PDA

View Full Version : Con trai người phi công



Vũ thiếu gia
12-03-06, 09:48 AM
Con trai người phi công

V. Pexkôv





Cậu bé Vôlôđia sống cùng với mẹ ở một thành phố nhỏ. Gần thành phố là một sân bay, ở đó người ta thường thử các máy bay mới.

Có rất nhiều phi công sống ở thành phố này. Vôlôđia thường hỏi mẹ: “ Mẹ ơi, tại sao máy bay lại bay được ở trên trời mà không rơi xuống đất hả mẹ?”. Cậu bé rất thích hỏi và hay hỏi, thậm chí nhiều khi mẹ cậu cũng chịu không trả lời được những câu hỏi của cậu.

Một lần, tự nhiên cậu bé hỏi mẹ:

- Mẹ ơi, bố con đâu hả mẹ?

Cậu nghĩ rằng mẹ hoàn toàn có thể trả lời được câu hỏi này một cách dễ dàng. Nhưng mẹ lại im lặng. “Chắc mẹ đang nghĩ và sẽ trả lời, mình chờ vậy,” – Vôlôđia nghĩ vậy. Nhưng người mẹ không trả lời được câu hỏi của cậu bé.

Tất cả các cậu bé sống trong khu nhà này đều có bố , chính vì thế Vô lôđia nghĩ rằng cậu đương nhiên cũng có bố. “ Thật thú vị nếu mình biết được là bố thường đi xe hay đi bộ nhỉ? ” – Vôlôđia nghĩ như vậy. – “ Không, có lẽ là bố thường đi máy bay, vì bố là phi công mà ”. Trong thành phố nhỏ này, hầu như bố của các cậu bé đều là phi công.

Mùa xuân đến, tuyết bắt đầu tan, trên đường phố đầy nước, vì thế các cậu bé thiết kế những con tầu nhỏ để chơi.

- Mẹ ơi, mẹ làm cho con một con tầu nhỏ đi mẹ! – Một lần Vôlôđia nài nỉ mẹ.

- Làm như thế nào con, mẹ không biết làm…

- Đây là một mẩu gỗ nhé. Nếu mẹ cho phép con cầm dao thì con sẽ tự gọt thành một chiếc tàu nhỏ, nhưng mà mẹ lại không cho con cầm dao.

- Nào, thôi con đưa mẩu gỗ đây, mẹ thử làm xem thế nào! – Mẹ nói và cầm lấy dao. Nhưng mẹ của cậu bé không biết làm tầu thủy. Mẹ nói:

- Tốt nhất là mẹ sẽ mua cho con một chiếc tàu thủy ở ngoài cửa hàng.

- Không, con không thích tàu thủy ngoài cửa hàng đâu.

- Nhưng con thấy đấy, mẹ không biết làm tàu thủy. Tàu thủy mẹ làm chẳng đẹp tí nào.

- Không sao mẹ ạ. – Vôlôđia nói và cầm lấy mẩu gỗ mà đáng ra phải là cái tàu thủy. Và chính cái mẩu gỗ để làm tàu thủy này đã giúp cho Vôlôđia tìm thấy bố.

Tháng trước có một người phi công đến ở căn hộ đối diện với căn hộ của hai mẹ con cậu bé Vôlôđia. Vôlôđia hầu như không nhìn thấy người hàng xóm của mình vì người phi công này suốt ngày phải làm việc ngoài sân bay đến tối muộn mới về. Một lần, bé Vôlôđia bị ốm và không đi mẫu giáo được. Sáng hôm ấy, cậu bé bước ra ngoài hành lang và nhìn thấy người hàng xóm, tên anh là Xécgây Ivanôvich.

- Xin chào, người anh em. – Xécgây Ivanôvich nói.

- Xin chào. – Vôlôđia trả lời. Cậu bé ngẩng đầu lên và chăm chú nhìn người hàng xóm của mình. Cậu bé cảm thấy rất quý người đàn ông này. Người phi công có dáng người cao lớn, đôi mắt vui vẻ và rất đẹp, mái tóc đen.

- Cháu tên là gì?

- Vôlôđia ạ.

- Sao cháu lại ở đây một mình? – Xéc gây Ivanôvich hỏi.

- Cháu chơi ạ.

- Chơi ở ngoài hành lang à? Thế sao cháu không đi học?

- Cháu ốm, cháu bị viêm họng.

- Chắc tại cháu hay chơi ngoài trời lạnh phải không?

- Không, tại cháu ăn tuyết đấy ạ.

- À, chú hiểu rồi.

Xécgây Ivanôvich bỗng nhìn thấy cậu bé Vôlôđia cầm trong tay mẩu gỗ.

- Cái gì thế này?

- Cái tàu thủy đấy ạ.

- Tàu thủy ấy à? Đây là một mẩu gỗ đấy chứ. Nào, đưa đây, chú sẽ làm cho cháu một chiếc tàu thủy thực sự.

Xécgây Ivanôvich cầm lấy con dao nhỏ và nhanh chóng làm mẩu gỗ thành một chiếc tàu thủy xinh xắn. Chiếc tàu mới đẹp làm sao! Đó là một chiếc tàu thủy thực sự, màu trắng rất đẹp. Tất cả các cậu bé đều nài nỉ xin Vôlôđia cho xem chiếc tàu. Vôlôđia rất vui.

- Ai làm cho cậu chiếc tàu này đấy? – Một cậu bé hỏi.

Vôlôđia im lặng một chút, sau đó trả lời rất dõng dạc:

- Bố tớ.

- Không phải. – Cậu bé kia nói. – Cậu làm gì có bố.

- Bây giờ có rồi, bố tớ trở về rồi. Đấy, bố tớ làm cho tớ cái tàu thủy này và còn làm cho tớ nhiều đồ chơi khác nữa cơ.

Buổi tối, mẹ cậu bé nhìn thấy chiếc tàu thủy. Mẹ cầm lên xem chăm chú và hỏi:

- Ai làm cho con chiếc tàu đẹp thế này ?.

- Bố làm đấy ạ. – Volôđia nói.

- Bố à? – Người mẹ ngạc nhiên hỏi.- Bố nào? Con làm gì có bố…

- Sao lại không? Có chứ. Thậm chí bọn con gái cũng còn có bố nữa là con là con trai.

Người mẹ bỗng im lặng. Đôi mắt nghiêm nghị của cậu con trai đang nhìn chị. Và người mẹ chợt hiểu rằng đứa con trai bé bỏng của chị có tính cách rất cương quyết. Cậu bé không bao giờ chịu từ bỏ bố mình khi cậu qủa quyết rằng mình có bố.

Chính Xécgây Ivanôvich cũng không nghĩ rằng mình đã làm chiếc tàu cho trái tim ngây thơ của con trẻ, và anh cũng không biết rằng từ lúc anh làm chiếc tàu ấy, Vôlôđia đã chọn anh làm bố của mình.

Mỗi khi từ mẫu giáo về, Vôlôđia đều hỏi: “ Bố có nhà không?”. Người mẹ không trả lời. Vôlôđia chạy sang gõ cửa nhà Xécgây Ivanôvich. Không có tiếng trả lời. Bố không có nhà. Vôlôđia đã quen rằng bố thường xuyên vắng nhà.

Một hôm, Vôlôđia bị ốm nặng vì cậu bé lại ăn tuyết. Cậu bị sốt rất cao. Ban ngày mẹ cậu bận đi làm, nên có một bà cụ hàng xóm sang chăm sóc cậu, đến chiều mẹ cậu mới về. Mẹ kể cho cậu bé nghe những câu chuyện cổ tích rất hay, cho cậu uống thuốc và hỏi cậu: “Con có đau đầu không?” “Con cần gì?” “Con muốn gì?”, nhưng Vôlôđia không muốn gì cả. Khi cậu bé ăn vốc tuyết lạnh, cậu không nghĩ rằng sau đó cậu lại bị nóng và mệt mỏi đến như thế này. Vôlôđia im lặng, im lặng, bỗng nhiên cậu bé nói:

- Mẹ ơi, mẹ gọi bố cho con đi!

Người mẹ đứng như tượng. Khi ấy, cậu con trai không nhìn thấy khuôn mặt của mẹ . Người mẹ có thể làm tất cả mọi việc vì đứa con trai yêu dấu của mình, chị có thể mua cho con những đồ chơi đắt tiền nhất, những hộp kẹo ngon nhất, có thể cho con cả cuộc sống của mình, nhưng tìm bố cho con trai thì chị lại không thể…

Vôlôđia vẫn chờ mẹ đi gọi bố cho mình. Người mẹ đành phải đi. Chị đành phải bước sang nhà người đàn ông không quen để xin anh vài phút làm bố cho con chị.

Người mẹ gõ cửa. Xécgây Ivanôvich đang ngồi uống trà và đọc báo.

- Anh Xégây Ivanôvich! – Người mẹ khẽ nói. – Con trai tôi, Vôlôđia gọi anh bằng bố. Tôi không biết tại sao lại thế, nhưng nó còn nhỏ quá…

Người mẹ nói, người hàng xóm ngạc nhiên nghe chị, anh không hiểu mình phải làm gì.

- Hiện nay, - Người mẹ tiếp tục nói. – Con trai tôi đang ốm nặng, và nó yêu cầu tôi đi gọi anh.

Người mẹ im lặng chờ đợi. Người hàng xóm cũng im lặng. Sau đó bỗng nhiên anh bật dậy và nói với người mẹ:

- Tôi sang ngay bây giờ đây.

Bước lại gần Vôlôđia, Xécgây Ivanôvich hỏi:

- Ốm à? Người anh em. Sao, Chắc lại ăn tuyết phải không?

Vôlôđia rất vui mừng vì bố đến. Hai bố con nói chuyện rất vui vẻ.

-Bố bay có cao không hả bố?

- Cao chứ. – Bố trả lời.

Mẹ ra bếp nấu ăn, trong phòng chỉ còn lại có hai người: bố và con trai. Xécgây Ivanôvich sống độc thân. Anh chưa có gia đình và tất nhiên là chưa có con. Trước đây , anh có phần hơi sợ trẻ con vì anh không biết nói chuyện với trẻ con như thế nào. Nhưng với Vôlôđia thì anh lại thấy nói chuyện rất vui vẻ, thoải mái và thân mật. Thậm chí anh còn kể cho Vôlôđia những câu chuyện cổ tích có thật về những chiếc máy bay và những người phi công. Vôlôđia rất thích những câu chuyện ấy.

Những tình cảm mới lạ nảy sinh trong trái tim đơn độc của Xécgây Ivanôvich, người chỉ quen với máy móc, trường bay và những phi công. Anh nhìn cậu bé Vôlôđia đang ốm nằm trên giường và ngậm mgùi nghĩ: “Giá mình được ốm thay cho đứa con trai bé bỏng này thì tốt biết bao! Trẻ con ốm thật là tội nghiệp!”

Đêm đã khuya, Vôlôđia cần phải đi ngủ. Xécgây Ivanôvich định ra về, nhưng bé Vôlôđia giữ tay anh lại và nói:

- Bố ơi, đừng đi!

- Đã đến lúc con phải đi ngủ rồi.

- Con sẽ ngủ, nhưng mà bố đừng đi!

- Được rồi , bố sẽ không đi nữa.

Chỉ khi Vôlôđia đã ngủ say, Xécgây Ivanôvich mới ra về. Và cứ như vây, mỗi khi Xécgây Ivanôvich ở nhà là bé Vôlôđia suốt ngày quấn quýt bên anh. Xécgây Ivanôvich luôn cố gắng thực hiện tất cả những gì mà Vôlôđia mong muốn - cậu bé mà bỗng nhiên trở thành con trai của anh.

Một hôm, Vôlôđia đề nghị: “ Chiều nay bố đến đón con ở lớp mẫu giáo nhé! Rồi bố con mình cùng về, thứ bẩy bạn nào cũng được bố đón đấy! ”.Xécgây Ivanôvich im lặng một chút, nhưng sau đó anh nói:

- Được rồi, bố sẽ đến đón con.

Chiều hôm ấy, Xécgây Ivanôvich và bé Vôlôđia cùng đi từ trường mẫu giáo về nhà. Vôlôđia nắm tay bố và kiêu hãnh nhìn xung quanh. Trong thành phố nhỏ này, rất nhiều người biết Xécgây Ivanôvich và đều chào anh. Vôlôđia rất sung sướng và tự hào về điều đó. Một đồng chí phi công, người quen của Xécgây Ivanôvich chào anh và hỏi:

- Con trai anh đấy à?

- Vâng, con trai tôi đấy. Tôi đón cháu đi học về. – Xécgây Ivanôvich trả lời dứt khoát, và hai bố con lại đi tiếp. Vôlôđia cảm thấy rất hạnh phúc.



Trường mẫu giáo, nơi hàng ngày Vôlôđia đi học, nằm ở rìa thành phố. Cách đó không xa là một sân bay. Cuộc sống ở sân bay này thú vị nhưng cũng vô cùng nguy hiểm. Hàng ngày, từ đây người ta thường nhìn thấy những chiếc máy bay rất đẹp và hiện đại bay lên trời cao. Những người lái các máy bay đó phải là những người phi công dũng cảm và giàu kinh nghiệm. Họ có nhiệm vụ thử các máy bay mới. Ngày nào cũng như vậy, các máy bay cứ cất cánh rồi lại hạ cánh an toàn. Sân bay tiễn những người phi công cùng những chiếc phi cơ của họ lên cao rồi lại đón họ trở về.

Hôm ấy, chuyện xảy ra đúng vào khi các em bé trong trường mẫu giáo đang ngủ trưa. Vôlôđia cũng đang trong giấc ngủ say sưa và bình yên như mọi em bé khác. Tiếng ồn của động cơ máy bay không làm ảnh hưởng đến giấc ngủ say sưa và thơ ngây của con trai người phi công. Vôlôđia vẫn ngủ, còn bố em thì đang bay trên bầu trời. Anh bay rất cao, ở đó bầu trời không còn mầu xanh mà trở thành màu tối sẫm đến nỗi có thể nhìn thấy được cả những ngôi sao ngay cả ban ngày. Ở đó không có không khí nên rất khó thở, người phi công phải mặc trên mình bộ quần áo đặc biệt. Anh đã thực hiện tất cả những thao tác cần thiết. Khi anh nghe thấy hiệu lệnh qua rađiô: “Tốt lắm, hạ cánh!”, anh đã định cho máy bay hạ cánh.

Bỗng nhiên anh phát hiện ra động cơ bên phải của máy bay bắt đầu cháy. Anh báo cáo qua rađiô: “Động cơ bên phải đang cháy, tôi đang cố dập lửa”. Anh nghĩ rằng bay với tốc độ cao thì sẽ dập được lửa và sẽ đưa máy bay hạ cánh xuống mặt đất. Nhưng động cơ vẫn tiếp tục cháy và máy bay đã bắt đầu ở trạng thái rơi. Người phi công đã không thể điều khiển được máy bay. Dưới mặt đất ra lệnh: “ Nhảy dù!”.

- Tôi không thể. – Người phi công trả lời.

- Tại sao? Tại sao? Tôi ra lệnh, nhảy dù ngay! – Vị chỉ huy dưới mặt đất quát vào máy bộ đàm. Nhưng người phi công vẫn im lặng. Anh không còn thời gian để tranh luận với vị chỉ huy của mình nữa. Máy bay đang rơi xuống rìa thành phố, nơi có trường mẫu giáo. Anh đã nghe thấy mệnh lệnh qua rađiô, nhưng anh im lặng. Dưới mặt đất, mọi người cho rằng anh đã hy sinh, nhưng không, anh vẫn đang chiến đấu. Anh đang cố gắng bằng tất cả khả năng và sức lực của mình xoay chiếc máy may sang hướng khác, để nó không rơi vào những nhà dân và trường mẫu giáo.

Không ai biết người phi công đã nghĩ gì trong những giây phút cuối cùng của đời mình. Không ai có thể biết được rằng trong chiếc máy bay bốc cháy đó, Xécgây Ivanôvich đã nghĩ về đứa con trai bé nhỏ của mình. Nhưng chính hành động của anh là những lời kể lại sống động nhất rằng khi ấy anh nghĩ gì và cảm thấy điều gì. Anh đã điều khiển máy bay xuống gần như sát mặt đất, vào một khoảng đất trống. Làm thế nào mà anh có thể thực hiện được điều ấy? Đó là điều mà không ai có thể giải thích được. Theo nguyên tắc thì máy bay lúc ấy không thể điều khiển nổi, nhưng khi ấy anh không nghĩ đến các nguyên tắc. Anh đã làm được một điều phi thường. Nhưng anh đã không kịp nhảy ra khỏi máy bay, bởi vì máy bay đã xuống quá thấp…

Vôlôđia không biết ngay rằng chính Xécgây Ivanôvich đã hy sinh. Em chỉ biết là có một chiếc máy bay bốc cháy trên không và một người phi công dũng cảm, giàu kinh nghiệm đã hy sinh. Song Vôlôđia còn quá nhỏ nên em cũng chưa hiểu hy sinh nghĩa là gì.

Đi học về, như thường lệ, Vôlôđia vẫn gõ cửa phòng bố. Lúc đầu Vôlôđia không ngạc nhiên lắm khi thấy bố không có nhà. Bố vẫn thường vắng nhà mà. Nhưng lâu quá không thấy bố về nhà, một lần, Vôlôđia hỏi mẹ:

- Bố đâu hả mẹ?

Mẹ thường không trả lời câu hỏi này, nhưng lần này, mẹ chăm chú nhìn vào khuôn mặt con trai và trả lời giọng buồn buồn:

- Bố con hy sinh rồi, khi đang thử máy bay mới.

Vôlôđia không hiểu “hy sinh ” nghĩa là gì, cậu bé lại hỏi:

- Thế khi nào thì bố về?

- Bố không về nữa. – Mẹ nói. Vôlôđia không tin, và hỏi lại:

- Bố đi rồi à, hay là bố đang bay?

- Bố hy sinh rồi. – Người mẹ nhắc lại. – Bố… chết mất rồi, con hiểu không, bố sẽ không bao giờ về được nữa đâu con ạ. Người mẹ nói và bật khóc.

- Thế còn con thì sao? – Vôlôđia nói khẽ và cũng chực khóc. Nhưng người mẹ nói ngay:

- Bố con là một người anh hùng.

Từ “người anh hùng” đã làm cho cậu bé tĩnh tâm lại. “Con trai người anh hùng không được khóc”.- Vôlôđia nghĩ như vậy và cố gắng không khóc.

Sau đó không lâu, Vôlôđia rời thành phố nhỏ ấy về sống ở Matxcơva với bà ngoại. Bây giờ Vôlôđia đã lớn hơn và độc lập hơn. Cậu đã hiểu tất cả. Cậu biết cha mình không lâu, nhưng cậu nhớ về cha rất rõ và rất yêu cha mình. Cậu thường ngắm ảnh cha treo trên tường. Khuôn mặt cậu không giống cha lắm, “nhưng điều đó không quan trọng. Điều quan trong là có được tính cách như cha mình” – Vôlôđia nghĩ như vậy.