noitiengtunho
29-03-06, 11:34 AM
Anh ơi,
Có lẽ là vì đã biết rằng bức thư này không thể đến được tay anh nên em mới đủ can đảm để viết hết những cảm xúc của mình.
Đã 2 năm trôi qua rồi anh nhỉ, thời gian thật là lạnh lùng, nó trôi đi lặng lẽ, không đợi em , không đợi cả những quyết định của anh. Em đã tưởng rằng mình đã đủ nghị lực để quên, đôi lúc em thực sự tin rằng mình đã quên, nhưng từ " quên" sao mà khó đến thế ??? NÓ chập chờn mãi trong đầu em, thoắt là chính nó ," quên", và thoắt lại biến thành nỗi nhớ.........Một nỗi nhớ vô căn cớ, cứ ập đến bất cứ lúc nào............
Có rất nhiều người bạn của em, chúng biết tình cảm đơn phương mà em dành cho anh, chúng nói với em rằng " chữ Quyên _quên và Y _ hãy bỏ chữ Y đi , để sống cho vui vẻ........" Nhưng anh à, bỏ chứ Y đi thì tên em sẽ không còn như cũ, và em cũng chẳng còn là em_ con bé ngốc đến khó chịu kia nữa.......!_ và em sợ............ sợ không còn là chính mình, sợ yêu, sợ nhớ, sợ cả anh.............
Giá anh đã hạnh phúc, giá anh đã cưới người ta từ năm trước, thì có lẽ tất cả những tình cảm của em đã không còn nơi để trú ngụ, có lẽ nó sẽ ngủ yên theo hạnh phúc của cuộc đời anh.....Nhưng anh à, em ngồi đây mà lúc nào cũng nghĩ đến những trái ngang của anh......lúc nào cũng nghĩ đến người kia mà anh yêu dấu_ người mà em mong cháy lòng sẽ là một người tốt.
Em tự biết mình chẳng thể làm được gì. Em biết anh là người giỏi giang và tài hoa, nhưng lại quá vô tư ........ _ đó là điểm yếu của anh, anh biết không ??? Em không muốn tin là anh bị lợi dụng, em muốn người mà anh đã chọn phải là một người hơn em, thực sự hơn em về mọi mặt.........chứ không phải như thế này.........Nhưng giữa mong muốn và sự thật là một khoảng cách khá xa, mà em không phải là người quyết định. Bây giờ, em không thể làm gì hơn là tin vào anh và suy nghĩ của anh, để anh sáng suốt nhận ra mọi chông gai của chính mình, và lựa chọn. Em chẳng cần và cũng không mong gì anh sẽ quay lại bến bờ của em, chỉ cần anh đủ tự tin để đi tiếp ........tìm đến một bến bờ bình yên .......... và mãi mãi hạnh phúc, để lòng em khỏi mãi hoài day dứt, để anh mãi mãi là thần tượng tuyệt vời nhất trong mắt em.
Anh ơi, lúc này anh đang nghĩ gì ??? đêm nay em thức vì anh, vì những dòng cho anh, cầu chúc cho anh, và em cũng mong, giờ này anh đang ngủ thật say, sáng mai anh lại phải đi làm rồi.......Một ngày mới rồi sẽ lại bắt đầu với anh..........Một ngày không giống như hôm nay nghe anh !!!!!
Em sẽ mãi là em gái của anh, cho dù thế nào đi chăng nữa.......
Có lẽ là vì đã biết rằng bức thư này không thể đến được tay anh nên em mới đủ can đảm để viết hết những cảm xúc của mình.
Đã 2 năm trôi qua rồi anh nhỉ, thời gian thật là lạnh lùng, nó trôi đi lặng lẽ, không đợi em , không đợi cả những quyết định của anh. Em đã tưởng rằng mình đã đủ nghị lực để quên, đôi lúc em thực sự tin rằng mình đã quên, nhưng từ " quên" sao mà khó đến thế ??? NÓ chập chờn mãi trong đầu em, thoắt là chính nó ," quên", và thoắt lại biến thành nỗi nhớ.........Một nỗi nhớ vô căn cớ, cứ ập đến bất cứ lúc nào............
Có rất nhiều người bạn của em, chúng biết tình cảm đơn phương mà em dành cho anh, chúng nói với em rằng " chữ Quyên _quên và Y _ hãy bỏ chữ Y đi , để sống cho vui vẻ........" Nhưng anh à, bỏ chứ Y đi thì tên em sẽ không còn như cũ, và em cũng chẳng còn là em_ con bé ngốc đến khó chịu kia nữa.......!_ và em sợ............ sợ không còn là chính mình, sợ yêu, sợ nhớ, sợ cả anh.............
Giá anh đã hạnh phúc, giá anh đã cưới người ta từ năm trước, thì có lẽ tất cả những tình cảm của em đã không còn nơi để trú ngụ, có lẽ nó sẽ ngủ yên theo hạnh phúc của cuộc đời anh.....Nhưng anh à, em ngồi đây mà lúc nào cũng nghĩ đến những trái ngang của anh......lúc nào cũng nghĩ đến người kia mà anh yêu dấu_ người mà em mong cháy lòng sẽ là một người tốt.
Em tự biết mình chẳng thể làm được gì. Em biết anh là người giỏi giang và tài hoa, nhưng lại quá vô tư ........ _ đó là điểm yếu của anh, anh biết không ??? Em không muốn tin là anh bị lợi dụng, em muốn người mà anh đã chọn phải là một người hơn em, thực sự hơn em về mọi mặt.........chứ không phải như thế này.........Nhưng giữa mong muốn và sự thật là một khoảng cách khá xa, mà em không phải là người quyết định. Bây giờ, em không thể làm gì hơn là tin vào anh và suy nghĩ của anh, để anh sáng suốt nhận ra mọi chông gai của chính mình, và lựa chọn. Em chẳng cần và cũng không mong gì anh sẽ quay lại bến bờ của em, chỉ cần anh đủ tự tin để đi tiếp ........tìm đến một bến bờ bình yên .......... và mãi mãi hạnh phúc, để lòng em khỏi mãi hoài day dứt, để anh mãi mãi là thần tượng tuyệt vời nhất trong mắt em.
Anh ơi, lúc này anh đang nghĩ gì ??? đêm nay em thức vì anh, vì những dòng cho anh, cầu chúc cho anh, và em cũng mong, giờ này anh đang ngủ thật say, sáng mai anh lại phải đi làm rồi.......Một ngày mới rồi sẽ lại bắt đầu với anh..........Một ngày không giống như hôm nay nghe anh !!!!!
Em sẽ mãi là em gái của anh, cho dù thế nào đi chăng nữa.......