PDA

View Full Version : Người vợ bắc kì !



noitiengtunho
29-03-06, 11:53 AM
****** Lời mở đầu: Bắt đầu từ đây tôi xin trích nguyên văn truyện : mọi người nếu chú ý đóng đọc thì sẽ thấy vô cùng thú vị

*
Tôi lấy vợ bên Mỹ này . Vợ tôi người Việt, sinh trưởng bên Lào và định cư ở tiểu bang cách tôi nửa ngày đường lái xe.

Tôi người Sài Gòn, qua Mỹ ở tuổi thanh niên. Chưa một lần nhìn thấy Việt cộng. Tôi nói giọng Nam nên vợ tôi là một kho tàng để khám phá ngôn ngữ gốc của miền Bắc. Tôi viết câu truyện ngắn và hi vọng được học thêm tiếng Hà nội để làm giàu cho vốn ngữ vựng Bắc Kỳ hạn hẹp của tôi .


Chào kết thân .



Tôi lập gia đình năm 30 tuổi. Nhà tôi 25 tuổi. Ở tuổi tam thập thì lấy vợ là thường, có gì lạ mà phải viết với lách. Đương nhiên chuyện tôi lấy vợ thì nĩi làm gì, tôi chỉ muốn kể lể về nhà tôi mà thơi, vả lại, năm nay kỷ niệm đúng mười năm thành hơn của hai vợ chồng tôi. Ơn cố để tri tân vậy.

Nhà tôi người bắc kỳ. Theo lời ông thân sinh ra nhà tôi, thì năm 54, số người di cư từ miền bắc có hai thành phần: bắc kỳ tàu hỏa và bắc kỳ há mồm. Nhà tôi là hậu duệ của nhóm thứ nhất. Không hiểu sử liệu có phân loại như thế chăng? Có điều ông thân nhà tôi cứ nằng nặc đòi mình là bắc kỳ tàu hỏa. Có lẽ ông hãnh diện về bước chân Nam tiến của mình. Hồi đó, loạt bài của Phạm Quỳnh viết về miền tây, làm nổi lên làn sóng người đổ xô đi đãi vàng. Ông thân nhà tôi là một trong đám người mạo hiểm đó.

Gốc gác từ Bùi Chu, Phát Diệm, nơi phát xuất hầu hết những tràng kinh cũ mẻm như “Phục rĩ chí tôn” ông lầm nhầm câu “Vị thần đẳng kỳ” làm bùa hộ mạng trong suốt đường lưu lạc. Nơi cuối cùng ông dừng chân là Vạn Tượng trong vương quốc Lào. Nhà tôi sinh ra ở đây.

Người Việt, sống bên Lào, học trường tây, di cư sang Mỹ hấp thụ nền văn hoá tạp chủng, tất cả đều nửa vời nên nhà tôi trở thành cái khạp chứa đựng linh tinh cụ mà vật gì cũng quí giá cần thiết nhưng lại không thành đôi thành bộ. Về tính tình, nàng có vô tư của Lào, e lệ của Việt, tự do của Mỹ, phóng khoáng của Tây, tất nhiên bao gồm đủ nét đặc thù mà chỉ tôi mới thông cảm. Mẹ tôi thì không hiểu cho như vậy.

Tôi quen nàng trong một ngày linh thao giáo xứ tổ chức. Ngày mới dẫn về ra mắt, gọi là ra mắt cho oai chứ thật ra tôi vẫn còn trong giai đoạn tán tỉnh, nên không chủ trương được mọi việc. Tôi chỉ nhân tiện, mời nàng về thăm gia đình, nàng cả nể đi theo. Việc này làm tôi bị một mẻ hố to. Tôi còn nhớ rõ lắm, hôm ấy là ngày thứ bảy, gia đình tôi có thói quen gặp nhau tán gẫu và chơi bóng chuyền. Vừa mới gặp nàng, mẹ tôi đã lắc đầu quầy quậy.
- Mày gặp con bé này ở đâu đó con?.
Tôi thì thào:
- Gì vậy mẹ?
- Xem váy nó mặc kéo đến Ngã Ba Ông Tạ thế kia. Thày mày sắp về rồi đấy.
Tôi kịp ngó lại ngẩn người. Nhưng cố vớt vát:
- Đó là mốt bây giờ mà mẹ. Người ta ăn mặc bây giờ còn hãi hơn thế.
- Hơn thế là sao ? .... là cởi truồng hả? Thày mày về đến nơi rồi đấy.

Tôi biết mẹ tôi mỗi khi có chuyện gì không vừa ý, thường hay có thói quen mang thày tôi ra làm ngáo ộp. Vả lại, lúc này lũ em tôi đang vây quanh nàng để nói chuyện, nên tôi tạo khuôn mặt tiến thoái lưỡng nan để chứng tỏ cho mẹ tôi là tôi cũng muốn vâng lời người, nhưng cực chẳng đã đấy thôi. Để du di câu chuyện và bắt người cùng phe với mình, tôi vờ vĩnh:

- Thày về, mẹ báo con ngay nhé. (Tôi gọi bố tôi bằng Thầy.)

Mẹ tôi đáp xuôi:
- Cha mày !

Tôi quay mặt đi tủm tỉm.
Lúc này, nàng đã hội nhập ngay với lũ em tôi và nói cười thoải mái. Chơi banh nàng cũng gân cổ hò hét hết mình. Lúc nâng banh cũng như lúc đập, nàng quên cả mình đang mặc mini-jupe. Trong mọi môn thể thao, hơn bao giờ hết, tôi thấy bóng chuyền là môn vô duyên nhất. Trò chơi này không dành cho phái nữ.
(còn tiếp)

noitiengtunho
29-03-06, 12:11 PM
Chắc hẳn lúc này, mẹ tôi đang đứng sau cửa và chăm chú nhìn ra. Lũ em tôi thấy nàng ngộ ngộ, mặc dầu bỡ ngỡ, nhưng chúng có vẻ khoái tính tình nàng. Đứa em gái mon men đến gần to nhỏ:
- Anh không tán được chị ấy đâu.
Tôi tự ái chống chế.
- Cứ mở mắt ra xem.
Đứa em gái lo âu:
- Anh cũng không hợp với chị ấy đâu.
- Sao vậy
- Chị ấy “Mỹ” quá.
Tôi thấy nó có lý, đáp lại nhưng với giọng yếu xìu:
- Để rồi xem.
Có thể chính đứa em gái không biết, cũng có thể chính tôi cũng chẳng hay là mẩu đối thoại nhỏ này thọc trúng yếu huyệt. Tính tự tôn trong tôi bùng dậy. Tôi quyết tâm chinh phục nàng cho được mới nghe. Lũ em trai vì khoái nàng nên vô tình đẩy tôi đi xa hơn. Tôi cứ thế tiến dần và rốt cục là một đám cưới khá linh đình. Trong mọi lúc, mẹ tôi luôn đứng ngoài vòng tình cảm riêng tư của tôi.

Ngày mới về làm dâu, Thày tôi thay vì đóng vai trò “kính nhi viễn tri” để thăm dò tính tình tốt xấu của nàng như những chị dâu khác, thì lại hay trò chuyện với nàng. Qua nàng, thày tôi tìm lại được những tử ngữ tưởng như đã mất sau cuộc di cư. Hoá ra những người di cư sang thẳng bên Lào, họ bảo tồn được những cổ ngữ của địa phương thời trước 54. Họ không bị nam hoá như những người đi bằng tàu há mồm vào nam bộ. Thí dụ như khi đang lái xe trên xa lộ, nàng nói:

- Hãm phanh lại ngay, không cẩm bắt bỏ bót.

Trong khi chúng tôi ngơ ngác thì thày tôi cười hả hê như thể mình gặp tri kỷ. Mặc dù tuổi tác chênh lệch đến 3 giáp, nàng đã chiếm ngay cảm tình của thày tôi. Chuyện này ban đầu mọi người tưởng thày tôi “chính trị”, nhưng sau mới biết thày tôi thích nàng thật tình. Khi có dịp gặp gỡ, lũ em tôi luôn vây quanh nhà tôi mà hỏi những chữ mẹ đẻ của chúng. Chắc nàng cũng không phân biệt được là chúng nó mua vui hay thật tình muốn học. Khi chúng thích thú, nhà tôi cũng khoái chí cười khanh khách hoà điệu với lũ em. Chúng hay tụm nhau lại hỏi:
- Thế xe cứu hoả thì chị gọi là gì?
- Xe vòi rồng

- Còn lính tráng?
- Hiến binh

- Chiên
- Rán

- Cái ly
- Cái cốc

- bát to
- Cái liễn

- bát nhỏ
- bát đàn ... v.v..

Cuộc nói chuyện cứ thế nối tiếp như một thí sinh trả lời vấn đáp của hội đồng giám khảo. Hình như nàng cũng sung sướng khi được người hỏi han, vì bằng chứng là tụi nhỏ cũng chỉ có ngần nấy câu hỏi lặp đi lặp lại, mà chưa lần nào nàng tỏ ra phiền lòng.

Thích thú nhất là mỗi khi đọc kinh tối. Nàng không giầu ngôn ngữ để có thể tự chỉnh những câu đọc sai. Nàng luôn tin những câu nàng đọc là đúng, là thật, có thể chính vì sự tin thật này làm cho chúng tôi tưởng nàng ngây thơ chăng. Gia đình tôi có thói quen đọc kinh chung. Nhưng đến khi đến chỗ nàng đọc sai thì kể cả thày tôi, mọi người giả vờ lấy hơi để nghe nàng trơ trọi đọc rõ một mình:

( Mời các bạn tiếp tục đón đọc ... ở phần sau :D - Mỗi ngày 1 đoạn ngắn ngắn :D )

noitiengtunho
30-03-06, 07:58 AM
- Lạy Chúa tôi, Chúa là đấng trọn tốt trọn lành. Chúa đã “rựng” nên tôi.

Và nhiều, nhiều lắm, cứ thế chúng tôi cứ bấm nhau cười một mình. Có lần bất kể sự nghiêm trang của buổi kinh nguyện, một đứa em không nín được, bất giác cười to lên. Tiếng cười như có ma lực làm mọi người không nín được cũng hoà theo. Khi người ta cười mà cố nhịn ngay được thì dễ nín. Nhưng khi để nó phát triển to ra thì không hãm lại được nữa. Cả gia đình người nọ nhìn người kia cười liên tục, đỏ mặt, tía tai, không kịp lấy hơi, cứ thế nhe răng không ngậm lại được đến hơn chục phút. Nhà tôi lúc đấy không biết họ cười gì, cũng thích chí cười theo làm mọi người vừa nhìn đến, lại ôm bụng ngặt nghẽo. Những trận cười vô tội vạ ấy lâu lâu lại được diễn ra một lần làm cho nàng mới mãi. Không phải tôi mang ra nhà tôi ra làm trò cười cho thiên hạ. Chắc chắn phải có một cái gì đó mà cho đến bây giờ tôi vẫn chưa khám phá ra. Tôi bỏ nhiều giờ ngồi ngẫm nghĩ và phân tách từng chi tiết nhỏ. Nàng không phải là người khờ dại. Nàng từng bàn cãi với tôi về nhiều đề tài. Về mặt kiến thức nàng cũng không nghèo. Thế thì tại sao.......?? Tôi chịu thua.


Ngày mang bầu đứa con thứ nhất, nàng khóc tỉ tê vì bầu sữa tăng trưởng nhanh hơn núm vú. Nàng không ngần ngại chạy ngay vào buồng kể lể với mẹ tôi. Tính tò mò ngây ngô của nàng đáp ứng lại nhu cầu hiếu động của mẹ tôi. Đã từ lâu, con dâu cũng như con đẻ, ít ai cho mẹ tôi thấy mình hữu dụng. Mẹ tôi hầu như dành mọi thời gian giảng giải cho nàng. Hai mẹ con chuyện này chuyện nọ rất thân mật. Cử chỉ vô tư của nàng nhiều lúc quá đà, mẹ tôi không lấy thế làm phật lòng, mà trái lại, lắm lúc nàng làm cho mẹ tôi quên cả vai trò mẹ chồng của mình. Những chuyện xảy ra hàng ngày như chuyện trong bàn ăn, nàng cắn nguyên quả cà bằng răng cửa, hạt phun ra bắn vào mặt người ngồi đối diện, hay chuyện nàng đang ăn xíu quách trịnh trọng mời mẹ tôi:
- Mời mẹ gặm xương ạ.
Bà phì ra cười chứ không nghe trách mắng gì. Tình thế này xem ra có mòi thuận lợi nên tôi cứ để mặc, không khuyên bảo hoặc cản ngăn.

Ngày lễ vàng, kỷ niệm 50 năm thành hôn của thày mẹ tôi. Nàng ra tiệm sách mua về đủ loại sách dạy làm bánh pháp. Loại sách này màu mè nên chẳng rẻ. Tôi sót ruột lắm, nhưng làm sao có thể can ngăn thiện ý của nàng. Vả lại, người nàng ước mong tặng quà lại là thày mẹ tôi. Nàng thức trắng hai ba đêm liền để hoàn thành chiếc bánh. Quả thật tiền nào của nấy. Chiếc bánh đẹp thật. Mười hai chiếc bánh nhỏ tượng trưng 12 đứa con quây quanh một chiếc bánh lớn. Nàng còn khoe tôi là nàng biết tiết kiệm bằng cách dùng hoa lá trong vườn để trang điểm cho những chiếc bánh. Nhẩm tính giá thành của chiếc bánh so với ngoài chợ hơn chục lần, tôi ngao ngán châm biếm:

- Nếu mà như người ta thì tốn kém lắm em nhỉ.

- Nàng hớn hở gật đầu.

Chuyện không dừng ở đó, nàng khóc tấm tức như đứa trẻ lên ba khi khám phá ra tấm phản gỗ đựng những chiếc bánh to quá, không bưng lọt cửa. Tôi lại phải thức suốt đêm dỗ dành như bố thí con. Bụng tức anh ách, vì phải ưu tư về chuyện không đâu. Ngoài kia chiến tranh vùng vịnh đang hồi cao điểm, thị trường chứng khoán trồi sụt hàng ngày, tôi có chuyện phải làm còn to tát hơn nằm đây ve vãn câu chuyện chiếc bánh. Rốt cục, cực chẳng đã, tôi phải nhắm mắt phá cửa để mang chiếc bánh ra.

blackflower_anh
30-03-06, 08:54 AM
sự ngây thơ này không biết thật hay giả nữa ;))
Anh... sao post ít dzạ? :(

noitiengtunho
30-03-06, 09:52 AM
Nhìn nụ cười rực rỡ của nàng, tôi nhớ đến chuyện U-Vương, Bao-Tự mà chột dạ.

Trước hôm mừng lễ kim khánh, nàng kêu gọi các em tôi trang hoàng lại nhà cửa. Để gây sự ngạc nhiên, một đứa em giả vờ chở mẹ tôi đi xa thăm người thân, phần còn lại gia sức thu dọn cho kíp. Nàng hăng hái thu dọn phòng ngủ. Lũ em tôi bị nhiệt tâm của nàng kích thích nên hết sức gia công. Màng nhện lâu ngày được quét đi, sơn phết lại những nơi cáu bẩn, mua thêm hoa quả trưng bày. Cả căn nhà được hồi sinh trông lộng lẫy hẳn lên. Đặc biệt là trong phòng ngủ, nàng tỉ mỉ xếp đặt lại các nơi lộn xộn, tô điểm thêm thắt thành nét tây phương. Đám em tôi suýt soa:

- Trông giống như phòng tân hôn.

Nàng nghe được, phấn chấn tô vẽ thật dày công.

Khi mẹ tôi về tới, choáng mắt vì kỳ công của nàng nên hết lời khen ngợi. Mẹ tôi nhìn phòng ngủ sung sướng, khuôn mặt thoáng điểm nét e thẹn thời con gái:

- Thật vẽ chuyện! Thày mày sắp về rồi đấy.

Trong cao điểm của ngày vui, chúng tôi thấy mẹ tôi nhớn nhác như tìm cái gì. Bà hỏi nàng:

- Con thu phòng có thấy chiếc vớ mẹ để dưới
gầm giừơng không?

Nàng mau miệng:

- Bẩn quá, con vứt hộ mẹ rồi. Trong nhà còn nhiều mẹ à.


Mẹ tôi xanh mặt, im lặng. Ở lâu quen nết, chúng tôi đoán biết có chuyện chẳng lành. Chỉ riêng nàng thản nhiên coi như ngày vui của chính mình nên nói cười luôn miệng. Nàng có biết đâu cùng lúc đó, mẹ tôi tê tái đi lục tung đống thùng rác để rồi ôm mối thất vọng. Sau này biết chuyện, chúng tôi bảo nhau gom góp mỗi đứa một phần rồi giả vờ tìm lại chiếc vớ. Mẹ tôi nhìn đám giấy bạc không cùng loại, người hiểu ra và thở dài:

- Cha mày! Nhưng lần này vắng câu dọa: “ Thày
mày sắp về rồi đấy.”

Kể từ đó, mỗi khi thấy nàng bắt đầu thu dọn, lũ em tôi nhanh nhẩu xung phong liền:

- Để em.

Người ngoại cuộc nhìn vào ắt hẳn ngạc nhiên lắm.


Qua những bài học như trên, dần dà chúng tôi nhận thức được, là từ khi có nàng, việc đổ rác không còn là chuyện dễ dàng như ngày xưa. Sau mỗi lần nàng thu nhà, người hữu trách phải biết cách lục thùng rác, phân loại, rồi phải minh định thành phần xem có đúng thực là rác hay ngược lại, trường hợp sau thì phải kíp thời loan báo khổ chủ. Riêng mẹ tôi thì học được bài học nhẫn nại. Từ rày về sau, cứ mỗi lần nàng dọn dẹp, mẹ tôi lại chăm chỉ ra thùng rác bới lại. Nếu nàng có tần mần hỏi han, thì người luôn từ tốn:

- Mẹ tìm chiếc vớ

Lẽ đương nhiên lời bình của nàng sẽ rất vô tư:

- Trong nhà còn nhiều mẹ à.

Chuyện đại loại như vầy xảy ra nhiều lần. Mỗi lần có chuyện gì lớn trong gia đình như đám hỏi, lễ cưới v.v. chúng tôi xót ruột nhìn nàng tuốt những cành hoa lan cao giá mà nàng tỉ mỉ trang hoàng kể cả những nơi hẻo lánh nhất. Có hỏi thì nàng trả lời:

- We have to pay attention to details. mà tôi tạm dịch là “ta phải điểm thêm nét chấm phá.” Lũ em tôi đồng tình với lối dịch thoát này vì mấy nét này rất phá ... hầu bao !

Lẽ dĩ nhiên lần nào tụi tôi cũng giải quyết chung và thường là dấu nàng. Chỉ khi vấn đề đi ra ngoài xã hội thì tôi mới phải giải quyết một mình. Tôi còn nhớ rõ lắm, ngày nàng tình nguyện bỏ công giúp đội dâng hoa của giáo xứ. Nàng xung phong làm hoa cho 50 em nhỏ. Mỗi em có hai cánh tay thì vị chi là 100 bó hoa phải làm. Lần này cả giáo xứ trầm trồ vì những bó hoa tươi xinh đẹp đầy nghệ thuật. Đẹp là phải. “Mua cả cành, ngắt một đóa”ù thì sao mà không vượt yêu cầu. Họ có biết đâu tôi phải trả giá rất đắt cho những lời trầm trồ này. Nhìn nàng sung sướng với lời khen tụng, tôi bóp dạ sửa lại hoá đơn cho còn một nửa. Dẫu vậy, bụng tôi vẫn áy náy không biết nhà thờ nghĩ sao về số tiền hoàn phí mà chắc chắn lớn hơn dự kiến.

(còn tiếp)

Truyện này tôi viết về nhà tôi, chuyện sẽ lan man dài dài vì đến nay hai đứa tôi vẫn còn sống . Khi tôi viết chuyện này, nhà tôi cũng ngồi bên và nhờ tôi đọc cho nghe. Nàng vẫn phải đánh vần mới đọc được chữ Việt Nam. Phần nhiều thì nàng đoán. Nếu tôi bỏ giờ đọc lại cho nàng nghe, thì nàng hiểu .

Qua truyện lan man này, các Bạn sẽ thấy những khó khăn nhưng không hẳn là xung khắc của hai văn hoá, thế hệ.

Các Bạn cũng sẽ thấy sự trao đổi, hàn huyên giữa một người con dâu bị Mỹ hoá 95% và bà mẹ chồng xưa như Diễm. Mẹ tôi, già và cũ như hàm răng đen thủa xa xưa chưa mờ, mẹ tôi và nhà tôi, chiều chiều vẫn ra vườn cùng nhau chăm bón khóm ngò gai, và tía tô mà cả hai quý như vàng .

Lần tới : Mang bầu, chọn tên con, và tranh cãi về việc cắt da quy đầu .

noitiengtunho
30-03-06, 10:17 AM
Nàng sống như chẳng hề lo nghĩ. Gió lạnh, nàng chùm chăn, nóng nẩy, nàng rủ đám em đi tắm hồ. Mọi việc trên đời như dựng nên để an bài săn sóc cho cuộc đời nàng. Nàng tự nhiên như thú trong rừng, vô tư như chim nghểnh mỏ. Nhà tôi cũng không hề chủ ý chinh phục cảm tình ai. Nàng sống như một con sóc nhởn nhơ chuyền cành. Đói thì lục lạo, buồn thì kiếm việc làm quanh, ai nhờ thì hăm hở giúp đỡ, vui thì mở miệng ca hát rùm trời.

Nàng cũng không a dua theo đòi ăn mặc. Tôi khuyến khích nàng học may. Nàng may được một bộ đồ vest màu vàng mà sau này mấy chị dâu tôi phải kêu lên, vì đi đâu nàng cũng độc bộ. Nhẩm ra cũng bốn cái giáng sinh rồi, nàng vẫn chưa may áo mới.

Trong những bữa ăn gia đình, nàng cứ thảnh thơi ghé mông xuống ghế đầu bàn mà theo phong tục gia đình đó là ghế chủ tọa. Chúng tôi bấm nhau, thày tôi đưa mắt mỉm cười.

Riêng đối với hai đứa tôi, một tiểu gia đình trong đại gia đình thì lắm tình trạng cám cảnh. Nàng chẳng hề để ý trong công băng còn bao nhiêu. Có tiền là tiêu. Có chi phiếu là viết. Ra khỏi chợ, nắn túi còn tiền thì lại trở vào để mua cho hết. Tôi rầu lắm nhưng không dám nói thẳng chỉ nói bóng gió.

- Ăn uống thế này sẽ đẻ con hoàng tử.

Nàng tưởng thật.

- Chợ vẫn còn một ít, em mua thêm nhé.

Tôi nói mát.

- Mua cho hết chợ đi.

Chiều hôm ấy, sàn nhà tôi có những con tôm hùm bò lổn ngổn. Lũ em đùa nghịch trên sự đau khổ của tôi nên vui vẻ đến giúp nàng thanh toán. Mọi người liên hoan mừng rỡ, chỉ có chiếc ví lép dưới mông tôi đang tỉ tê than thầm.

Thế rồi vợ chồng tôi không còn ở chung với thày mẹ nữa. đứa con “hoàng tử” tôi nhiều lúc tự phục mình là đã đi hết một đoạn đường dài. Nhưng khi phóng mắt vào quãng đường trước mặt thì ngao ngán không dám nghĩ xa hơn.

Tôi im lặng tự trấn an:

- Trời sinh voi, trời sinh cỏ.

Nhà tôi không già đi nhiều theo năm tháng. Đặc biệt, nàng còn giữ nguyên tính tình đơn sơ. Chỉ riêng tôi, trán đã thoáng nếp nhăn. Tôi tự an ủi:

- Nếu không có những trận cười nàng cho thì chắc còn nhăn hơn nữa.

Tôi nhiều lúc muốn đọc cho nàng nghe truyện Trang truyện Khổng, kể cho nàng biết tứ đức tam tòng. Nhưng lại sợ khuôn phép làm mất đi tánh tự nhiên của nàng. Tôi hỏi thầy tôi, người lại trả lời nước đôi. Nhìn đứa con gái giống khuôn mặt mẹ nó in hệt, và mặc cái mini-jupe suýt đến "Ngã Ba Ông Tạ", tôi nhớ đến mẹ tôi và trình người nỗi ưu tư. Mẹ tôi trả lời huề vốn:

- Hy vọng vợ mày không mất vớ.

Cho đến ngày hôm nay, tôi vẫn phân vân chưa quyết định.

Bạn nghĩ sao ?

noitiengtunho
30-03-06, 02:09 PM
Kể từ ngày mang thai đứa con đầu lòng, vợ chồng tôi đã dọn xuống căn nhà dưới . Ngày xưa khi mới qua Mỹ, Thầy Mẹ tôi mua lại căn nhà này của một người Mễ . Phong tục tập quán của Mễ cũng có nhiều điểm na ná như của ta, tức là thích gần gũi người thân . Mễ cũng như Việt, cả hai đều có sở thích sống dính chùm với nhau . Căn nhà này lúc trước là một cái garage được sửa lại . Tiện nghi cũng đầy đủ, tức là có cả nhà vệ sinh và bếp núc riêng . Khi mới được dọn xuống nhà dưới, Nàng sung sướng lắm. Nàng trang hoàng căn phòng xập xệ này và xắp xếp cứ như con nít chơi bán đồ hàng. Thôi thì đủ loại hoa hoè hoa sói . Tường nhà, thay vì sơn phết, nàng mua lấy những miếng vải thừa, và may lại thành miếng to để bọc . Thấy hay hay ngộ ngộ nên tôi cứ yên mắt ngó . Đúng ra thì tôi không có con mắt nghệ thuật . Những miếng vải trong mắt tôi được thực tế hoá . Chúng chính là một loại cách nhiệt tốt để giữ hơi nóng cho mùa lạnh tới . Trong ngăn đá của chiếc tủ lạnh cỏn con, cá được để trong hộp có đề chữ “cá”, thịt để trong hộp có đề chữ “thịt” v.v. Tôi châm chọc :

- “Nếu không đề như thế thì coi chừng nhìn con cá lại tưởng là thịt” nàng không hiểu tôi nói xách mé nên mau mắn đồng ý.

Chiều đến, tôi nghịch ngợm bằng cách xách con cá cho vào hộp thịt, và đòi xách thịt ra chiên dòn.

- Nàng thấy lạ nên xen vào, sao lại đi chiên thịt ?

- Đâu có, đây là cá mà, rõ ràng nó ở trong hộp đề chữ “cá” rõ ràng.

Chuyện có thế mà nàng giận tôi suốt buổi không chịu nói với tôi lời nào. Tôi nghĩ đây cũng là giỡn có duyên nên mặc dù miệng năn nỉ nhưng quay đầu ra chỗ khác đắc ý tủm tỉm cười một mình.


Nếu so sánh các sinh vật thụ tạo trên trái đất, giống cái được Thượng đế ưu đãi ban cho những khả năng mà khoa học tân tiến hiện thời không giải thích được. Đặc biệt là trong lúc mang thai, thính, thị, xúc, vị, khứu giác của sản phụ bỗng dưng trở nên minh mẫn tinh quái lạ thường. Sự bén nhạy quá sức của ngũ giác trong thời gian này kết lại thành khối để nẩy ra một giác quan nữa mà người đời đặt tên cho là giác quan thứ sáu. Nhà tôi sử dụng giác quan mới này thành thuộc như một trực giác. Chính vì thế mà , thất tình (hỉ, nộ,ai, cụ, ái, ố, lạc) trong thời gian này trở nên sắc bén trước mọi tình huống. Giác quan mới và sự thay đổi thất thường về tính tình làm lục cực trong tôi xếp hàng sáu.

KHỨU GIÁC
Trong thời gian mang bầu, Nàng đánh hơi được mùi thoang thoảng của gas xì ra từ một cái pilot light trong lò bếp . Cả bao lâu nay, cái bếp cũ kĩ này phải mồi bằng hộp quẹt mà có chết thằng tây nào, nay tôi phải xì tiền mua một cái lò mới toanh . Tôi lém lỉnh :

- “Cái bếp này choé quá, nhà này đến phải phá đi để xây cái mới thì mới xứng đáng với nó”

Nhà tôi góp lời :
- “Thôi anh ạ, đừng làm ngay, đợi em sinh con đã “


THÍNH GIÁC
Kể từ ngày lập gia đình, mỗi tối khi nằm bên nhau, chúng tôi hay có thói quen trao đổi những chuyện xảy ra trong ngày . Khi không còn gì nói nữa, thì cả hai quay ra ngủ . Nhưng cái thói quen đó dường như không được phép thành nết như bao chuyện tuần tự khác, chỉ vì nàng mang thai . Cái thính giác bén nhậy của Nàng phá tôi . Cái vòi nước nhà bếp bị rò rỉ, rơi từng hạt xuống bồn thành tiếng tóc tách . Tự lâu rồi, chuyện chiếc vòi nước rỉ đôi khi cũng được đưa ra làm đề tài để rắng tới . Tiếng tóc tách trong đêm trường thinh lặng, có khả năng đem lại sự bình an cho hai tâm hồn vô tư lự bấy lâu, nay biến thành sự cố . Thời gian khoảng 1 giờ sáng . Không gian là buồng ngủ :

- “Anh à “

- “Gì em”

- “Anh có nghe thấy không?”

- “Gì ?”

- “Tiếng vòi nước”

- “Sao ?”

- “Anh nghe đi”

- “Anh nghe rồi “

- “Nó kêu ra sao ?”

- “Nó kêu tọc, tách “

- “Không anh à, giờ nó chỉ kêu tọc, tọc thôi “

- “Thì kệ nó “

- . . . . .
Năm phút sau :

- “Anh à”

- “Gì em”

- “Sao nó không kêu tách ?

- “Thì kệ nó”

- “Hay để em ra xem nhé “

Tôi khó chịu lắm, **** nạn, tọc hay tách thì mắc mớ chi đến mình, nhưng nói ra thì lại thành chuyện. Tôi nén sự nặng lòng mà nói qua cuống họng với giọng nửa ngái ngủ, nửa lừng khừng để mặc cả :

- " Tọc cũng được, mà tách thì đã sao ? Để mai hẵng, đi ngủ đi .

Nàng dẩu mỏ, phụng phịu, cực chẳng đã, tôi lại phải lẹp bẹp đôi dép ra vặn tai cái vòi trả thù . Miệng lầm bầm :

- "Mả mẹ mày, bấy lâu nay tọc tách, giờ lại giở quẻ ."

Tôi bặm môi ghì chặt, cái vòi trêu ngươi, * ra đó với tiếng đơn điệu tọc tọc . Tôi cáu tiết dùng kìm xiết mạnh, van chịu không nổi nên bể nát và nước oẵng ra thành vòi .

Tôi cáu tiết quát ầm :

- " Đéo mẹ mày nữa, hỏng thì cho hỏng luôn đi ! "

Tiện tay tôi cầm kìm phang vào vòi nước mấy cái . Quay lại sau, đã thấy nàng xanh mặt nhìn tôi sợ hãi . Chắc đây là lần đầu nàng thấy cơn giận cũng như tính tình thật của tôị Bỗng đưng tôi hối hận và thay vì giận nàng, tôi quay ra giận chính mình . Tôi giả lả :

- " Anh bị dập tay nên nổi quạu, em vào ngủ đi "

Giọng nàng hốt hoảng lẫn thương xót :

- "Đưa em xem nào ! "

Lẽ dĩ nhiên không đời nào tôi đưa, tôi không thể biến thành kẻ nói dối ! Nhất là dối vợ mình .

XÚC GIÁC
Tiếp đến là chuyện cái máy sưởi . Theo thói quen hàng đêm, Nàng hay ủ chân vô lưng tôi . Chẳng hiểu sao ngày mới cưới nhau, tôi cũng thích thích bàn chân di di gãi gãi vô lưng . Làm lâu nên nết, nếu không có chân nàng đụng vào, tôi thấy thiêu thiếu . Còn Nàng, nếu không được áp chân vào lưng tôi, thì không ngủ được . Nhưng kể từ khi có bầu, thân thể nàng nóng lạnh bất thường . Người có thể nóng hừng hực, nhưng chân nàng lại đông lạnh như nước đá . Đã bao đêm liền, tôi cắn răng đưa lưng cho nàng ủ chân mà không hề than vãn . Thời gian gần đây, Nàng không đi ngủ sớm mà cứ lạch cạch chuẩn bị sắp xếp quần áo, thu dọn cái nôi cái tã chờ đón đứa con đầu đời . Cái **** khó là lúc khoảng hai ba giờ sáng, khoảng thời gian này là lúc giấc ngủ đậm đà nhất trong đêm . Tôi có tật dỗ giấc ngủ hơi lâu, nên đến khoảng giờ đó là lúc say sưa nhất . **** khổ thay chính lúc này nàng mới ngập ngừng đưa chân áp vào lưng . Phản ứng tự nhiên làm tôi choàng chổm dậy . Tôi thần hồn nát thần tính, mơ màng tưởng như vẫn còn thời sinh viên bị tụi bạn chơi khăm nên không giữ được miệng :

- “Đéo mẹ, ông dộng thấy mẹ mày bây giờ “

Tiếng oà khóc lên làm tôi bỡ ngỡ, và rồi hốt hoảng nâng nàng dậy :

- “ Là em à, anh cứ tưởng là ai đó chứ “

Nàng thổn thức qua nước mắt :

Em có dám làm ngay đâu, em đã ủ trước trong chăn rồi mới áp mà . “

Đến nước này thì còn nói chi được,

Tôi nhẫn nại vạch lưng :

- “Thì đây, ấn mẹ nó chân vô trước đi, để người ta thiu thiu ngủ rồi mới dí vào thì chịu thế “đíu” nào được “

Nàng hoà hoãn,

- “Hay là anh mua cho em cái máy sưởi chân vậy . “

Tôi nói giọng ngái ngủ :

- “Ừ, thì để mai tính “

Khi giấc ngủ đã bắt đầu hơi hơi trở lại, tôi nghe giọng Nàng vo ve như muỗi :

- “ Hồi nãy đang nằm với em, sao anh lại tưởng là ai ?”

- "Sao ?"

- " Hồi nẫy anh nói "Anh cứ tưởng là ai, vậy "ai" là ai vậy anh ?"

Tôi giật mình vã mồ hôi, tỉnh hẳn người lên :

- “Thôi rồi, chết mẹ tôi rồi !”
. . . .
(còn tiếp)

katozaitai
30-03-06, 05:16 PM
hay wá, kể tiếp đê :)

noitiengtunho
31-03-06, 08:16 AM
Để phục vụ quý bạn đọc theo dõi , tôi xin đc post tiếp ạ :

Chiều nay tôi được ăn chả cã Lã Vọng . Bà chị dâu dùng cá basa của Việt Nam và bắt chước kiểu làm dạy trên mạng. Cá thì rẻ nên ê hề . Chỉ có rau thì-là lại có ít thôi nên mình cứ phải nhấm nháp chút một . Bà thân tôi có sáng kiến dùng rau tía tô và rau ngò gai ăn chêm vào . Ăn cũng đường được nhưng tội cái là ba cái rau thơm nó bị bay đi đâu hết hương vị rồi . Nhai rau ráu như nhai cỏ . Lá răng cưa (ngò gai) nó to và dài như cọng lau . Lá tía tô to bằng cái lá trầu, có cái còn to hơn thế. Chúng tôi không có nghệ nên dùng mầu cho vào trông cũng ra trò nhưng cứ thấy giả dối gì đấy .

Cám ơn Bạn đã giải nghĩa chữ "củ chuối" . Tôi đang điên đầu vì ba cái vụ đặt tên con đây . May đấy, chứ không lại phang cái tên "củ chuối" vào là thấy mẹ ngay . Kể từ ngày qua Mỹ, những tên Việt Nam như Loan, Phúc, Đoàn, Ngô v.v. bị tuyệt rồi . Chả ai dám đặt nữa . Họ dùng những tên có thanh bằng để người ngoại quốc dễ gọi .

2 thập niên trở lại đây, người mình bắt đầu về nguồn, hiếm ai dùng tên Mỹ để đặt tên con cái . Nhưng bi kịch của tôi là bố mẹ vợ tôi chọn những cái tên nghe rầu hết sức . Tôi nể lắm nhưng không dám theo . Tên Rự, Gòong, Riện nghe không có nghĩa gì cả phải không các Bạn . Tôi nói đùa là sẽ đặt tên con là "Khẳm" . Điều này làm các cô dì chú bác bên đằng vợ tưởng tôi nói thật nên can ngăn tôi rất chân tình . Tôi chỉ phì ra cười nhưng không dám cười lâu sợ bị coi là thằng đểu cáng .

Thôi, tôi phải vào phòng xem vợ chuyển dạ chưa để mau mau phóng vào nhà thương . **** lắm giời ạ, đã đến 2 hôm nay ngủ thì tí xíu, ăn uống thì pizza của Ý với lại nacho của Mễ Tây Cơ nốc vào, bụng lúc nào cũng sôi lên ong ỏng . Chiều nay được một bụng Chả Cá Lã Vọng nên cũng đỡ tủi .

Tôi không quên là tôi vẫn còn nợ các Bạn câu chuyện "Người Vợ Bắc Kỳ" đâu . Thầy tôi vẫn nói :
"Nhất bắc kỳ, nhì thế giới" đấy . Viết về Người vợ Bắc Kỳ nho nhỏ thì để tôi hoàn hồn cái đã nhé . Nhà tôi, mỗi lần vào mạng thì miệng lại vén lên cười vui như tết. Bụng to lắm rồi mà mỗi lần cười nó cứ nẩy nẩy lên trông ngộ đáo để .

------------------------------------------------------




Mẹ tôi là một người theo lề lối cổ xưa và giữ gìn truyền thống cha ông. Điều này là điều tốt lành, tôi biết. Nhưng khi qua bên Mỹ này thì nhiều khi không còn thích hợp. Lũ con cháu trong gia đình đã nhiều lần lao xao về những phép tắc hay luật lệ bất thành văn của Người. Chuyện này thì nhiều lắm. Thí dụ như một hôm mẹ tôi nằng nặc đòi chúng tôi phải đóng lại cái bậc tam cấp đi lên nhà kho chứa đồ. Làm lại thì cũng dễ thôi, nhưng cám cảnh là lý do mà Mẹ tôi nêu ra chả hợp lý tí nào. Bà muốn bậc tam cấp phải là 3 bậc hoặc 5 bậc chứ không được phép 4 bậc.

Đứa em trai cau mặt:

- “ Thưa mẹ, đóng 3 bậc thì phải bước chân cao quá, mà 5 bậc thì lại thấp lè tè, sợ hụt chân. 4 bậc là vừa nhất.”
Mẹ tôi lắc đầu quầy quậy:

- “Cứ phải đóng 5 bậc mới được.”
Đứa em nhíu mày thắc mắc:

- “Tại sao lại cứ phải 5 ?”

Mẹ tôi lặng thinh không đáp. Đứa em tưởng vậy là qua chuyện, có ngờ đâu chiều đến, bà lần mần lấy gạch kê lên thêm cho đủ 5 bậc, trông mất thẩm mỹ vô cùng. Sợ mẹ buồn, chúng tôi chả ai dám lấy ra. Cho đến bây giờ, con cháu trong gia đình vẫn còn thắc mắc. (Khi tôi viết đến đây, thì có một người kiến thức rộng, có giải thích rằng: Sở dĩ người Á Đông kỵ các bậc có cấp số nhân của bốn là vì căn cứ theo chu kỳ “Sanh-Lão-Mệnh-Tử rồi lại đếm tiếp Sinh-Lão-Mệnh-Tử. . “. Hóa ra Mẹ tôi sợ bậc số bốn rơi vào bậc chết nên kiêng chăng? )

Sở dĩ tôi mang câu chuyện trên ra đây, là để dẫn đường cho việc còn kinh khủng hơn nhiều. Trước ngày nhà tôi sanh nở, mẹ vợ tôi đến ở với vợ chồng chúng tôi ba tháng để giúp đỡ nhà tôi trong lúc chửa đẻ. (Hình như đây là phong tục người Việt mình thì phải) Mẹ vợ và mẹ tôi, chưa bao giờ hai bà lại hợp gu với nhau về vấn đề kiêng cữ như thế này. Hình như về việc này thì mẹ vợ tôi còn kỹ lưỡng hơn nữa. Đã hai tuần nay, bà cấm tuyệt vợ tôi đụng nước và đồng thời không cho phép chúng tôi gần gũi nhau. Nhà tôi vốn sạch sẽ. Bát đĩa và quần áo lúc nào cũng phải cáu cạnh. Vải có thể mục vì thuốc tẩy, nhưng không thể có một vết nhơ trên đó. Nay bị cấm tắm đã mấy tuần, nàng đau khổ mang chuyện ra hỏi tôi.

Tôi trấn an:

- “ Em chả cần sợ anh đòi gần gũi. Vài hôm nữa thôi, nhà sẽ đầy chuột và em sẽ nặng thêm ít nhất vài ký”

Nàng không hiểu nên mắt ngơ ngác:

- “ Anh nói sao? Em không hiểu.”

Tôi trêu già:

- “Dễ hiểu thôi, vì người em sẽ hôi rình và chuột tưởng là họ hàng nhà chúng nên kéo đến thăm. Còn người tăng vài ký vì ghét bám trên người.”

Nàng lừ mắt:

- “Vui lắm đấy mà làm trò. Tối nay em sẽ tắm chứ không thì chết mất.”

Tôi phá đám gọi to lên:

- “Má ơi, nhà con nó đòi mó nước nè.”

Nhà tôi tức tối mặt phụng phịu chực khóc. Má tôi ở ngoài nói chuyện với Mẹ tôi nhưng nói rõ to. Hai bà nói chuyện với nhau, mà tình thật là cố ý để cho chúng tôi nghe. Đại để thì câu chuyện đại loại như thế này:

Mẹ vợ:
- “Ôi dào, ngày xưa khi có mang thằng cả, phải ra chòi lá sau vườn chứ có được ở nệm êm chăn ấm như thế này đâu. **** nạn, cứ giời bắt đầu mưa là bà cụ bắt phải chùm cho kín.”

Mẹ tôi:
- “Thật là kiêng cho chúng nó mà chúng nó có biết cho đâu. Không khéo mà bị hậu sản thì **** đốn cả đời.”

Hai bà cứ người tung kẻ hứng vào lúc cơm chiều và hai vợ chồng tôi nháy mắt mỉm cười với nhau thông cảm. Nhưng chuyện làm thinh này không thể kéo dài khi hai bà cùng quyết định cho nhà tôi uống nước tiểu. Đây là chuyện ngoài sức tưởng tượng của chúng tôi. Lúc đầu tôi tưởng họ chỉ nói đùa cho vui nên tôi lém lỉnh pha trò:

- “Phải đấy, nước tiểu có khả năng làm cho cây cối xanh tươi, thì nó cũng có thể làm cho bào thai khoẻ mạnh. Em
có cần thì anh sẵn lòng bĩnh cho dăm vại. “


Má tôi tưởng thật lắc đầu quầy quậy.

- “Không được, phải dùng nước tiểu con nít.”
Cái khó khăn là con nít thì nhiều vãi ra, tụi nhãi ranh nô như quỷ nhưng lại là mỹ con. Chả lẽ bưng bô đến gõ cửa nhà người ta xin nước đái ? Khoảng mấy năm trở lại, kể từ khi câu chuyện xách nhiễu tình dục của Clarence Thomas (nhân vật mà Tổng Thống Bush đề cử vào chức vụ tối cao pháp viện) được báo chí xúm vào hài tội, thì vấn đề lạm dụng tình dục trẻ em cũng được mổ xẻ một cách kỹ lưỡng. Tôi buông thõng một câu :

- “Thôi nhé mẹ, đừng xi con người ta tiểu mà vãi tội ra đấy. Tù chứ chẳng chơi.”

Nhà tôi hí hửng chêm vào:

- “ Vâng, thời gian này mà đụng vào con nít thì chỉ có chết. Thôi, để con uống thêm vi ta min cũng được.”

Nàng nhìn tôi với ánh mắt van lơn, yÙ chừng muốn tôi nói thêm vào.
Tôi mau mắn kiếm điểm:

- “Kiếm đâu ra con nít Việt Nam trong vùng này ? Thôi mai em nói bác sĩ kê toa mua thuốc bổ mà uống.”

Sau khi đã chắc mẩm việc uống nước đái đã giải quyết xong, tôi nghịch ngợm nói thêm câu lấy lòng:

- “Má với Mẹ dầu gì cũng đã can qua những lần vượt cạn nên kinh nghiệm đầy mình. Em nên nghe lời chỉ dạy thì tốt cho cái thai trong bụng.”

Nhà tôi nguýt:
- “Gớm, anh có mang bầu đâu mà nói hay cái miệng.”

Má tôi chỉ đợi có thế nên chêm vào:

- “Ơ hay, con này nói hay nhỉ. Có thờ có thiêng, có kiêng có lành chớ. Lỡ mai rày bị hậu sản thì khổ chồng khổ con. Tao bảo trước cho mà biết.”

Thật tình thì cho đến bây giờ chúng tôi cũng không biết bị hậu sản là bị chi. Hở một điều là hai bà mẹ lại mang ra dọa. Nhưng đây không phải là vấn đề. Điểm **** khó khôn lường là không ngờ là chính câu nói ba phải, mua lòng trên kia của tôi gây ra hậu quả tai hại.


Ở bên Mỹ này, ai cũng có thư hết, kể cả đứa bé mới sanh. (Phần đông là thư quảng cáo thương mại hoặc các tem khuyến mãi). Một tuần sau ngày câu chuyện, buổi chiều khi tôi đi làm về thì thấy có một hộp to để trên bàn ăn. Dấu bưu điện xanh đỏ chứng tỏ từ xa gởi đến. Một chiếc hộp trái mùa, vì bây giờ không phải là ngày lễ. Kiện hàng thì họa hoằn mới có một lần, thường thì quà giáng sinh do người thân gởi đến. Cứ tưởng bở như mọi lần, nhà tôi háo hức đợi tôi đi làm về mới cùng nhau mở ra xem. Thùng to, có rất nhiều giấy báo bao bọc chung quanh. Hai đứa tôi đua nhau đoán vụng đoán trộm xem chị Ba gởi cho mình cái gì.

(còn tiếp)

blackflower_anh
31-03-06, 10:32 AM
Anh này ác quá đi :(( Sao anh cho ngừng ngay đúng khúc này chứ :((
Lần sau, post nhiều lên tí, anh nha :D

noitiengtunho
01-04-06, 09:39 AM
Nhà tôi hớn hở:

- “ Chắc là quần áo cho em bé mới chứ gì? Hay lại là mực khô cho anh nhậu đấy.”

Tôi lần bóc từng lớp, lòng vui lây với niềm vui nho nhỏ của nàng. Chiếc hộp to, nhưng nhân hộp chắc là bé vì sau vài lần giở mấy lần giấy, vẫn còn thấy giấy bọc, và mỗi lần bao bì đều cuốn băng keo khá kỹ.

Nhà tôi sốt ruột:

- “Lấy cái kéo anh nhá.”

Tôi lấy con dao cá nhân dọc một đường dài.

Nhà tôi nhấp nhổm:

- “Khéo anh, coi chừng cắt trúng.”

Tôi lôi ra từ trong ruột của bọc giấy một lọ to như lọ Thuốc Cam Hàng Bạc. Mầu vàng của chất nước bên trong sóng sánh.
Nhà tôi hơi ngẩn nguời:

- “Ôi dào, chắc mật ong đấy anh à.”

- “Không chắc, vì có vẻ lỏng chứ không đặc quánh.”
- . . . .
- . . . .

- “ Hay là . . .”


Không hẹn mà gặp, bốn con mắt chúng tôi nhìn nhau. Thế rồi hốt nhiên nhà tôi oà lên khóc.



( Đoạn tiếp theo font chữ bị khùng , ko hiểu nói gì :D )

Tiếp theo :




Như một con diều đang căng gió bị đứt dây, khuôn mặt chao đảo của nàng trong tình trạng háo hức hy vọng, cấp thời biến thành não nề làm da mặt không kịp thay đổi. Cái môi mếu rõ ràng còn vẩn vơ nét cười trước đây trông lạ lùng và ngộ nghĩnh hết sức.
Tôi an ủi:

- “Không uống thì thôi chứ chi mà khóc.”

Nàng không nói, đầu gục xuống tấm tức. Tôi táy máy cầm chiếc lọ mở nắp. Một mùi khai nồng nặc xông ra. Tôi quên nín thở nên mùi chạy thẳng vô ruột. Mùi đậm quá nên khi lỡ hít vào, miệng tôi tức thì chấp chấp mấy cái. Rõ ràng tôi cảm thấy mùi vị ám trong khí quản và như đóng thành lớp trên thực quản của mình. Lợm giọng, tôi ụa lên một tiếng thực lớn. Nhà tôi bên cạnh cũng không khá hơn. Nàng bụm miệng chạy thật nhanh ra bồn bếp. Cơn ói trước hối thúc cơn ói sau làm nàng ụa mửa ra mật xanh lẫn mật vàng. Khi không còn chất để tống ra nữa, nàng lại ói khan. Tôi biết cái ói khan kiểu này rất mệt. Tôi đỡ và kê đầu nàng vào thành bồn. Trên khuôn mặt tái xanh, nước dãi và nước mắt trộn lẫn nhoè nhọet. Thương hại quá, tôi lầm nhầm thành tiếng:

- “Không, không được rồi. Quá sức đi mất.”

Ngay lúc đó thì có tiếng gõ cửa, hai đứa tôi giật bắn người. Nhà tôi quên cả mình đang mệt lả. Nàng tức tốc nhanh tay thu dọn mấy tờ giấy gói quà. Khi tôi ra mở cửa và quay lại thì mặt bàn đã gọn như chùi. Má tôi bước vào và mắt dáo dác tìm kiếm. Còn ai trồng khoai đất này. Aét hẳn là bà chính là người đầu têu ra món quà quái ác này. Tôi vờ vịt:

- “Có gì vui không má?”

- “Có gì lạ đâu, quái, rõ ràng là sáng nay tao thấy thùng hàng con Ba nó gởi mà đâu mất rồi ?”

Tôi mau miệng:

- “Vâng, nhà con cất trong nhà, hàng gởi cho má hả má”

- “Gởi gì cho tôi, cho vợ anh đấy thôi.”

- “Vâng, sao chị Ba lại khách sáo khổ sở thế cơ. Một năm hai lần quà đã đủ rồi, cứ quà cáp thế này thì chúng con trả nghĩa làm sao?“
- “Tôi bảo nó gởi cho vợ anh chút nước tiểu của đứa con trai nó. Mới gọi cách đây ba hôm mà nay đã tới rồi. Mau đấy chứ”

Tôi thương vợ nên nói dò đường:

- “Gớm, Má khổ công quá. Mà con cũng nói rồi, nhà con dùng thuốc bổ cũng được, cần chi mấy thứ đó.”

Nhà tôi được thể cũng chêm vào:

- “Thôi đi, uống chi mà lại uống nước đái. Con không chịu nổi ba thứ quái quỷ ấy đâu.

Má tôi nghiêm ngay sắc mặt:

- “Này, chị lấy chồng thật đấy, nhưng chị vẫn là con tôi. Tôi đẻ ra con lành con lặn. Tôi không muốn chị bị hậu sản mà khổ suốt đời. Đấy các anh các chị cứ việc mà theo tây. Tôi chỉ nói có bấy nhiêu đấy thôi. Nghe thì ấm vào thân vào xác.”

Nói rồi Bà dợm bước lên nhà trên.

Tôi hốt hoảng nói với theo:

- “Không, Má. Ấy là con nói thế thôi chứ chị Ba đã gởi đến chả lẽ không uống. Cám ơn má, để con mang ra cho nhà con uống bây giờ.”

Bà quay lại dịu giọng:

- “Thôi, để mai nó uống cũng được, bây giờ nó đang mệt.”

Bà vừa bước ra khỏi cửa, kinh nghiệm trong quá khứ dạy, tôi bèn nham nhở ngồi xổm xuống tại chỗ, nhắm mắt và bịt tai.
Nhà tôi nói giọng hờn giận :

- “Quay lại đây !”

- . . .

- “Quay lại đây !”

Trong tư thế ngồi xổm, tôi dậm dậm chân từ từ quay lại.

- “Mở mắt ra”

Tôi lắc đầu.

- “Mở mắt ra”

Tôi lại nham nhở lắc đầu và còn làm điệu bộ nhắm tịt hai mắt cho chặt hơn.

Nhà tôi mở giọng trước :

- “Giỏi nhỉ, nói giỏi nhỉ: “Chị Ba gởi đến chả lẽ không uống.” Chính anh nói thì anh phải uống. Em nhất định không uống đâu.”

tôi làm lành:

- “Thôi thì hai đứa cùng uống vậy.”

Nàng phì ra cười, nụ cười con nít hớn hở trên khuôn mặt còn nhoè nước mắt.

Tôi dụ khị:

- “ Khó khăn gì, hay là em ráng nín thở chơi ực một tiếng là xong.”

Nhà tôi thách:

- “Anh cứ nhấm một nhấm trước đi rồi em sẽ uống. “

Tôi bạo gan cầm cái lọ trời đánh lên quan sát. Trên mặt nước vàng, một màng mỏng như bánh tráng ướt bềnh bồng. Lấy đũa chọc thử. Cái màng vỡ dòn rồi trôi ra hai bên chứ không mềm mại như tôi dự đoán. Đáy lọ, những điểm chấm trắng kết thành dây và vẩn đục lợn cợn. Hình như chúng có tỉ trọng gần bằng với nước nên nửa nổi nửa chìm trôi lờ đờ.

Tôi tắc miệng:

- “Chém cha thì cái thằng con nít này bị tiểu dắt. Đây phải là hợp thể của nhiều lần tiểu.”

katozaitai
02-04-06, 05:53 PM
chời ơi, chuyện đâu mà như chiện kinh dị, ghê wé

noitiengtunho
02-04-06, 08:17 PM
Câu chuyện của chúng ta cũng đã trải qua 1 chặng đường khá dài , tác giả của nó sau khi post lên đã nhận được khá nhiều lời bình luận tích cực , nhưng sẽ là không hay cho lắm nếu tôi post tất cả ra đây cho dù tôi nghĩ trong đó có khá nhiều ý kiến thú vị hay là những câu chuyện bên lề , đến đây tôi xin post 1 đoạn không hẳn là bên lề ... rôì sau này , khi có dịp và nếu những độc giả thân mến trong Đất văn chương muốn thì tôi sẽ post cả những đoạn viết ko chỉ của tác giả vào đây để mọi người cùng đọc .


Cám ơn các Bạn đã ghé chơi và viết thơ thăm hỏi. Nhà tôi khoái chí cứ đòi ngồi bên bàn phím cả ngày. Chúng tôi xách theo đứa con và đến nhà Anh Bạn láng giềng Steven Soma ở luôn vì ham lên mạng. Thấy hai đứa tôi cứ ngồi bên máy thì anh ta có tò mò hỏi :

" Hai vợ chồng có gì mà mê máy quá vậy?"

Nhà tôi trả lời :

" Quà tặng tinh thần của nước Việt Nam"

Hắn ta quay sang tôi chất vấn :

" Bộ nước các Anh mỗi lần sinh con là phải loan báo như vậy đó hả"?

Tôi trả lời:

" Anh đã biết cái vụ ăn xin cưới hỏi của tụi tôi rồi mà, có con còn hãi hơn nữa"

Anh ta lắc đầu khó hiểu nhưng phán ra một câu chắc như đinh đóng cột:

" Bây giờ thì tôi hiểu tại sao người Việt hiếm khi li dị vì tốn công tốn tiền quá."


Hồi làm đám hỏi và đám cưới, hắn ta đã từng phải lặn lội lái xe qua California với tôi để mua trà và bánh LU. Tội nghiệp cho cả tôi và hắn. Tôi không thể nào diễn tả cho hắn ta biết là đám hỏi phải cần ngần nấy nghi thức. Hồi đó Má tôi đòi một trăm phần gồm có một hộp trà và một hộp bánh LU. (Bánh LU là một loại bánh bích quy của Pháp, gói trong hộp sắt đẹp. Hình như loại hàng hoá nào của Pháp cũng như vậy. Ăn vào hay dùng thì không biết co ngon hay là hay hớm gì không, nhưng chắc chắn ba cái hộp chứa đựng là phải đẹp hơn người.) Trà và bánh thì dễ mua, nhưng cái giấy bóng kiếng mầu đỏ thì đi khắp các tiểu bang đều không có nên tôi và Steve phải **** đốn lái xe khoảng 1500 dặm (khoảng 2250 cây số) chỉ để tìm mua cái giấy bóng đỏ này. Tội nghiệp, hồi đó hắn ta mới ly dị và rảnh rang (không nhằm mùa gặt ) nên phải bôn ba với tôi khắp chốn. Khi đến California, khu tiểu Sài Gòn thì hắn ta đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. (Lúc nào rảnh tôi sẽ kể chuyện hầu các Bạn về chuyến California này.) Khi mua được cuộn giấy đỏ, trên đường lái xe về, hắn ta thấy tôi phác hoạ chương trình đám cưới mà phí tổn đến gần hai chục ngàn đô la thì rùng mình.
Hắn ta chép miệng:

" Thế là bay mẹ nó cái xe hơi mới rồi"

Tôi nói:

"Nhưng tiền người ta mừng đám cưới thì hy vọng gỡ huề"

Hắn ta ngạc nhiên lắm nên há miệng hỏi tiếp:

"Thế thì người ta tặng tiền à ?"

Tôi trả lời bao đồng:

"Tiền hay tặng vật cũng được nhưng thường thì là tiền bỏ trong bao bì. Số tiền thường thì sẽ hơn hoặc bằng với giá chỗ ngồi trong nhà hàng"

"Thế thì mỗi lần phải cho bao nhiêu?"

Tôi nói

"xoàng thì năm chục hay trăm bạc nhưng có người cho cả hai ba trăm là thường. "

Hắn há hốc miệng:

"Oh, my God. (lạy Chúa tôi) Thế thì tôi thấy vợ chồng anh tháng nào cũng lái xe đi ăn cưới đấy thôi."

Tôi trả lời:

"Đúng vậy, nên chúng tôi nghèo đi vì đám cưới là thường."

Hắn ta nhíu mày và nhìn vào mặt tôi đăm đăm. Tôi đang lái xe nên liếc qua cũng thấy khuôn mặt hắn nhìn tôi với cặp mắt lạ lùng.

Tôi hù thêm:

"Về đến nhà rồi Anh sẽ thấy còn nhiều thủ tục lỉnh kỉnh nữa. Nào là gói bánh gởi đi khắp nơi, nào là in thiếp và chuẩn bị quà cho ngày tết này đi nhận họ"

Hắn giơ tay chạm trần xe trong dáng điệu đầu hàng:

" Bạn đừng buồn, nếu biết trước là khổ sở lao đao như vầy thì hồi đó tôi đã thuyết phục Bạn cưới cô bé Sari ngày xưa cho rồi"

Tôi vừa lái xe vừa giơ tay bụm miệng hắn.

"Chớ bao giờ nhắc lại tên đó, đặc biệt là khi có người Việt chung quanh."

Hắn ngạc nhiên:

" Chuyện cũ mà, ăn nhằm gì. Tôi vừa mới ly dị và đã có bồ mới. Tôi sẵn sàng chia xẻ quá khứ với bồ tôi. Chuyện đó có gì đâu."

Tôi hốt hoảng:

"Rất có gì đâu và rất có ăn nhằm. Anh đã nói chuyện này với ai rồi ?"

Hắn trêu tôi:

"Thì mới nói với bà xã tương lai anh tuần trước thôi."

Đang ngon trớn 60 miles (100 cây) một giờ, tôi thắng gấp và tạt thật nhanh vào lề. Hắn ngã chúi về phía trước và đang lồm cồm ngồi dậy.

Tôi hét to:

"Mẹ bố mày Steve ơi, mày hại đời tao rồi. " (Thực ra thì tôi chửi bằng tiếng Mỹ nhưng không biết cách dịch sang tiếng Việt nên phóng tác đại khái vậy. Nhưng tinh thần câu hét thì vẫn nghiêm trọng như nhau)

Hắn vừa xoa chiếc đầu bị u một cục vì bị va vào phía đằng trước, miệng chuẩn bị văng tục thì vừa kịp nhìn thấy khuôn mặt nghiêm trọng của tôi. Khuôn mặt tôi chắc chắn hãi hùng lắm mới có thể bao trùm cục u trên đầu hắn. Hắn xìu vội cơn giận và toét miệng ra cười cầu hoà.

" Thôi, thôi, tôi đùa đấy thôi."
.
.
.
Ấy chết tôi đi lạc đề rồi. Thôi để lúc khác tôi sẽ vòng lại. Chuyện cuối tuần vừa qua còn cám cảnh hơn nhiều. Đó là cô bé tên Sari đến thăm vợ tôi. . . . Thân ôi ! "Ánh mắt còn có đuôi" là thế . Tôi hiểu mấy chữ này rồi.



-----------------------------------------------------------

Vâng , câu chuyện xin được tiếp tục :


Tôi tắc miệng:

- “Chém cha thì cái thằng con nít này bị tiểu dắt. Đây phải là sản phẩm của nhiều lần tiểu tiện.”

- “Anh nói gì em không hiểu.”

- “Ý anh nói là nhiều lần mót tiểu rồi đi vào. Bằng chứng là những thứ cặn bã không thể nhiều đến thế được. “

Nhà tôi góp ý:

- “ Vậy làm sao bây giờ “

Tôi châm chọc:

- “ Chắc anh phải lọc đi rồi mới cho em uống được.”

Nhà tôi lừ mắt :

- “ Đừng ham, em không uống đâu. “

Tôi vờ nói to lên để châm chọc:

- “ Sao? Em không muốn uống ngay à ?”

Nhà tôi vội bịt miệng tôi lại vì sợ Má tôi nghe tiếng. Aùnh mắt van nài. Tôi tội nghiệp nên buông vội một câu:

- “Thôi để mai tính.”

Qua một cái cuối tuần dài, cái lọ đựng nước tiểu quái ác để đầu tủ làm chúng tôi kém vui và ít nói chuyện với nhau nhiều. Đáng lẽ ra từ sáng đến giờ thì hai bà mẹ đã đi lên đi xuống dưới phòng chúng tôi chục lần, nhưng khi có sự cố ban sáng thì không thấy ai nữa. Thật là phiền phức. Tôi biết tính khí của Má tôi. Người vui đấy nhưng buồn cũng rất nhanh. Cám cảnh là Người chỉ muốn an lành cho chúng tôi. Chuyến đi cả hàng ngàn cây số đến thăm nuôi giúp đỡ Nhà tôi là một nghĩa cử lớn. Hai đứa tôi không thể nào để bà ra đi trong sự bực mình. Hai đứa tôi thở dài liên tục. Tôi lên nhà trên dò ý. Hai bà đang ngồi nhặt rau húng quế mới cấu ngoài vườn. Tôi mở lời trước:

- “ Lọ nước tiểu sao đục thế Má”

- “ Ừ thì nó thế nào thì thế ấy chứ tôi có biết chọn trong đục làm sao.”

Mắt tôi nháy nhó Mẹ tôi cầu cứu. Mẹ tôi hiểu ý nhưng cũng sợ bà thông gia phật lòng. Vả lại trong tâm trí mẹ tôi, Người cũng tin lọ nước tiểu là linh dược thần hiệu. Tôi dấu mình sau lưng Má vợ và đưa hai tay lạy lạy. Khuôn mặt tôi khó đăm đăm.

Người thương hại vớt hộ một câu:

- “Chỗ bà thế nào chứ, chỗ chúng tôi thì sau khi sanh mới phải uống nước tiểu cơ mà.”

Tôi nhìn má tôi với ánh mắt biết ơn. Người liếc vội, rồi ra vẻ làm dấu, ý nói sức Người chỉ làm được đến thế thôi. Má tôi tiếp lời.

- “Thật ra là chỗ tôi cũng thế, nhưng con bé này khi còn bé nó bị “cam”. Lần này sanh nở tôi lo lắm. Thôi thì thừa còn hơn thiếu. Cái nào vững bụng thì hơn. ”

Nhà tôi đã lên nhà trên và đứng cạnh tôi từ lúc nào. Chắc là Nàng đã mục kích ánh măt phù hộ của Mẹ tôi nên vững bụng cướp lời :

- “Con có bị cái gì là “cam” bao giờ đâu Má. Con khoẻ từ xưa tới giờ mà.”

Má tôi chịp miệng một cái rồi lặng im. Cả bốn người nhìn nhau không ai nói với ai thêm câu gì. Không khí đột nhiên nặng trĩu.

Tôi lấy ngón chân bấm nhà tôi và giả lả:

- “Má nói chắc là khi em mới sanh chớ gì. Thôi xin phép Má và Mẹ chúng con xuống nhà dưới.”

Nhà tôi vừa đi vừa lầm bầm:

- “ Bị cam là sao? Có bao giờ em bị cam đâu. Mà bị “cam” là bị gì hở anh ?”

Thú thực đây cũng là lần đầu tiên tôi nghe đến từ này. Với giọng vừa tỏ ra thông thái vừa diễu cợt, tôi đáp lời:

- “Bị “cam” là bị “Orange” đó em. Chắc là da em bị biến thành mầu cam hay mầu vàng chớ gì ? Có thể lắm đó ! Hồi đó Mỹ rải chất độc Agent Orange trong rừng già Việt Nam mà.”

Nhà tôi cãi bướng:

- “Hồi đó em sanh ở bên Lào mà, có ở Việt Nam đâu.”

Tôi nói vớt vát nhưng yếu xìu :

- “ Thì Vạn Tượng cũng gần Việt Nam đó thôi.”

- “Vậy thì sao bây giờ hả anh?”

Tôi tránh ánh mắt Nàng và ngó lơ:

- “Thì uống chớ biết làm sao bây giờ .”

Nhà tôi thở dài. Tiếng thở dài nghe não ruột làm sao. Cũng kể từ lúc đó trở đi, hai đứa tôi không ai nói với ai lời nào cho đến tối. Tôi vào nhà, lấy lọ đựng nước tiểu đi ra sau vườn. Nhà tôi nhìn thấy, và hình như có ý muốn nói điều gì nhưng lại thôi. Tôi cầm chiếc lọ trong tay và dù đã có kinh nghiệm lần trước vì mùi vị **** khổ kia. Một tay cầm một tay mở. Tuột tay vặn quá đà, chất nước vàng hôm trước mà nay đã chuyển sang mầu đậm khẽø sánh một chút ra kẽ ngón. Tôi theo vô thức đưa lên mũi ngửi và tức thời chảy nước mắt và suýt tí nữa nôn oẹ.
Tôi than thành tiếng:

- “Trời đất quỷ thần !”

Tôi tự hứa với lòng là không thể để cho Nhà tôi phải uống thứ nước thuốc quái đản này được. Ma quỷ còn kinh sợ nữa, huống chi người. Tôi định bụng như vậy và an tâm dấu cái lọ vào góc nhà và rửa tay bằng một lon bia lạnh.

Chiều hôm sau lúc tôi đi làm về, Má và Mẹ tôi đã có mặt trong bàn ăn. Hai bà quanh quẩn ở đây đã lâu. Tất cả chúng tôi đều biết và ai cũng ngại nói trước ra vì chắc mẩm liên quan đến lọ nước tiểu.
Tôi nói với Nhà tôi:

- “ Thôi, chiều cho Má đẹp dạ.”

Nhà tôi cúi đầu:

- “ Vâng, anh.”

Tôi ra sau vườn và bưng vào nhà một ly nước mầu vàng đậm và một phần còn lại của lọ nước tiểu.

Má tôi hớn hở:

- “Chịu khó đi, chả mấy chốc mà mẹ tròn con vuông bây giờ.”

Nhà tôi nhẫn nại đón lấy ly nước vàng đậm. Mẹ tôi thì kéo tôi quay ra cửa để hai Má con tự do. Má tôi trong khi đó thì lăng xăng cầm cái khăn có tẩm mùi dầu cù là đưa lên mũi con gái.

Miệng trấn an:

- “ Con cứ ào một cái là xong.”

Nhà tôi đưa mắt nhìn tôi. Aùnh mắt bày tỏ nỗi niềm cam tâm của một tử tội trên pháp trường. Một tay bịt mũi, một tay bưng ly nước trút nhanh vào miệng. Mọi người chờ xem phản ứng cũng như động tĩnh gì của Nàng nhưng không thấy gì cả. Nàng nhắm mắt một lúc cho chắc chắn rồi mở mắt ra thở phào.

Má tôi và Mẹ tôi cười sung sướng:

- “Mẹ cha tụi bây, có thế mà cũng làm như chết đến nơi.”

Tôi không dám hỗn với các Ngài, nhưng chính vì muốn vinh danh sự vâng lời tuyệt đối của Nhà tôi với các đấng sinh thành.

Tôi giả vờ đưa chiếc lọ đã vơi đi nửa cho hai bà và vờ vịt hỏi:

- “ Phần này có phải uống hết không hả Má?”

Vừa nói tôi vừa đưa chiếc lọ mở nắp đến gần hai người. Mùi nồng nặc xông lên. Hai người không kịp nín thở và chắc là đã hít trọn mùi kinh khủng đó. Chiếc lọ vẫn ở trên tay tôi và tôi giữ ở đó khá lâu. Khuôn mặt hai người từ mầu hồng đã chuyển sang mầu đỏ. Chắc chắn hai người đang nín thở và vì sĩ diện nên không ai nói ra. Cuối cùng thì Mẹ tôi chịu thua và giơ tay đẩy tay tôi ra xa:

- “Thôi ! vứt nó ra ngoài kia.”

(còn tiếp)

noitiengtunho
04-04-06, 10:35 PM
Tôi mỉm cười đắc thắng và mau mắn đổ ngay phần còn của chiếc lọ xuống bồn cầu trước khi Má tôi có cơ hội đổi ý. Mẹ tôi than với một câu :

- “Ma quỷ xạ !”

Mẹ tôi hay than câu này lắm, mỗi khi có gì ghê ghê lợm lợm. Tôi quay lại nâng cằm Nhà tôi lên và ghé tai hỏi một câu đằm thắm :

- “ Có sao không em”

Nhà tôi dụi đầu vào lòng bàn tay tôi và nói giọng kể lể:

- “ Không đến nỗi gì đâu anh. Em cứ tưởng phải ghê gớm lắm nhưng chỉ thấy hơi chan chát mằn mặn thôi”.

Tôi quét vội đôi mắt ra sau và thấy Má và Mẹ tôi đang trò chuyện riêng tư. Tôi thì thào:

- “ Nói khẽ chứ, bộ muốn uống nữa à?”

Nhà tôi phân bua:

- “ Thiệt mà, em cứ tưởng là lại ói mửa nữa đấy, nhưng thấy cũng không đến nỗi sợ hãi như mình tưởng.”

Nghe giọng nói ngây ngô thỏn thẻn của Nàng, tôi yêu dấu đặt lên trán Nàng một nụ hôn lén. Nàng sung sướng ịn mặt vào người tôi hồi lâu. Nàng có biết đâu, chính hành động phó thác này dấy lên lòng tôi niềm hối hận sâu xa. Tối nay, chắc chắn tôi sẽ phải ra ngoài trời nhìn lên trăng sao mà thú tội với Thượng Đế tội lừa vợ và dối mẹ. Nàng có biết đâu thứ nước mà Nàng uống chính là trà Lipton pha muối. Tối hôm qua, tôi đã lén bào chế một ly cho hợp với màu lọ nước tiểu và đánh tráo lúc ra sân bưng vào. Tôi có đọc ở đâu đó, hình như trong Tôn Ngô Binh Pháp thì phải: “Cách nói dối hay nhất là nói thật.” Chính vì yên trí là phải uống ly nước tiểu, Nàng đã vô tình cộng tác một cách chân thật trong hành độngï dối trá của tôi. Cái đáng trách hơn nữa là dùng lọ nước tiểu thừa, cố tình day day trước mặt các bậc trưởng thượng để che mắt các Người. Tôi đã đóng trọn vẹn vở kịch lừa dối của mình. Thế nhưng tôi chẳng tự hào chút nào mà hình như cảm thấy lương tâm ray rứt. Quả vậy, tôi không thể nào chạy trốn lương tâm mình.

Tôi tự trấn an và vô tình phạm thêm tội lừa dối chính mình:

“ Thôi, cứu cánh biện minh cho phương tiện. Tôi đã chả tự hứa không để Nàng phải uống thứ nước chết tiệt đó sao ! “

Mắt nàng vẫn ngước lên nhìn tôi. Tôi yêu đôi mắt trong và sâu như đáy giếng của Nàng. Trong vô thức, tôi lại tự hứa để phạm thêm một tội nữa là sẽ không bao giờ kể cho Nàng nghe câu chuyện đánh tráo ! Than ôi, tội chồng tội !


(còn tiếp)

noitiengtunho
06-04-06, 09:11 AM
NHÀ TÔI LÀ AI?

Thưa quý Bạn đã ưu ái vào đây trò chuyện với tôi. Tôi và Nhà tôi rất biết ơn và thật tình vui vẻ trong những ngày gần đây. Người Bạn láng giềng Steven Soma thấy bỗng đưng hai đứa tôi như dính cứng vào bàn phím thì trêu chọc cả ngày. Những lúc ngồi không, tôi và hắn hay kéo nhau ra sau nhà nhìn cánh đồng ngút ngàn bắp khoai nói chuyện với nhau. Nhà tôi chính vì bị Mỹ hoá nhiều nên lắm khi cũng có cái lợi. Cái lợi lớn nhất là Nàng biết được lúc nào tôi cần ngồi một mình để không bám đuôi làm phiền. Tính tình tôi nhiều lúc thất thường, đặc biệt là mỗi khi nhớ quê hương. Steve cũng vậy, hắn ta luôn sẵn sàng ở bên cạnh khi tôi cần và vui lòng bước ra chỗ khác khi chợt thầy tôi nhìn vào chốn xa xôi. Nhà tôi không bị hiện tượng này khuấy phá. Nàng vô tư và an vui với cuộc sống hiện tại. Tôi ao ước có một ngày dẫn cả Nhà tôi, Steven và Sarri về Việt Nam một chuyến.
The Goodoldday nói gần đúng. Rất tiếc cho chúng tôi. Tôi mong được làm một người thuần tuý Việt Nam. Nhưng điều đó khó thực hiện. Lắm khi có dịp nói chuyện với những người Bạn mới qua, họ diễn đạt tư tưởng của họ bằng những ngữ vựng mà tôi không biết. Tôi xấu hổ ghi nhận và về nhà tra cứu thêm. Những thành ngữ như "dính trấu", "Củ Chuối", "Tồ toẹt", "Nhắng", "Choáng" tôi không dám hoặc ngại dùng đã đành. Đáng buồn là những ngữ vựng mới thí dụ như: "Tư duy", "chính chuyên", "Hột chứng Đông Ky Sốt" v.v. là những chữ phải "kính nhi viễn tri".

Gần đây nữa, là nhiều người hay dùng câu "không dám đâu". . . . Khi nào thì xài? Và dùng trong trường hợp nào ? Đang bàn về một vấn đề nghiêm túc, có được phép đưa những chữ này vào hay chỉ dùng trong cuộc đối thoại thông thường trong xã hội giữa những người thân quen đồng lứa với nhau? Thật tình cũng phiền chứ chả đùa. Chắc chắn là nếu không cập nhật kiến thức, tôi sẽ có một ngày bị lỗi lầm giống như Nhà tôi khi trịnh trọng :
"Mời Mẹ gặm xương ạ."
Tôi muốn tránh một ngày nào đó người ta nhìn tôi và đánh giá là "Việt Kiều" !

Chính chữ Việt kiều" làm tôi áy náy không yên. Tôi là người hoàn toàn Việt. Da tôi vàng. Mắt tôi đen. Mũi tôi tẹt. Tôi nói tiếng Việt và ăn cơm bằng đũa. Liệu ngần nấy thứ có khả năng thuyết phục người Việt nhìn tôi với con mắt "Việt" chăng ?

Người ngoại quốc nhìn Nhà tôi là người Việt Nam. Khi về đến Sài gòn, nghe Nàng nói giọng bắc, người ta bảo Nàng là Người Bắc kỳ. Ra đến miền Bắc thì họ choàng cho cái tên Việt kiều.
Vậy Nhà tôi là ai ? Mỹ không ra Mỹ, Việt chả ra Việt ?

noitiengtunho
06-04-06, 09:24 AM
*********************** Câu chuyện vẫn tiếp diễn ...


Sau bưu kiện này, chúng tôi không còn nhận được một thùng quà trái mùa nào nữa. Má tôi dặn riêng Nhà tôi phải uống thêm thuốc bổ. Bà lần giở trong vali lấy ra cho Nhà tôi một ít sâm thái mỏng và bắt Nàng ngậm mỗi tối. Mẹ tôi thì tỏ vẻ yêu thương Nàng ra mặt sau lần thử thách cam go đó. Bà vẫn bắt Nàng kiêng cữ không cho đụng tay vào bất cứ vật gì. Điều này làm chúng tôi khổ sở. Đống quần áo, bà cũng đợi đến nửa đêm, tự tay thu hết mang ra máy giặt làm hỏng hết mớ đồ. Mẹ tôi biết tính con dâu sạch sẽ, nên cũng bắt chước dùng “ô gia ven” (thuốc tẩy) đổ vào mớ quần áo nhưng không chịu phân loại chúng ra thành lố cùng mầu, nên khi lấy từ máy xấy ra thì tất cả biến thành một mầu tả pín lù, nhem nhuốc, không tên. Tôi nín cười nhìn nhà tôi mặc chiếc đầm trắng nay đã đổi sang mầu cũ dỉn và có mấy nếp gấp đen đen chạy dọc sống lưng. Làm sao bây giờ ? Mẹ tôi chắc là hối hận nên hôm đó đưa cho Nàng mấy cái áo của Người. Nàng nhìn tôi cười méo mó vì Mẹ tôi dùng loại áo loại cúc bấm. Cái bụng đang đòi cao vượt mặt và bộ ngực đồ xộ nhún nhẩy chỉ đợi cử động là xổ tung cái cúc bấm để bật ra.

Tôi tức cười nói một câu chẳng ăn nhập đâu vào đâu:

- “Về nhà Chố đi, về nhà Chố đi. . . .”

Nàng đỏ mặt giả vờ giận.

Sở dĩ có câu trên là vì Nàng dạy học giáo lý cho những trẻ em trong giáo xứ Mỹ. Cứ đến chiều Chúa Nhật thì tụi nhỏ gom nhau lại phòng hội trong nhà thờ để gặp Nàng. Chúng thích Nhà tôi lắm. Cứ gặp Nàng ở đâu cũng chạy lại ôm và la to:

“Về nhà Chố đi, về nhà Chố đi”.

Mấy chữ này sở dĩ được cầu chứng dành riêng cho Nàng bởi vì ngày giáng sinh năm ngoái, Nàng dạy lũ nhỏ bài hát bằng tiếng Việt:

“Lạy Chúa, chúng con về từ bốn phương trời. Lạy Chúa chúng con về từ khắp thôn làng. Cùng với lớp sóng người hành hương về nhà Chúa đi, về nhà Chúa đi . . . .”

Phần điệp khúc “về nhà Chúa đi” chỉ láy đi láy lại nên dễ nhớ, nhưng tụi nhỏ không hát được chữ Chúa. Cứ đến chữ ấy lại gào lên “Về nhà Chố . . . . đi, về nhà Chố . . . đi.” Ngày trình diễn, bố mẹ chúng trong nhà thờ thấy câu ấy dễ học và tưởng thật nên cứ đợi chúng hát đến chỗ đó lại xúm vào cổ võ và gầm lên “Về nhà . . .Chố . . . đi, về nhà . .Chố . . đi. “ Bạn cứ tưởng tượng cảnh nhà thờ Mỹ đông đúc như vậy, vang lên mấy chữ . . . Chố . . đi thì chó đá cũng phải cười. Tôi và cả gia đình ôm bụng ngặt nghẽo ! Kể từ đó, chữ “Về nhà Chố đi” được dùng làm thành ngữ thay cho câu chào hỏi của người dân trong thành phố dành cho chúng tôi. Nay tôi nhắc lại để mua tiếng cười phủ lên nỗi buồn phiền trong chốc lát.

noitiengtunho
07-04-06, 10:04 PM
Thành phố chúng tôi đang ở là một thành phố rất nhỏ nằm trong tiểu bang Kansas. Cũng như những tiểu bang nằm gọn lỏn giữa bản đồ Mỹ như Iowa, Kansas, Missouri, Oklahoma v.v. (nơi cung cấp thức ăn nuôi cả nước Mỹ) lợi tức cũng như sinh hoạt của thành phố chúng tôi tuỳ thuộc vào mưa nắng trời ban. Được mùa, cung nhiều hơn cầu, không ai mua, chính phủ liên bang phải chịu ôm hết với giá mặc cả. Mất mùa, không thu họach, ăn vào tiền chính phủ trợ cấp. Sống như thế thì chẳng bao giờ phất lên được, mà cũng chẳng nghèo. Được cái may là sẽ không bao giờ sợ chết đói. Thành phố chúng tôi ở nhỏ lắm, chỉ có sấp xỉ gần một ngàn dân cư sống rải rác trong vùng đất mênh mông ngô và đậu nành. Thành phố nhỏ đến nỗi tên tuổi và ngày sanh của mọi người dân trong thành phố được in ngay trên lịch. Cứ đến ngày sinh nhật, máy điện thoại sẽ kêu rụng khỏi tường vì mọi người gọi đến chúc mừng. Thành phố cũng có một tờ báo. Gọi là tờ báo cho oai chứ thực ra tin tức loan ra rất lẩm cẩm và thuần tính làng xóm. Thí dụ như: “cuối tuần này, ông bà Erickson sẽ đi thăm con gái ở tiểu bang Texas. Gia đình Sirgurdson sẽ có bạn bè từ Monticello ghé thăm. Chị Karla con ông bà Eddie mới nhận được việc với công ty Johnson and Johnson. Chị sẽ không phải dọn đi xa và lái xe đi về mỗi ngày v.v. Công ty Grainfield sẽ mua đậu nành cho heo ăn được giá hơn 1 xu so với tiền chính phủ v.v. Thành phố nhỏ quá, nên ai cũng biết ai. Khi gia đình tôi được nhà thờ bảo trợ để dọn về đây, mọi người đến chúc mừng chật cả nhà. Họ không tặng quà bánh hay tiền bạc. Thường thì người ta mang cho một tảng thịt heo, một con gà tây đã nướng chín hay cái túi trong nhồi đầy đậu nành để làm ghế ngồi v.v. Người dân hiền lành và thực thà như hạt ngô hạt lúa. Niềm vui của họ là gặp nhau sinh hoạt ở nhà thờ những ngày cuối tuần hay rủ nhau đi câu cá, săn nai săn thỏ v.v. Ở đồng bằng này, nai về từng bầy để đi ăn bắp non. Cá ở các con rạch nhiều như trấu. Câu cá và săn thú được coi là một môn thể thao. Nhiều người khi câu được con cá nào, lại gỡ ra và ném trở lại hồ. Nhưng khi bắn chết một con thú thì không thể làm nó sống lại được. Vứt đi thì uổng, mà mang về thì vợ rầy vì phiền hà tốn công làm thịt. Tiện lợi nhất là mang đến cho gia đình tị nạn mới qua, vừa được ơn vừa đỡ nghe bà xã rầy rà. Ngày mới về đây, gia đình chúng tôi phải ăn thịt nai và cá ngấy đến tận cổ. Cứ khoảng 7 giờ chiều, lại có người mang xâu cá hay thịt đến cho. Hết xe này đến xe khác. Lúc đầu thì thích lắm, sau đó thì ngán ngẩm bảo nhau đem chôn. Thật ra đây cũng là điểm dở khóc dở cười. Không lấy thì họ buồn, mà lấy thì con cháu trong nhà kêu lên:

- “ Lại cá !”

- “ Lại Ông John hả ? “

Biết sao bây giờ, cách hay nhất mà được lòng cả đôi đàng là đem chôn làm phân bón. Có cái lạ là người dân lười suy nghĩ đến bực không bao giờ ngờ gia đình họ Nguyễn có thể ăn ngần nấy cá, ngần nấy nai trong thời gian quá ngắn.

Ngày Nhà tôi mới về đây, tôi tưởng Nàng phải trải qua một thời gian dài để làm quen. Trái với những gì tôi nghĩ, Nhà tôi hội nhập ngay được với đời sống thôn quê. Nàng xung phong ghi danh sinh hoạt với nhà thờ trong thành phố. Từ đó, mọi người quen và thích Nàng con nhanh chóng hơn cả chính gia đình tôi, người đã sống ở đây lâu năm.




----------------------------------------------



Nghe tin Nàng sắp sanh nở, nhiều người đến thăm và mang đồ ăn đến. Đây là phong tục của người Mỹ. Họ mang bánh trái, đồ ăn nấu sẵn vì biết Nhà tôi đi đứng khó khăn và không đi chợ mua đồ ăn được. Buồn cười nhất là ông Bác sĩ trong tỉnh. (Ở đây, ba bốn thành phố nhỏ chia nhau một văn phòng bác sĩ. Bởi vì thành phố nhỏ quá nên chả bác sĩ nào muốn về vì sợ không đủ bệnh nhân. Đáp ứng sự e ngại đó, nên các thành phố tí hon này, rủ nhau chung tiền biếu ông bác sĩ một món tiền phụ trội. Lẽ đương nhiên ông ta vẫn có quyền tính tiền thân chủ”. Ở đây lâu ngày, hầu hết thanh niên thiếu nữ trong vùng là do một bàn tay ông giúp đỡ chào đời. Ông ta thuộc tên từng đứa và ông ta chuẩn bị giúp nhà tôi sanh con đầu lòng. ) Chiều nay ông ta đến tận nhà và mang theo một dụng cụ siêu âm cũ chạy bằng pin. Ông ta cho nhà tôi mượn đến lúc sanh con thì trả. Đây là một trường hợp ngoại lệ vì bình thường thì người ta phải đến văn phòng bác sĩ thì mới có thể nghe siêu âm được, nhưng vì mất ngủ với nhà tôi cả mấy tháng nay, đây là phương pháp tiện lợi cho cả đôi bên. Thói thường, có nhiều cách làm thân nhau. Có thể do quen biết lâu ngày và hợp tính hợp nết. Có thể do cùng hoàn cảnh giúp đỡ lẫn nhau và cần nhau. Nhưng cách làm thân nhanh nhất là làm phiền ! Ông bác sĩ này cũng **** khổ vì nhà tôi không ít và hai người đã quen và thân nhau trong thời gian đốt giai đoạn. Chính ông bác sĩ này hình như bị Nàng làm **** nên thọc thêm một câu để tôi chịu khổ chung cho vui. Ông ta nheo mắt nhìn tôi và tủm tỉm cười khi nói với Nàng hãy ghi danh cho tôi học khoá trợ sanh.

Trên đây tôi đã kể về những khổ sở tôi phải gánh chịu khi tính tình nàng thay đổi . Tiện miệng, tôi xin phép được nói về sự thay đổi của thân thể nàng làm **** đốn tôi ra sao . Tôi nghĩ rằng, những nhà văn nhà báo khi diễn tả sự sinh đẹp bội phần của người phụ nữ khi mang thai có điều thái quá, chắc họ vẽ trong tưởng tượng . Khi mang thai, nhà tôi bỗng dưng phì nhiêu ra . Ngực nàng ngày một lớn và nàng lúc nào cũng suýt xoa lấy tay day day. Tôi nhìn bầu sữa căng cứng và nóng hổi nên đâm ra lo lắng dùm nàng . Tôi biết nàng đau đau nhức lắm nhưng dấu tôi .

Tôi an ủi :
- “Chắc là có sữa trong đó, em thử đi bác sĩ để người ta lấy kim chọc cho nó xì ra bớt.”

Nàng lo lắng :

- “Nhỡ nó bể toang ra trong đó thì sao”

Thấy tôi loay hoay giúp ma khong được gì nhiều, nên nàng chạy lên nhà cầu cứu mẹ già, người phì ra cười :

- “Mẹ mày, vú chứ có phải bong bóng đâu mà lo vỡ !“

Thế nhưng người cũng chả có lời khuyên răn nào để giải quyết tình trạng cấp thời . Người chỉ nói :

- “Giá mà có lá đu đủ thì xong”

Miền bắc Hoa Kỳ, kiếm đâu ra cái lá đu đủ, tôi phẫn chí gọi cho bác sĩ thì họ nói đó là normal (bình thường) . Normal thế chó nào được, tôi lấy tay ấn thử hai bầu vú thì nó căng cứng lắm rồi . Tôi dục nàng đi đến tận văn phòng bác sĩ xem họ dạy dỗ ra sao . Ông bác sĩ nhẫn nại giải thích rồi lại gởi trở về nhà mà không giải quyết gì . Nàng nói là bác sĩ có cho nàng thuốc giải đau, nhưng họ lại cảnh cáo là khi có bầu không nên dùng loại thuốc gì, ngoại trừ trường hợp bất khả kháng . Nàng nghe thế và quyết định chịu đau thay vì uống thuốc . Nhưng mặt nàng thì lúc nào cũng khó đăm đăm.
Tôi khuyến khích :
- “Đã hi sinh cho con thì hy sinh cho trót, chớ gì lúc nào cũng như táo bón thế kia “

Ở bên Mỹ này, nếu người chồng mà muốn vào phòng sanh nở để chứng kiến giây phút chào đời của đứa con, phải tham dự một lớp học trợ sanh. Đây chính là lớp mà ông bác sĩ đã “chơi” tôi bằng cách dụ vợ tôi ghi danh để bắt tôi cùng vào giúp nàng vượt cạn .
Tôi mau mắn đồng ý:

- “Chuyện nhỏ, anh sẵn sàng ở bên cạnh em, khi bệnh hoạn cũng như lúc gian nan mà.”

Nói thì mạnh miệng như vậy, nhưng khi vào đến lớp thì mới biết sự tình **** khó hơn nhiều. Tổ cha chúng nó vẽ chuyện, hoá ra chúng dạy các bậc sắp được làm cha cách làm kẻ hầu hạ. Chúng dạy cách đấm lưng cho vợ, bóp chân và bóp tay v.v.. Tôi ngượng ngùng đấm hờ hững. Nhìn các bậc sắp làm “cha” quanh tôi hăm hở làm việc được chỉ dạy rất nhiệt tình, nhà tôi tủi thân tấm tức nước mắt quanh tròng. Tôi nghiến răng nâng tay đấm lưng nàng cho rền hơn và nín thở cho qua giờ học. Oùc tôi lúc đó vẽ ra những hình ảnh xám đen để trù ếm những thằng cha hèn hạ đang nhe răng nịnh vợ kia suốt đời **** khó.

Thật tình thì không phải tôi có cái óc thủ cựu “chồng chúa, vợ tôi”. Nhưng khi về đến nhà mà cứ phải làm công việc chả “đàn ông” chút nào. Trong khi bóp chân cho nàng thì mắt tôi cứ dáo dác sợ có người trông thấy mà xấu hổ. Tôi sợ Thầy Mẹ tôi cho rằng tôi thân trai lạc đạo thờ bà . Tôi sợ Mẹ tôi mà biết thì **** khổ cho tôi lắm, ấy thế mà nàng có biết đâu, cứ đang lúc có đông người thì vãi ra tội đau chân . Tôi phải đút lót chiều chuộng lẫn dọa nạt đứa em gái va tôi bán cái cho nó bóp chân tay cho nàng . Đứa em gái bóp chân tay lâu lắc thì lại hợp chuyện hợp tính với nhà tôi, hai đứa nó hè nhau đọc đủ mọi loại magazine, để lấy thêm kiến thức .

Tính tôi thì quý sách, quý vở, cho dù tiếng mỹ khó đọc, tôi vẫn quý mà không hiểu quý để làm gì .”
Sách báo nhà tôi mua về nhiều đến nỗi con người khó có thể đọc trong cả năm số lượng nàng mua về trong một tuần . Sách báo bên Mỹ có tính mị dân. Họ sẵn sàng đáp ứng nhu cầu của từng sở thích, của từng đam mê hay từng vấn đề xã hội, an sinh bằng một tờ báo riêng

noitiengtunho
09-04-06, 11:09 AM
HALLOWEEN (đọc là: ha lô win)

Năm nay tiết trời lạ lắm. Tuyết từ phía Gia Nã Đại thổi về. Bão từ vịnh Cuba thổi lên. Cả thành phố cứ thoạt ấm thoạt lạnh, thoạt khô thoạt ướt. Người ta rì rào với nhau là chưa bao giờ thời tiết lại như thế này. Họ tin là lụt lội khắp tiểu bang miền nam năm trước là điềm trời báo sự chẳng lành cho cục diện toàn cầu. Vụ 911 tăng thêm niềm tin đó. Tối hôm nay, 31 tháng mười, khắp nơi trên đất mỹ sẽ tổ chức ngày Halloween cho trẻ em. (Đại khái cũng giống như ngày trung thu của nước ta vậy, tuy nhiên, thay vì tin vào cây đa thằng cuội vào tháng tám, họ tin vào hồn người chết hiện lên quấy phá vào cuối tháng mười nên hoá trang thành những khuôn mặt kinh dị để đi hù nhau chơi.) Nhà tôi cũng đã mua sẵn kẹo để cúng cô hồn cho đám trẻ. Theo phong tục của họ, lũ nhỏ sẽ đến trước cửa nhà và đồng thanh hô to :

“Trick or treat” (muốn phá hay muốn biếu quà?)

(quà là những thỏi kẹo phải đưa nếu không muốn bị chúng phá phách. Cách phá phách của chúng cũng dễ thương thôi. Thường thì chúng dùng dăm bảy cuộn giấy vệ sinh ném vồng lên cây cối quanh nhà. (mưa về, loại giấy này mủn đi dính ẹp vào cành cây hay rơi xuống đất rất khó mà quét dọn. Hoặc chúng dùng nến vẽ hình hài doạ dẫm lên cửa kính (rất khó lau chùi). Hay chúng dùng trứng ném vào kính xe. Mùa này, đá đóng băng lên cửa kính xe nên sáng sáng là Nhà tôi phải lấy nước nóng ra dội và mang đồ nghề ra mà nạo cửa kính. Nếu bị trứng thì **** khổ mười phần.) (Tôi đã có lần suýt bị đụng xe vì tính lười biếng. Mùa đông năm đó, tôi chỉ nạo một lỗ vừa đủ nhìn để lái xe nên xém gây tai nạn vì không nhìn được hai bên sườn xe. Rốt cuộc của đi thay người nên xe bị xây sát chứ người may mắn không việc gì cả. Kể từ đó, sáng sáng Nhà tôi dành lấy việc cạy đá)
Trở lại câu chuyện, chỗ chúng tôi ở nằm ở ngoại ô thành phố, đồng không mông quạnh. Láng giềng của tôi là anh bạn tên là Steven Soma. Nhà tôi cách nhà Steve khoảng 1 dặm. (1.5 cây số). Nhà Steve ở gần đường đất và nhà tôi xây thụt về phía trong ruộng. Thói thường mà xét thì chả ai thèm đến nhà tôi đòi quà cả vì không tiện đường và cũng rờn rợn khi phải lái qua ruộng ngô tối tăm, mịt mùng và thần bí. Thế nhưng sự việc lại trái ngược hẳn, ngày Halloween lại là ngày sầm uất nhất. Sự việc như thế này: Khi mới về vùng này, nhà tôi theo thói quen ở thành phố ngày xưa nên cũng mua kẹo về chờ đợi. Cả buổi tối mong mãi mà cũng chẳng có cô hồn các đẳng nào viếng thăm. Mãi cho đến gần 10 giờ đêm mới có ông bạn chở hai đứa con đến. Sợ ăn nhiều rặm bụng, Nhà tôi với bản tính vung tay quá trán, bèn đổ cả thau kẹo vào túi của hai đứa bé. Thế là chúng lên nhà thờ đồn thổi. Một đồn mười, mười đồn trăm. Từ đó trở đi, năm nào nhà tôi cũng nườm nườm những ngài khách bé bỏng. Chả phải bàn, những năm tiếp đó, kẹo bánh lẽ dĩ nhiên Nàng phải chuẩn bị mua về hàng thùng. Tôi vẫn nhấp nhổm vì sự phung phí quá đáng này, nhưng cho đến nay, tôi vẫn chưa phân biệt được sự mừng rỡ của đứa trẻ nhận quà và vẻ mặt tươi rói hớn hở của Nàng thì ai “khoái” hơn ai. Tôi chắt lưỡi lờ đi cho được việc. Đã mấy năm rồi, Steve nhìn tôi lắc đầu thông cảm.

Năm nay, vì sợ tai nạn bắn sẻ ở Washington ảnh hưởng đến phong tục Halloween, (trong mấy tuần qua, có tên khủng bố, mỗi ngày bắn tỉa một người. Số người chết đã hơn chục. Sự cố này nghiêm trọng đến bực người dân không dám ra đường. Có người phải mua áo giáp mà mặc. Trường học bãi bỏ. Cảnh sát trưởng **** đốn đến bực phải lên truyền hình dạy người dân không nên ra khỏi nhà. Nếu có việc phải đi, thì nên bước ngoằn ngèo theo hình chữ chi. Tên này mới bị bắt cách đây 4 ngày.) Nhà thờ có gọi điện thoại đến xin chúng tôi cứ tiếp tục chứ đừng vì tai nạn bắn sẻ mà bãi bỏ phong tục Halloween truyền thống. Tôi trong bụng đã toan tính như vậy nhưng họ đã nhờ thế này thì còn nói gì được nữa. Nhà thờ cho người đến cộng tác với chúng tôi để đền bù cho đám trẻ đã sợ hãi trong thời gian vừa qua. Tối hôm qua, khoảng mười mấy người trong nhà thờ mang đồ nghề và kẹo bánh đến nhà tôi. Họ dùng nhà tôi để chuẩn bị cho phong tục Halloween hù doạ của họ. Nhà tôi thích lắm. Nàng chu đáo chuẩn bị mọi sự trong nhà. Trong khi đó thì những người lớn ra sân bắt điện. Họ buộc những dây thừng để treo cổ những người giả trên cây. Họ làm một cổng tạm thời từ ngoài đường dẫn vào trong nhà tôi. Áng chừng như họ muốn mọi người phải đậu xe và đi bộ vào nhà. Tôi tính thầm trong bụng là họ làm lớn chuyện chứ chẳng chơi. Từ đường cái vào nhà tôi thì cũng khoảng 300 mét. Hai bên đường là ruộng bắp mọc lên như hai vách tường hun hút. Cứ mỗi năm bước thì lại có một quả bí ngô khoét thành hình đầu người đặt trên giá gỗ nhe răng doạ dẫm. Bên trong ruột trái bí, có để một cây nến đợi xập xệ tối trời là thắp lên.. . . .

noitiengtunho
11-04-06, 06:03 PM
Sáng nay trời lạnh lắm. Tuyết đổ ngoài đường lên đến lưng ống chân. Tuyết mới phủ lên tuyết cũ, khi bước lên bị vỡ rạn dưới chân nghe lộp rộp. Tôi vẫn thích đi bộ trên tuyết như thế này. Đôi giầy đi tuyết to lớn bọc lồng bên ngoài đôi giầy tư-bổn làm tôi thấp hẳn xuống và nom thô kệch như anh lùn đang mang đôi hia bảy dặm. Gốc các cây ngô cắt mùa qua cao như vậy cũng bị phủ hết cả. Tuyết đổ lấp vào những chỗ trống trên mặt đất tạo thành một mặt phẳng mênh mông vô tận. Con Spike, chó nhà Steven đang thọc mũi vào một kẽ trong nhà kho chứa bắp. Không biết nó đánh hơi thấy gì. Tính mở miệng kêu nó lại nhưng chực nhớ ra : trời tuyết này không thể hò hét gì được. Từ đây đến chỗ nó khá xa. Tiếng động không có cơ hội vang dội lại vì bị tuyết hút đi mất. Tôi tần ngần đi bộ lại chỗ Spike. Nó cũng chẳng nghe thấy tôi và cứ mải miết cạo cạo đôi chân trước. Được nửa đường thì tôi đổi ý vì sợ bước chân của mình phá hỏng sự bằng phẳng của nền đất thiên tạo. Ngó trở lại phía xe thì nhà tôi đang miệt mài cạo đá đóng băng trên kiếng. Tối hôm qua, trời mưa lấm tấm nên những hạt nước mưa nhỏ như hạt sương cô lại, dính chùm lên nhau phác thành những mảng giống như san hô. Tôi quát to lên, bảo nàng hãy lấy nước nóng ra mà xối. Biết là có thể bị nứt kính xe vì nóng lạnh bất thường nhưng kệ mặc. Ôi chao, một đời ta, ba đời nó. Của đi thay người chứ sức đâu mà cạo. Đá cứng quá nên khi cạo thì thành những mủn như bột trắng. Bụng bảo dạ là chiều nay phải thu ga-ra để đậu xe vào trong nhà cho Nàng đỡ khổ, nhưng hình như ngày nào cũng tự bảo mình như vậy rồi lại chứng nào tật nấy quên đi mất. Ngó ra ngoài đường cái, xe xúc tuyết chắc làm việc cả đêm. Tên thợ lái xe xúc tuyết này vừa rải muối vừa cạo mới được nửa chừng một con đường thẳng tắp chạy dài theo cánh đồng ngô. Lâu rồi tôi vẫn tự hỏi, tuyết bao trùm như vậy thì làm sao người tài xế lái xe ủi có thể phân biệt được đâu là đường đâu là cống rãnh mà đẩy một đường thẳng tắp làm vậy ? Tuyết bị vét ép ra hai bên đường thành một bức tường cao bằng dầu người. Con đường đất mầu nâu xỉn vẽ thành một vệt dài trong khoảng trống bao la. Không hiểu vì ngại đi làm hay vì nổi máu nghệ sĩ bất tử, muốn tận hưởng sự vô thường của đất trời, tôi dùng dằng nửa ở nửa đi rồi sau cùng quyết định bật lên thành lời.

- “Ở nhà thôi !”

Nhà tôi ngẩng lên như muốn nghe cho rõ : “ anh nói gì ạ “

Tôi nói to : Nghỉ một bữa cũng chẳng chết thằng tây nào !”

Mặt nhà tôi bỗng sáng rạng lên. Nàng mau mắn nói :

- “ Em bắt cà phê Việt Nam lên nhé”

Tiếng nói Nhà tôi nghe rộn rã reo vui như đứa bé được quà. Cái tính này của Nàng tôi mới làm quen được gần đây thôi. Nàng coi việc đi làm của tôi như là một điều gì đáng lên án. Chắc hẳn nó phát sinh bởi bản tính vô lo của Nàng.




Tuyết lại bắt đầu rơi. Những đoá hoa tuyết to bằng miếng ngô nở bung phủ đầy tóc và quần áo. Nói lên miệng là ở nhà như vậy, nhưng vẫn còn dùng dằng nửa ở nửa đi bị Nàng đưa cà phê ra nhử làm tôi chép miệng, vứt cặp trở lại trong xe và đi vào nhà.

Nhắc chuyện cà phê Việt Nam. Chúng tôi có người Bạn ở Chicago gởi tặng một gói cà phê trồng ở Buôn Mê Thuột gọi là cà phê cứt chồn. Tôi pha ra rồi cho Nàng uống thử. Nàng hết lời khen ngon. Lúc đó tôi mới dần dà kể cho Nàng nghe là đây là loại cà phê đãi ra từ phân của chồn. Chồn là loại động vật tinh khôn. Chúng có khả năng phân biệt hạt cà phê nào vừa tầm chín để chọn ăn. Những hạt cà phê này sau khi đã được sao bằng đủ loại hoá chất và acid trong bao tử của chồn nhưng không thể tiêu hoá được, chúng thải ra gần gốc cây. Chủ vườn ra tìm lấy, rang lại và tẩm theo phương pháp nhà nghề. Ly cà phê em uống chính là loại cà phê này. Đây là loại đặc biệt chứ không phải dễ kiếm.

Nàng dẫy nẩy lên không tin và thốt:

- “ Rõ là anh phiệu, ai mà lại đi ăn cứt chồn.”

Tôi ngắt lời:
- “Nếu anh phiệu ra được chuyện này thì anh đã giỏi rồi. Vì câu chuyện có đầu có đuôi, lại có cả những chi tiết mà người không phải dân trong nghề không thể biết được.”
Nàng bĩu môi:
- “ew !”
Nói gì thì nói, Nàng đã lỡ dại uống vào và nay đã quen thành thói. Tôi và Nàng dặn nhau là trong trường hợp có khách quý hay đặc biệt mới làm cà phê này uống. Hôm nay Nàng nêu lên cà phê này ý nói hôm nay là ngày đặc biệt vậy

noitiengtunho
14-04-06, 05:32 PM
Chiều nay 4 người chúng tôi bàn nhau đi xe lên tỉnh, vào coffee hous (internet cà phê) để uống cà phê, lên mạng ở đó và viết vài hàng hầu các Bạn. Thú lái xe đi đêm, uống cà phê khởi xướng kể từ ngày đĩa parabol của Steve bị gió thổi bay đi mất. Chúng tôi lâu lâu lại rủ nhau ra đó nói chuyện. Hôm nay, vào giờ cuối, Nhà tôi bị kẹt vì đứa nhỏ bị ói mửa tùm lum. Steve thì ra đến nơi mới chợt nhớ ra là quên cho xe máy cày vào gara vì tối nay sẽ dưới âm độ, nên quày quả trở về. Còn lại tôi và Sarri.

Câu chuyện Sarri và tôi thì hơi oái oăm vì chưng mặc dù không ai bảo ai, cả Sarri và tôi đều tránh cơ hội ngồi riêng rẽ với nhau. Hôm nay thì tình trạng bất khả kháng, chạy trời không khỏi nắng. Chúng tôi ngồi nói chuyện trăng sao mây gió nhưng cả hai đứa đều nhấp nhổm vì cả hai đều biết là không ai thật với lòng mình. Mắt thì cứ ngóng ngóng mong Steve trở lại nhưng rõ ràng là thời gian ai cũng biết là tối thiểu cũng phải hơn hai tiếng đồng hồ.

Từ ngày qua Mỹ, tôi bị Mỹ hoá nhiều. Tôi không thể ngủ ngon nếu không giải quyết được những áy náy trong lòng cho dù việc nhỏ nhen đến đâu. Chuyện xảy ra trong khu ruộng bắp (ngày Halloween) mới gần đây thôi, nhưng cả hai đứa (Sarri và tôi) đều nghĩ phải giải quyết một lần cho xong. (Chuyện này tôi đã viết đăng lên nhưng không hiểu sao bị cắt đi mất nên đến nay vẫn chưa viết lại được). Không phải tôi chủ quan, nhưng tôi biết và tôi hiểu lòng tôi hơn ai hết.

Mối tình của Tôi và Sarri kéo dài cả hằng chục năm trời không phải là ngắn. Nhóm nhà thờ phân công thế nào mà lại xếp Sarri và tôi cùng đứng riêng một chỗ trong ruộng ngô thì cũng là trớ trêu. Tình trạng ngồi riêng như bây giờ, làm cả hai chúng tôi nhớ lại hôm trong ruộng ngô nên áy náy ngại ngùng lắm. Chuyện xảy ra đại khái như thế này:

Chúng tôi được giao nhiệm vụ cầm hai bóng đèn đỏ quơ đi quơ lại khi những đứa bé đi đến. Việc thì vui và dễ dàng, nhưng mưa gió trong lòng người trong đêm hôm đó thì ào ạt như ngày lốc xoáy.

Tôi chủ quan vì tôi yêu nhà tôi chân thành. Cộng thêm việc mới có con nhỏ nên lúc đầu tôi dễ dàng coi như chuyện thường tình. Tôi lầm lớn. Ngồi cạnh nhau trong khoảng thiên nhiên bao la. Gió lạnh nhè nhẹ, trăng mờ ảo, hai vai cọ sát nhau. Hơi thở quen thuộc ngày xưa của Sarri phà vào bên tai ấm áp. Tôi đứng yên vì cảm giác dễ chịu. Nhưng chính cảm giác dễ chịu này kéo đổ hộc ký ức xuống để bày ra trong óc tôi hương vị ngày xưa. Trong vô thức, tôi thấy yên tâm và quên mọi sự trên đời. Trong cao độ của sự miệt mài vào biển kỷ niệm, tôi vô tình quay lại và nhìn vào khuôn mặt Sarri dưới ánh trăng đêm. Khuôn mặt quen thuộc bao lâu trở nên gần gũi lạ thường. Sarri cười nhè nhẹ, ánh sáng phản chiếu trên hai hàm răng đều và trắng làm tôi rùng mình. Sarri sao giống Nhà tôi quá. Quả tình giống đến thế mà xưa nay tôi chẳng hề để ý so sánh. Cả hai đều có dáng người dong dỏng. Tiếng cười hiền hoà và chợt cao vút lên khi có điều gì hứng khởi. Tôi yên tâm với chính mình là người đang ngồi cạnh tôi chính là Nhà tôi. Sarri rụt người xuống cho ấm. Tôi kê sát vai tôi vào ngực nàng. Chúng tôi cứ ngồi như vậy lâu lắm. Hai bóng đèn đỏ quên cả nhiệm vụ để chồng lên nhau phát quang về phía đằng trước. Chúng tôi ngồi yên như thế không biết là bao lâu. Mãi cho đến lúc có tiếng xe rồ máy đánh thức đám quạ kêu lên văng vẳng nghe như tiếng trẻ em khóc làm tôi bàng hoàng thức tỉnh. Hoảng hốt giúp tôi kéo mọi chuyện trở về hiện thực, tôi nắm hai tay lại và bẻ các lóng tay. Tiếng kêu dòn dã của các khớp tay cũng đánh thức được Sarri. Từ lâu rồi, Sarri vẫn sợ tiếng bẻ tay như vậy. Còn tôi, bàn tay phải vô tình áp vào ngón tay đeo nhẫn. Lời thề hôn nhân hôm nào trở về làm chiếc nhẫn bỗng trở nên lạnh buốt. Trong vô thức, tôi đưa tay áp chiếc nhẫn lên má. Sarri hình như nhìn thấy ánh trăng phản chiếu trên chiếc nhẫn cưới. Nàng rụt người lại và đưa mắt nhìn ra xa.

Tôi tiếc rẻ nhưng đồng thời cũng cảm thấy mình may mắn và sung sướng. Tại sao vậy tôi cũng không biết nữa. Nhưng tôi biết là tôi vừa thoát khỏi chuyến phiêu lưu vào một tình trạng khác xa hiện giờ. Tôi đang chơi trò xấp ngửa với tình bạn trường cửu.


(Sắp đến giờ về rồi, tôi viết và thông dịch cho Sarri nghe. Tôi tin rằng chính vì việc dịch thuật lại cho Sarri những gì tôi viết, là một cách tô đậm lằn ranh giới giữa tôi và Nàng. Sarri không nói gì cả chỉ cúi đầu nghịch cái ống hút nước và lâu lâu lại nhìn lên tôi mà thôi. Mái tóc óng ả mầu nâu ngô phủ xuống khuôn mặt bao dung và chịu đựng. Mái tóc lại còn che khuất đôi mắt Nàng, nên tôi được tiện nghi ngắm nhìn trong khi tôi nói, và cũng dễ dàng lẩn tránh khi Nàng bất chợt ngó lên. Ly cà phê của tôi từ nãy giờ bận bịu đánh máy nên nguội ngắt. Tôi tiện tay cầm lên uống thì Sarri đã kịp thời đưa tôi ly của Nàng. Đã lâu rồi, chúng tôi có thể ngồi cạnh nhau mà không ai cần nói với ai câu nào. Cho dù chúng tôi không ai tiếp chuyện nhưng vẫn cảm thấy complete (đầy đủ) và yên tâm. Hôm nay tôi nói, Nàng nghe. Một chiều như vậy, tuy nhiên, chúng tôi cảm thấy là đã nói với nhau rất nhiều. Chuyện tối hôm nay, tôi chưa có dịp viết thêm lên. . . . .

Steve mới đậu xe trước cửa tiệm. Tôi chắc sẽ để bài này lên một lát rồi kéo xuống thôi. Tôi vẫn phân vân không biết có nên kể cho Nhà tôi nghe không ? Những gì viết trên dây, nghĩ sao tôi viết ngay ra như vậy không có thời gian thôi sao. Chắc là lủng củng nhưng đây là nhưng gì xảy ra hiện giờ. Khi có dịp, tôi sẽ trở lại chủ đề này nhưng mà viết riêng trong một topic khác.) Bạn có ý kiến gì về chuyện tối nay không ?

-----------------------------
Tôi đã trở về nhà được hơn một tiếng đồng hồ rồi. Bây giờ ngồi vào bàn máy thì không đánh thêm được chút gì nữa. Tôi quay sang nhìn khuôn mặt nhà tôi. Thật đúng rồi, Nàng và Sarri có nhiều điểm giống nhau thần kỳ. Nhưng Nhà tôi có giấc ngủ thiên thần hơn. Giấc ngủ an tâm. Giấc ngủ hạnh phúc của một người phó thác và tin cậy trong tình yêu của chồng. Nhìn nét mặt vô tư của Nàng, lòng tôi dấy nên một niềm hối hận sâu xa. Ô hay, tôi đã làm gì nhỉ ? Tại sao tôi lại có mặc cảm phạm tội ?

Thôi tôi biết rồi, Tết sắp đến. Mỗi năm, cứ độ Tết về là tôi lại lẩn thẩn tình cảm như thế này đây. Lỗi tại Tết cả đấy ! . . . .. Bình thường thì văn tôi có bao giờ uỷ mị, vòng vo, ướt át như thế này đâu . . . ..

Than Ôi! Tết ơi là Tết !