó đã gieo hạt mầm hy vọng ấy từ rất lâu và dành hết thời gian chăm bẵm cho hạt mầm ấy lớn lên từng ngày.
Nó không có nhiều thời gian để quan tâm đến những chuyện mà nó cho là vặt vãnh như: Chậu sen đất bố trồng trên sân thượng đã nở hoa chưa? Buổi tối cuối tuần, mẹ sẽ cho cả nhà ăn món gì? Màu sắc mà nhỏ em nó thích là xanh dương hay vàng cam...
Ở trường cũng vậy. Nhỏ bàn trên bị bệnh đã nghỉ học bao nhiêu ngày rồi nó không nhớ? Nó không cảm nhận được sự ấm áp trong chiếc áo dạ màu mận chín cô giáo nó mặc vào một ngày trời lạnh giá cũng như nó không biết trong khuôn viên của trường có nhiều cây non mới được trồng. Một tuần có 7 ngày, 6 ngày nó đến lớp, ngồi tì tay trên mặt bàn hí húi ghi chép hay chống cằm nghe giảng nhưng ngay cả chỗ nó vẫn tì tay hàng ngày vừa xuất hiện một vết xước dài nó cũng không để ý.
Những chuyện bên lề cuộc sống, nó càng không mấy bận tâm: Mấy cái quán cóc trước cổng trường hai tháng nay đã bị dẹp bỏ, dãy cây cổ thụ đầu khu phố nó ở vừa được đánh số và quét vôi vào gốc cây và để an toàn cho người đi bộ khi sang đường ở gần ngã tư đèn đỏ người ta đã làm một cái cầu vượt...Bận tâm làm gì chứ, nó còn bận làm việc lớn: Học để thành tài.
Nhưng rồi , nó bỗng thấy như mình đang thiếu một cái gì ? Cái gì mà nó mơ mơ, hồ hồ xen với cảm giác trống vắng..Thỉnh thoảng nó thấy buồn. Và nó cố đi tìm nguyên nhân của nỗi buồn đó.
Một buổi sáng đầu tuần, nó đã khiến bạn bè ngạc nhiên khi đứng ngơ ngẩn ngắm một đoá hoa vừa nở trong vườn trường.
Đơn giản là nó đã hiểu ra rằng trong khi nỗ lực làm việc lớn nó cũng cần phải để tâm đến những thứ mà nó từng cho là vặt vãnh. Chúng chỉ nhỏ bé như những hạt cát thôi nhưng thiếu chúng cuộc sống của nó sẽ trở nên tẻ nhạt và vô vị./.

Bùi Thu Hoàn