View Full Version : Walking silently in a deep sorrow
Hôm nay, ngồi buồn buồn tự nhiên mún viết mấy dòng. Chắc có lẽ mình nên bắt đầu bằng bài thơ vừa mới sáng tác. Cũng hơi hơi giông giống với tâm trạng của mình lúc này :(( :(( .À! Mà kô nên gọi là thơ. Giống văn xuôi đ5c diễn như thơ thì đúng hơn. Dở tệ >_<
Nếu một ngày nào đó
Em gỡ bỏ mắt kiếng ra
Hình bóng anh ắt sẽ mờ nhòa
Nếu một ngày nào đó
Em ôm ghì cái Ipod
Bỏ mặc mọi âm thanh cuộc sống
Ắt sẽ quên giọng nói của anh
Nếu một ngày nào đó
Em gỡ mắt kiếng ra
Ôm ghì cái Ipod
Ắt hẳn là 1 ngày anh nói xa em
Tiếng chia tay đau như xé lòng
Nhưng nếu có ngày đó thật
Em cũng kô thể quên được hình bóng anh
Vì anh luôn ở trong mắt em
Em cũng kô thể quên lời anh nói
Vì chúng luôn ở trong trái tim em
...
Hỡi anh-người yêu dấu
Làm sao em quên anh ???
nick_iloveyou
22-04-06, 04:22 PM
Cả bài thơ, nik thix nhất là cái Ipod. Có chữ Ipod vô, nghe hay liền, nhờ?
chời, pà nì. Dzậy muh biểu tui dô đây đọc. Hóa ra pa câu bài trong đây :)) :))
Thoai kệ, mở rộng lòng cho pà spam đóa :->
Còn dzìa cái Ipod. Tui dang khoái có nó mừ ;;)
h đọc lại cái bài thơ, thấy cũng thèm thèm
nick_iloveyou
22-04-06, 05:16 PM
<span style="color:#CC6600">Ipod Nano này, nghe sướng chết đi đc :D
http://www.apple.com.tw/ipod/images/indexnanogreen20050907.gif
Ipod shuffle nì, loại này cũng thông dụng lúm, của đáng tội, hơi nhỏ :(
http://ployer.com/archives/ipod%20shuffle%20out%20of%20stock.jpg
Bộ sưu tập :x
http://images.apple.com/ipod/gallery/images/ipodgalleryblackspin2005101.jpg</span>
pinkstar
23-04-06, 04:31 AM
Chòi.... nhín cái ai bóp... đã quá...... :(( ... nhìn ghen tị.... cái i-pod 2gb có photos hem zị mày?
Chời pà nì.
Tui đang thèm một cái Ipod
Còn đưa hình ra khè nữa :(
Hôm nay nhỉu chuyện xảy ra với mình wá.
Chat với một em nik la gigi. Em ấy thật giống với mình. Kô, còn tội nghiệp hơn mình nữa chứ. Gigi ít bạn, có mỗi một con bạn thân chơi từ hồi lớp 3 chơi đến tận bây h. Nhưng mà nhỏ bạn thân đó quen bao nhiu năm lại kô nhớ nổi ngay Sn của nó. Ko tặng wà Sn cho nó bao h mặc dù lúc nào Sn nhỏ đó nó cũng tặng wà. Noel cũng ko bao giờ gửi thiệp mặc dù Gi gi luôn là người gửi thiệp trước. Chưa hề một lần gọi dt cho nó.
Nó nói rằng nhỏ ban thân đó dường như kô tồn tại. Sao ma buồn đến thế. Nó có một còn bạn thân ah, mà lại như kô có. Còn mấy đứa bạn bình thường để nói chuyện nó cũng kô có. Thật là...
Nó nói với mình một câu sao nghe mà thấy chua chát wá: " Ai mà chẳng muốn có bạn hả sis, nhưng mà thật sự em cố gắng lắm. Cũng kô bao h tìm được một người hiểu mình"
Chà! Giống mình wá.
Từ đó, hai chị em đã bắt chuyện với nhau thân tình hơn. Mình chưa bao h gặp một người giống mình như vậy. Nhưng thật sự mình đỡ hơn nó. Ít ra, mình cũng còn một người thật sự quý mến mình, nhớ ngày Sn của mình. Tiếc là nhỏ đó với mình xa cách wá. Nó ở tuốt quận 8 lận. Ít khi gặp mặt, chỉ trao đổi qua dt thôi. Kô bik tình cảm của nó h có thay đổi kô nữa.
Càng chat với Gi Gi, mình càng thấu hiểu được nỗi cô đơn của nó. Muốn chạy đến ôm nó vào lòng ngay, san sẻ bớt nỗi buồn cho nó. Vậy mà khi hỏi nó : "Em ở đâu?". Nó nói: "Hn" . Thấy hoàn toàn thất vọng.Buồn thật. Một người hiểu mình. Giống mình đến tận 80% vậy mà xa cách wá.
Nhưng nó nói một câu thật sự làm mình cảm động: " Nhưng kô sao đâu, em cảm ơn sis. Em đã bớt buồn rồi. Vì bây h em có sis"
Dù chỉ là quan hệ ảo, có thể sẽ kô bền lâu giống như lời của sis Bí nói nhưng mình vẫn thấy quý mến nó. Nếu đc, mình muốn nói với nó: "Em kô cô độc đâu. Em cũng có sis mà. Sis cũng rất vui vì wen bik em"
Hi vọng một ngày nào đó. Mình có dịp ra Hà Nội. Sẽ đến nhà gặp nó, ôm nó vào lòng thật chặt và nói : "Chị yêu em nhiều, em cưng của chị" chớ kô fải xưng la sis với em nữa kô fải là nói: " Thôi! Bi bi nha, em ngoan của sis". Mong ngày đó lắm chứ
Nhưng...
Nếu ngày đó kô tới chắc mình cũng kô buồn lắm đâu, mà cũng kô thể nói trước đc điều j. Bik đâu lúc đó lại buồn. Wỡn lắm. Vì đã bik trước trên mạng thì kô lâu dài, bản tính con người lại mau thay đổi. Nhưng thôi, cũng cầu chúc cho nó sớm có nhìu bạn, và một người bạn thật sự tốt, thật sự hiểu nó để an ủi nó. Mình chỉ là người ảo đối với nó thôi làm sao làm một bờ vai để cho nó dựa vao lúc khóc đc.
Mà tội cái cho nó với mình là hai chị em đều giống nhaumột điểm nữa mới đau chớ. Cả 2 đều chưa có bf, mà lúc trước có thix người ta mà là thix đơn phương. Lần đầu tiên mình gặp một người giống mình đến thế và có cùng những nỗi lòng, những câu nói giống y chang mình. Mới chat mà đã thấy thix.
Thôi! Chúng mình hãy cùng cố gắng vươn lên trong cuộc sống nhé, Gi gi- em ngoan của chị. Cho chị được gọi là chị, cho giống như chúng ta là chị em thật, xưng sis chỉ là wan hệ trên mạng thôi. Em và chị quả thật chị quan hệ trên mạng, nhưng chị bik chúng ta còn một quan hệ sâu sắc hơn nữa: mối quan hệ đồng cảm sâu trong trái tim. Điều đó thật là quý báu bik bao nhiêu
Em ơí!
Aya aya Fighting!!!
Cố lên nha em
Chị luôn ủng hộ em
hey ya, nhìu lúc mình cố gắng hít sức mình để trở thành friend đúng nghĩa mah seo tất cả mọi cố gắng của mình đều ko được người khác đáp lại. thật vô lí hết sức khi mình vì bạn mình mah nó thì koi như mình chẳng tồn tại. tại sao những kẻ ko tôn trọng tình bạn lại gặp mình để mình fải bực mình như thía? thiệt bất công. nhưng mah hông sao đâu. mình tin là tình bạn thật sự có tồn tại mah (dù mình đã từng ko tin điều đó nữa). ai đang tuyệt vọng thì hãy nhớ cho câu này: "tình bạn thật sự tồn tại"
piggy ui, pà tin tui đi. tui từng trải wa cái cảm giác như pà roài (sợ là còn đau hơn nữa). nhưng bây h tui vẫn tin. vì kế tui vẫn là nó (dù đôi khi giận nó ghê gớm lắm)
@kumiho: cám ơn pà nhìu nha. Ừ, tui cũng tin là tình bạn thật sự tồn tại mà pà. Nhưng tiếc là tui chưa tìm được một người bạn thân đúng nghĩa thôi. Cái em Gigi j đấy cũng giống như tui vậy đó pà. Pà cũng đừng buồn nữa nha. Trên đời này còn nhiều ngừoi tốt mà. Tứ hải giai huynh đệ. Rồi pà cũng sẽ gặp đc họ thôi.
Còn tui thì thấy bây h mình đã gặp được mấy em trên net, với lại pà ròai. Dù chỉ là những câu chữ, kô là những lời nói trực tiếp nhưng thật sự là chúng khiến tui ấm lòng lắm.
Internet thật là kì diệu fải kô pà?
Hum wa dzừ coi film Daisy của Jun Ji Huyen về xong. Phim thảm wá. Lời bài hát thật là buồn, cất lên thật đúng lúc.
Tình yêu mà em hằng mơ ước đã đến rất gần
Nhưng anh chỉ bik lặng lẽ đúng ngắm nhìn em.
Buồn wớ.
Sao mà lúc hai người vừa yêu nhau, Hye Young vừa nhận ra tình tình yêu của Park Yi thì cô đã mãi xa anh vậy chời. Đây lèlần đầu tiênmình cảm thấy tôn trọng Jun Ji Huyn một chút. Tôn trọng chứ kô fải thix. Mình vẫn thix Song Hye nhứt. Hai người kè đối thủ và đương nhiên là mình ủng hộ sis Song.
Nhưng dù sao vẫn thấy bất ngờ, cứj tưởng Jun Ji Huyn chỉ wen đóng những loạo vai như trong My sassy girl, Windstruck thoai. Kô ngờ, cũng có thể đóng những vai trầm lặng, kô tinh nghịch như vậy. Hoa cúc trắng thật là đẹp. Amsterdam thật là đẹp...nhưng trong mắtmình thì Jung Woo Sung là đẹp nhứt. Ngầu ơi là ngầu :D
Chán wee. Mới dzừa coi mục bình chọn 10 diễn viên nam va nữ đc yêu thíx nhứt năm 2006. Thấy bùn bùn sao áh. Nam dv chính đc iu thix là Jang Dong Gun thì mình kô nói dzì gòi. Nhưng cái nữ diễn viên chính mới lè đáng nói
Chời! Ghét Jun Ji Huyn. Dzậy muh sao nó lại đc hạng nhứt dzậy chời.:((:(( Còn Song Hye Kyo của mình thì chỉ đc hạng 8 thoai. Tội nghiệp unnie wá. Còn thua cả Kim Tae Hee. Kim còn đứng hạng 5.
Sis Song thảm bại gòi :(( Thua cả 2 đối thủ của mình. Cố lên unnie.
Aya aya fighting!
chán ghia. Mai thi roài muh h còn tí tỡn. :lol: Chưa học một chữ Sinh trong đầu. Một chữ cũng kô có. Lát nữa fải ngồi học mới đc. Kô bik dzô đc bao nhiu :((:((
Công nhận bái fục Lục Lam X.U, bái fục chị Thảo thật. Đúng là super mê chai. Hum wa mình gửi hình Mr. Độ cho pả. Đẹp thía dzậy muh còn chê lè :" mặt thèng nì nhìn non choẹt. Hot boy j. Chị gửi cho em m1i tấm còn hot hơn nữa nàh" Gòi sau đó pả gưỉ hình cho mình. Mí tèhng nhìn quả là hot thật.
http://img.photobucket.com/albums/v435/LucLamXU/Others/K.jpg
http://img.photobucket.com/albums/v435/LucLamXU/Vinh/fd61.jpg
Post thêm một dzài tấm nữa nhìn cho dzui con mắt
http://img.photobucket.com/albums/v435/LucLamXU/Others/untitled.jpg
http://diendanlequydon.com/uploads/album_pic/15702.jpg
http://diendanlequydon.com/uploads/album_pic/20390.jpg
http://img.photobucket.com/albums/v435/LucLamXU/Long%20Toan/LongToan03.jpg
http://diendanlequydon.com/uploads/album_pic/16455.jpg
http://www.zidean.com/zv4_p1/thunglungtinhyeu_759.jpg
http://www.zidean.com/zv4_p1/tsonwithoutglasslukdifferent(photoshoplol)_860.jpg
http://img.photobucket.com/albums/v435/LucLamXU/03.jpg
http://img.photobucket.com/albums/v435/LucLamXU/Others/tri01.jpg
Hôm nay bình thường, chẳng có chuyện j vui cả. Thôi thì vik nhật kícho ngày hôm qua dzậy. Hôm wa bùn ngủ wá nên mình kô vik kịp những chuyện cần vik
Muốn cám ơn Acc nhìu lém. Dù kô bik mình đã thầm cám ơn Acc bao nhiu lần rồi nhưng vẫn muốn cám ơn nữa. Acc cho mình cái cảm giác như một gia đình thật sự. Và mình muốn cám ơn Acc đã mang đến cho mình những người em thật sự.
Hôm wa chat với Sarah, nó nói một câu làm mình cảm động quá: " Dù có chuyện j xảy ra thì sis hãy nhớ là còn em với Gi gi mà". Hôm wa buồn chiện wá, mình đã nói hết cho nó nghe.
Sao ai cũng khuyên mình là phải noí chuyện thẳng thắn với nó hết nhỉ. Nhưng mình lại kô dám. Mấy câu của nó đã làm mình quá đau lòng gòi, thái độ lạnh nhạt của nó nữa. Nó có còn quan tâm đến mình nữa đâu. Friendship đã ends roài. Nghĩ cũng buồn thật. h mình mới hiểu đc cảm giác của Tomoe. Cái cảm giác thời gian sao mà quá ngắn ngủi, niềm vui và hạnh phúc mau chóng vụt khỏi tầm tay. Nhưng Tomoe đc có 5 tháng àh. Còn mình đến những 8 tháng. Quá nhìu kỉ niệm đã xảy ra. Chưa có ai đem đến cho mình nhìu kỷ niệm cũng như cảm xúc đến như vậy. Bởi vậy, tuy h nó thay đổi thái độ với mình, đối xử với mình hoàn toàn khác trước nhưng sao mình vẫn kô thể nào delete đc nó ra khỏi não nhỉ. Đã gần 1 tháng nó đối xử với mình theo kiểu đó rồi còn j. Đúng là h mới thấm thía câu để wên một ai đó thì fải mất cả cuộc đời. Đúng làwên một ai đó là điều kô dễ dàng. Phải nói là quá khó khăn. Lúc trước, tại nó chưa bao h nói thẳng, chưa bao h xử sự như vậy nên mặc dù lúc trước mình cũng đã có ý định muốn quên nó rồi nhưng làm kô đc và mình định sẽ từ bỏ ý định đó. Nhưng bây h....nếu sự việc đã như thế....nếu nó đã thẳng thừng như vậy....thì chỉ còn cách là cố gắng quên thôi.
Mình định sẽ vik tất cả những chuyện đã xảy ra trong 8 tháng qua. Một lần để cho kí ức về nó thật đong đầy. Bởi khi vik thì mọi kỉ niệm đều sẽ tuôn trào ra mà. Một lần nhớ nó, nhớ nó của ngày xưa thật là nhiều rồi sau khi vik xong mớ kí ức đó, hi vọng minh sẽ quên nó đi.
Mình sẽ chỉ cho phép bản thân mình nghĩ tới nó trong khoản tuần này nữa thôi. Tuần sau bắt đầu là mình kô nhớ tơí nó nữa. Những ngày wa mình thật sự rất mệt mỏi. Vẫn vui cười đó, nói chuyện đó, trong lòng cứ dặn là wên nó đi. Nhưng mà vô tình mình lại vẫn cứ nhắc đến nó trước mặt người khác, vẫn cứ tưởng nó như ngày xưa, kô có chuyện j xảy ra cả. Nhưng...rồi sau đó...lại...
Vì vậy, thật mệt mỏi. Người ta nói là đôi khi cũng phải bik tự tôn trọng và yêu thương bản thân mình nữa. Tha thứ cho người khác là chưa đủ mà quan trọng nhất là fải bik tự tha thứ cho bản thân mình. Có lẽ là như vậy thật chăng. Vì thế nên bây h mình sẽ nhớ về nó trong mấy ngày còn sót lại trong tuần này. Nhớ về quá khứ chovơi đi nỗi buồn hiện tại. Sau đó... nếu có thể mình sẽ khóc... khóc...nhưgn chắc cũng kô. Mình dù buồn lắm cũng khó mà khóc. Chỉ có điều khi buồn cổ họng của mình như bị một vật nào đó đè nặng, cứ nghẹn đi, kô nói nên lời, rồi rươm rươm nước mắt. Chỉ thế thôi...nhưng mà nỗi buồn thì sâu sắc hơn gấp trăm ngàn lần. Bởi thế mới có câu thơ:
Nếu mình được quyền khóc dưới cơn mưa
Thì hình bóng cậu ắt sẽ nhạt nhòa
Hãy cho mình biết
Cậu kô là gió thoảng
Chị Hồng Ngân là bài thơ này hay wá. Một bài thơ về tình bạn. Một tình bạn đã xa cách. Nhưng mà... chị Ngân với chị Trang tuy kẻ Bắc người Nam nhưng mình bik trong lòng mỗi người vẫn luôn hướng về nhau. Coi nhau như một ngừơi bạn thật sự dù chỉ liên lạc qua thư từ, dù hình bóng chị Trang đối với Ngân như là gió thoảng nhưng...
Tình bạn như thế thật đáng quí. Tình bạn chỉ = những lá thư
Chị Trang có kể cho mình nghe là hai người quen nhau từ hồi chị còn học lớp 6 hay 7 j ấy. Ngân tình cờ đọc trên báo Khăn Quàng Đỏ thấy bài thơ của chị Trang hay nên tuy ở tận ngoài Hà Nội nhưng vẫn viết thư vào làm quen. Rồi cứ thế, qua từng lá thư, tình bạn của hai người lớn dần. Cho đến bây h cũng đã hơn 10 năm quen nhau rồi còn j. Tuy chỉ qua thư từ nhưng chuyện j cũng kể cho nhau nghe cả, những tâm sự vui buồn. Cách đây 2 năm, chị Trang cũng vừa mới ra Hà Nội chời và đã có dịp đến nhà thăm chị Ngân. Chị Ngân đón tiếp rất nồng hậu.
Bây h tuy đã là thời đai Internat rồi, thời đại của chat chit nhưng hai người vẫn kô chat với nhau, vẫn giữ thói quen mà mọi người ai cũng nói là lạc hậu ấy: viết thư tay. Mình cũng cảm thấy buồn cười, thix nhau như thế sao kô chat cho tiện. Mình đã hỏi chị Trang và chị bảo : " Vì vik thư tay, nhìn chữ vik của người gửi sẽ cảm nhận đc những tình cảm mà người đó dành cho mình" . Và chị đưa cho mình coi một lá thư chị Ngân vik cho mình xem. Quả thật là nhìn dòng chữ vik nắn nót của chị Ngân, nhìn cách chị tỉ mỉ trình bày lá thư ai mà dám nói chị kô đặt tình cảm và ôcng sức của mình váo đó. Tuy là người ngoài, nhưng mình cũng cần nậhn đc. Thật đáng quý biết bao nhiêu. Và mình thôi kô thấy buồn cừơi nữa. Ngược lại, bây h người đáng buồn cười chắc là mình...Ngộ nhỉ...Cười sao lại buồn...Buồn soa lại cười...Nhưng hình như tâm trạng của mình bây h là như vậy. Lúc nào cũng fải cố gắng vui cười, tỏ ra vẻ bình thường kô đau khổ j cả vì mình kô muốn mang một cảm giác quỵ lụy, cảm giác lệ thuộc vui buồn vào người khác. Nhưng trong lòng mình đau lắm, buồn lắm mình đã nói là hết buồn rồi mà, sẽ cố gắng vui sống, tận hưỏng những gày hè sắp đến thế nhưng sao bây h mình vẫn còn cảm giác mình chưa thoát khỏi đc cái bóng của quá khứ....
Cũng phải thôi. Mới có hơn 1 tháng àh. 1 tháng là quá ngắn so với thời gian 8 tháng. Bây h mình cũng kô sợ lắm vì chưa quê đc nó. Minh chỉ sợ là 1 tháng trồi qua nữa, 1 năm,2 năm....hay một khoảng thời gian dài sau đó mà mình vẫn kô quên đc nó. Kô quên đc nỗi đau buồn trong lòng.
Thôi...ráng mấy ngày cuối tuần này nữa thôi...
Minh phải làm theo lời của chị Hai : " Quá khứ là để quay đầu lại ngắm nhìn chứ kô fải sống vì nó"
Mình đã từng vik câu đó trong bài cảm nhận của Tomoe. Câu kết luận của bài vik đó mình đã vik là : " Thật đau buồn nhưng quả thật bây h Tomoe chỉ còn lá quá khứ của Kenshin mà thôi. Kaoru mới là hiện tại, là người để annhh xây dựng hạnh phúc tương lai"
Lúc vik như thế, mình đã thấu hiểu hết nỗi buồn của Tomoe đâu. Vì mình chưa bao h là người của quá khứ đối với một ai cả. Suốt 10 năm trời cắp xách đi học, chưa ai đối xử với mình theo cái kiểu đó. Lúc đầu nhiệt tình, lúc sau lạnh nhạt, đối xử nửa vời, lúc thế này, lúc thế kia. Và đây cũng là lần đầu tiên mình trở thành một người của quá khứ. Phải! Mình bây h chỉ còn là một khoảnh khắc, một cái quá khứ kô hơn kô kém của nó mà thôi. Nó dã đẩy mình vào thì past rồi. Còn mình, sao mình đối với nó vẫn giống như thì present. Sao vậy...sao vậy...thì quả thật là nó vẫn tồn tại ngay trước mặt mình mà. Mình cũng tồn tại ngay trước mặt nó nhưng mà hình như cũng giống như là kô hề tồn tại vậy. Mình đâu có cảm nhận đc sự tồn tại của mình.
Thôi! Tuần này nữa thôi. Tuần sau là hết. Tuần sau là chấm dứt. Tuần sau nó sẽ là past của mình.
Tạm bik nhé một tình bạn vốn đã kô có bắt đầu. Vì người ta noí tình bạn chỉ kết thúc khi bạn ngừng chia sẻ. Mình cảm thấy mình kô đối xứ xấu với nó. Nó nhờ mình chuyện j mình cũng làm và lúc nào nó nói chuyện mình cũng cố gắng lắng nghe, cố gắng chia sẻ đến mức mà mình có thế. Vậy mà bây h tình bạn kết thúc đến mình cũng ngỡ ngàng kô hiểu lí do, nhưng quả là đã kết thúc thật rồi. Thế thì chỉ có một cách lí giải là tình bạn giữa mình với nó vồn đã kô có bắt đầu.
Uhm! Tạm bik một tình bạn vốn đã kô có bắt đầu
Good bye friendship that has not the beginning! :(
Chời ơi! Những lời mình nói hôm wa h đọc lại sao thấy hối hận wá
Ai nói là tình bạn giữa mình và nó kô có bắt đầu.
Thật ra là có bắt đầu đấy chứ. Nhưng mà mình tự đã tự hủy hoại nó.Nó đã tạo cho mình quá nhiều cơ hội mà mình kô bik nắm bắt, kô bik trân trọng để h đây có hối tiếc thì cũng đã muộn. Mình nhớ nó của ngày xưa nhìu lắm. Ngày xưa, nó tốt biết bao, quan tâm mình biết bao, mình yêu nó của ngày xưa quá. Thật sự là như vậy.
Hôm nay, tự nhiên tình cơ lục lại tấm thiệp Noel, và mình đã khóc thật sự khi đọc những dòng nó vik trên đó. Nó vik nhìu lắm. Câu nào cũng làm mình cảm động và thấy nhức nhối ở trong lòng vì cam thấy là mình đã có lỗi với nó. Mình thix nhất cụm từ " Lovely friend of pà". Vậy lả sao. Nó đã công nhận mình là một người bạn của nó rồi ư.Trời ơí! Tại sao hồi đó mình vô tâm vậy. Nó đưa thiệp Noel mà mình kô chịu đọc kĩ j cả. Nếu như mình fát hiện tấm thiệp Noel này sớm, thì mình sẽ kô cần fải lúc nào cũng nghi ngờ, lúc nào cũng tự hỏi xem nó có fải là một người bạn thật sự của mình kô. Mình kô kiềm đc nước mắt nữa khi đọc lại tấm thiệp Noel đó. Mình chưa bao h khóc cho một cái j cả trừ cái lần mà mình hẹn nhưng nó kô đến nhà. Chời! Mình quá đa nghi. Kô! Nói đúng hơn là tự ti. Mỉnh chưa bao h nghĩ là mình sẽ có thể đc làm bạn của một ai đó cũng như ai đó coi mình là bạn. Mình nghi ngờ nó, mình hỏi nó câu đó khiến nó giận mình. Tuy nó nói là kô có j nhưng bây h nó đã giận mình, giận mình thật sự rồi. Và mình bik là tình bạn đã mãi mãi mất đi chẳng thể nào hàn gắn trả lại. Khi mình nói nó câu: "Tui ghét pà", nó kô giận mình, kô thay đổi cách đối xử với mình thế mà khi mình hỏi nó câu : " Pà có ghét tui hay kô?" thì nó lại giận mình thật sự. Cũng fải thôi bởi nó nói là ghét chơi với ai mà chẳng tin tưởng nó. Giờ mình mới đọc được một câu rất hay của báo Hoa: " Muốn mở cánh cửa tình bạn trước tiên fải mở cánh cửa lòng tin " . Và h mình mới kịp lục lại tấm thiệp Noel để có cho mình một câu trả lời. Tiếc là mọi chuyện đã quá muộn màng. Sao kô xảy ra sớm hơn nhỉ. Giờ có nuối tiếc cũng vậy rồi. Chẳng thể níu kéo quá khứ. Và lúc mà mình cầm tấm thiệp Noel mà khóc, mình bik là mình đã khóc cho một thứ quý giá mà vô tình mình đã đánh mất, mình kô bik giữ gìn nhưng mình cũng bik đc rằng mình khóc kô fải cho 1 tình bạn hiện tại đó đã là 1 tình bạn trong quá khứ rồi, khóc cho 1 qua khứ đã qua.
"...Nếu có ước muốn trong cuọc đời này, hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại...". Phải lắm. Nếu như mà mình có 1 ứơc muốn ngay bây h, mình kô ước j xa xôi hết, kô ước đc làm ca sĩ, dv hay nhà văn. Mình s4 chỉ ước giá như có ai đó quay ngược kim đồng hồ lại, quay ngược thời gian lại cho đến T8 năm ngoái. Mình sẽ bắt đầu lại tất cả. Sẽ bik quý trọng cái hạnh phúc mà mỉnh đang có, kô đòi hỏi j cao siêu ở bạn mỉnh, tặng thiệp Noel cho nó, làm những điều tí tỡn, bàn lựng về chai nhìu hơn.
Nhưng...thôi...ước mơ thì cũng chỉ là ước mơ mà thôi....Đâu thể quay trở lại đc. Giờ nghĩ lại khoảng thời gian trước thật quý gía bik bao nhiu, tại mình cả. Bây h mình kô muôn trách ai hết. Lúc trước mình đã trách lầm, bây h mình chỉ có thể tự trách, sỉ vả bản thân mình thôi.
Nhưng chẳng lẽ nó thay đổi cách xử sự với mình chỉ vì lí do đó, còn lí do nào khác nữa kô. Thật sự mình kô thể nào hiểu nổi lí do nào khiến nó lại đối xử với mình như vậy, lí do nào khiến nó thay đổi nữa hay chỉ có bấy nhiêu đó thôi hay chỉ đơn giản là tự nhiên rồi bây h kô thân nữa.
Mình thì đã thấy đc khoảng cách giữa mình với nó rồi. Có một bức tường vô hình nào đó ngăn cách nên nó kô còn đc như lúc xưa nữa. Thế mà moị người chung quanh mình vẫn nghĩ là mình còn thân với nó, vẫn hỏi han mình những chuyện về nó như thể chẳng có j xảy ra cả. Mình cũng nhắm mắt làm ngơ. Sự vô tình đó nhiều lần khiến mình đau lòng lắm. Cố quên một ai đó mà mọi người cứ gợi nhớ lại về người đó cho mình. Đau sao kô đau. Mình nghĩ là chắc chẳng ai đau đến nỗi đạt đến cảnh giới giống như bài " Kô đau vì quá đau" đâu. Mình cảm nhận đc nỗi đau đó, rất thực và luôn dằn xé con tim mình.
Thôi là hết! Chuyện của ngày hôm wa chỉ còn là bèo dạt mây trôi.
Nếu như chỉ một ngày thôi, 1 giờ hay 1 phút, 1 giây thậm chí chỉ cần một khoảnh khắc thôi cho mình trở về ngày xưa, trở về cảm giác yên bình, thanh thản mà trước đây kô ai cho mình đc ngoại trừ nó là mình cũng cảm thấy hạnh phúc lắm rồi cho dù khoảnh khắc đó có ngắn ngủi đến đâu.
Mình có đọc trong topic tình bạn của Acc. Ở đó có một bài vik rất hay nói là: " Khi ai đó xuất hiện trong cuộc đời bạn một khỏang thời gian, điều đó bởi vì khuynh hướng của bạn là chia sẽ, phát triển và học hỏi. Họ có thể đem sự an bình và vui vẻ đến cho bạn. Họ có thể dạy bạn một điều gì đó ma bạn chưa từng biết. Nói tóm lại, họ đem đến hàng đống niềm vui và mới lạ đến cho bạn. Hãy tin tôi đi, những điều đó là hữu ích đấy nhưng chỉ là thời vụ. Rồi một ngày bạn chợt nhận ra, bạn chẵng cần họ nữa."
Đúng nó giúp mình học hỏi thêm nhìu điều lắm, nó cũng dạy mình bik nhiều thứ lắm. Những thứ lúc trước tưởng như mình chẳng bao h bik, chẳng bao h quan tâm. Và mình trân trọng những bài học về lẽ sống mà nó đem đến cho mình. Câu nói trên đúng với hoàn cảnh của mình bây h. Chỉ khác là bây h nó kô cần mình, chứ mình...mình...mình vẫn còn muốn chơi với nó và cần nó.
Và bài đó đã có một câu kết luận rât hay: người ta nói “tình yêu là mù quáng” nhưng tình bạn thì lại có một cảm xúc khác. Hãy nói: “cám ơn bạn đã đi qua cuộc đời tôi”
Phải! Mình còn thiếu nó hai chữ cảm ơn. Hình như mình đã từng xin lỗi nó rât nhiều lần nhưng chưa bao h cảm ơn nó một lần. Phải! Cảm ơn pà đã đi qua cuộc đời tui, cảm ơn đã cho tui được là một khoảnh khắc của pà dù chỉ là khoảnh khắc thôi nhưng cũng rất đáng quý, cảm ơn tất cả...tất cả những kỉ niệm đẹp mà pà đã mang đến cho tui, tui chắc sẽ khó lòng mà quên nổi.
Một lời xin lỗi quá muộn màng nhưng mình bik có nói nó cũng chẳng nghe đc, chẳng bik đc, mình chỉ mún vik cho vơi đi nỗi lòng đang nặng trĩu mà thôi: xin lỗi về những chuyện đã qua, xin lỗi vì đã nghi ngờ pà, xin lỗi vì kô tin tưởng pà... và trên hết là xin lỗi vì đã để mình lệ thuộc vào pà quá nhìu, lệ thuộc vui buồn vào pà quá nhìu khiến cho pà cảm thấy mệt mỏi, xin lỗi vì kô đọc kĩ những lời chúc pà đã vik trong tấm thiệp Noel
Và một lời nói muộn màng : Pà nói là pà iu tui, h tui cũng muốn nói là tui cũng iu pà nhìu lémmm.
Vik xong cái nì, lỡ kô may pà đọc đc, tui kô mong mỏi pà sẽ đối xử với tui lại như xưa, giang rộng vòng tay với tui. Vì dẫu sao người có lỗi vẫn là tui, tui chỉ hi vọng pà hiểu đc rằng tui cũng đã từng quý mến pà, từng xem pà như 1 người bạn thật sự.
Hix...hôm ni làm bài Toán hem đc
Nhưng thoai, lát nữa chuẩn bị đc coi live show của Myta ở phòng trà MTV gỏi.:D
Muốn gặp chị Myta weeee
Hix....hix....
Vậy là chỉ còn ngày mai nữa thôi. Buồn wá. Sao lại thế nhỉ. Ngày mai nữa thôi là mình fải cố gắng để quên nó rồi.
Sarah nói với mình là đâu cần fải cố gắng wên, có quên thì lại càng thêm nhớ mà thôi. Mình cũng thấy dzị. Nhưng bik sao đc bây h.
Mình kô bik biểu lộ cảm xúc. Mình giống Tomoe mà.
Chán thế.
Chẳng lẽ mình làm mặt vui mà nhìn kô giống vui sao. Mình cũng đâu fải ít cười đâu. Khó hỉu, khỏ hỉu quá.
Cuối cùng chat với Gi gi, em í hỏi mình một câu: Chẳng lẽ kô thể hàn gắn lại đc sao, đã kết túc thật rồi ư?
Kô bik sao nữa. Mình cũng chưa có câu trả lời chắc chắn. Chẳng lẽ kết thúc thật rồi sao :((:((
Thôi, h suy nghĩ và quyết định lại roài. Chẳng có j cần fải wên cả,
Nó vẫn ở trong tiềm thức của mình. Cho dù mình có mún cố wên nó đi chăng nữa thì cũng kô bao h và kô thể nào wên đc. Nghĩ tới nó là 1 niềm vui, đợi chờ nó là 1 giấc mơ đẹp. Hix...nghe sến rên quá àh. Nhưg mà thật sự là như cảm xúc của mình cũng hơi hơi giống giống bài hát đóa. Nó muh đọc đc chắc cười thúi đầu.
Hix...Eun Chae từng nói là : " Con người sống mà kô có ký ức mới là đau khổ nhất. Dù là kí ức đó có vui hay buồn thì người ta vẫn hạnh phúc vì có kí ức. Vì vậy, chú hãy cho em 1 kí ức".
Wa...hay wớ. Có lẽ khi nghĩ về nó, mình cũng có nhìu buồn phiần, đau khổ. Nhưng chẳng lẽ, nó kô mang đến cho mình niềm vui nào sao. Hoàn toàn kô. Có cả niềm vui lẫn nỗi buồn ấy chứ. Và dù bây h, nó kô còn nói chuyện với mình nữa, mình cũng k6o còn là bạn của nó nữa nhưng với mình, những kí ức về nó mãi mãi kô thể quên và mình cảm thấy đôi chút hạnh phúc khi nghĩ về quá khứ đã qua dù trong đó có cả vui lẫn buồn.
Mún cám ơn lần nữa vì đã để lại cho mình nhìu cảm xúc, nhìu kỉ niệm và cả những điều trong cuộc sống mà nó dạy cho mình. Mình cũng học đc từ nó rất nhìu. Ít nhất là học đc cách dẹp bỏ cái tôi.
Hôm ni noí chuyện với DT, thấy hiểu thêm nhìu điều lém. Thì ra chơi bạn. Đừng bao h chơi 3 người, 2người là tốt nhất. 3 ngưởi dễ bị bỏ rơi lém. Và Thanh còn thốt lên một câu: " cũng may tui chưa lả người bị bỏ rơi bao h".
:((:((
Còn mình, mình trả lời nó : " Nhưng bây h tui đang bị là người bỏ rơi nàh"
Càng nói chuyện với Thanh càng thấy Thanh tâm lí và hiểu sự đời, nhất là tình bạn quá. Vì vậy, chắc mốt T sẽ làm nhà tâm lí học đc. Uhm, ráng học sinh rồi mốt thi tốt ban B nhé. Chúc pà mai mốt thi đậu làm đc nhà tâm lí học gòi tư vấn tâm lí miễn phí cho tui hen ^____^.
Hix...h đang là người bị bỏ rơi. I'm alone, so alone. T. Vy khuyên mình là : " Vây thì bỏ đi. Tuị nó đã chơi thân với nhau quá rồi. Chứ cái cảm giác đeo bám thật là mệt mỏi." Uhm, Tvy nói với mình là nó cũng từng chơi 3 người và là người bỏ rơi nhưng sau đó cố gắng tìm thêm bạn mới thì sẽ thấy vui vẻ trở lại như bình thường thoai àh.
Uhm, T.Vy đúng là từng trải nên cũng tâm lí quá. Cái cảm giác mình là người thửa thải, là kẻ đeo bám thật sư khiến mình mệt mỏi. Bỏ là tốt nhất roài. Uhm, bỏ.
Nhưng cân fải có một thời gian cho mình bình tâm trở lại. Nhìu chuyện shock xảy ra liên miên chưa chấp nhận đc. Phải từ từ, rồi mình sẽ kiếm đc thôi,kô nên nóng vội đốt cháy giai đoạn.
Hix...hum wa chat với pà Thảo nói câu nghe shock quá. sau Khi chat xong, mình quyết định delete nik pả cho roài.
Tự nhin mình chào : " status của chị ấn tượng quá ha"
pả chỉ nói: đang buồn, kô thix chat.
Hix, nếu kô thix chat thì đừng lên yahoo, đừng onl, invi hết một đống lun cho roài. Tự dưng pả lại....-------> pả ghét mình -------> mình cũng ghét-----> delete nik lun.
Tuy delete nik pả roài, nhưng sao trong lòng chưa delete đc pả nhỉ. Vẫn còn thấy buồn và cả tức -----> chán >______<
banhcarrot
08-05-06, 06:07 PM
lần đầu tin đọc Diary của Piggy..hỏi 1 câu...nó là ai?
Adelaidegirl
09-05-06, 12:35 PM
nghe piggy nói thì có vẻ như n1o ở đây là 1 người lạnh lùng, ko wan tâm đến người khác. Piggy giống như là 1 người bạn bị bỏ rơi mà hoàn toàn NGÂY THƠ KO HỈU VÌ SAO mà mình bị bỏ rơi . Nhưng mà theop như Ad được bít thì người ko wý trọng tình bạn là Pig, HkI, Ad rất rất sững sờ khi bít pig thắc mắc zới nó là tại seo pà zà nó cùng nói chiện mà điểm nó cao hơn pà. Nó hơi sốc ngay từ hum đó đó, ko fải sốc vì thất vọng vè pà, mà sốc vì ko hỉu tại seo lại có người chi li và tính toán như thế. Nhưng mà sau đó thì nó vẫn cố giữ wan hệ tốt đẹp zới pà còn gì. Nó nhịn pà 1 lần,rùi sau đó đến chiện pà tọc mạch chiện của tui, tui cũng nhịn 1 lần vì nể nó đó, Thế nhưng đến lần này tì ko thể hỉu nổi pà nữa. Sorry nha, tui là người nóng tính cứ ko hiền như nó đâu. Tui thấy chiện vô lý là mún nói thẳng. Đáng lẽ tui cũng ko mún nói thẳng nhưng tại thấy pig làm wan trọng hóa mọi việc lên wá đáng nên mún nói để pig đừng có wá bận tâm nữa. Nói đến đây thui, để típ tục nếu nó mún nói típ zới pà thì nó sẽ nópi còn tui ko mún nói thêm zì ko fải chiện của tui.
Nè, pig nè, đừng làm ra vẻ tội nghiệp và bi lụy nữa, lúc nào bà cũng vậy àh. Mới đầu năm tui cũng tưởng như thế, nhưng càng típ xúc càng thấy ko fải. Khuyên thật lòng đó, bởi dù gì cũng là bạn mừ.
@ ade: nói thế nghĩa là sao? tui cố tình làm ra vẻ bi lụy àh. Mới đầu định lập diary vik để câu bài thoai. Định vik có 1,2 dòng nhưng kô hỉu sao cảm xúc từ lúc nào nó tuôn trào mà vik ra thành 1,2 trang A4. Tui cũng đâu muốn thế. Cảm xúc của người ta sao mà lại đóng kịch đc. Nhất là tui đâu bik chắc mấy pà có vào diary của tui kô mà đóng kịch vậy trời. Pà nên hiểu một điều rằng kô ai muốn bị người khác thương hại hết.
------------
Hôm nay chắc là một hôm vui vẻ. Uh, có lẽ là như thế. Diệu Thanh thật là tâm lí, hết sức tâm lí và hiểu người khác nữa. Mình chỉ nói là : " Dạo này tâm lí tui kô đc ổn định. Cứ hay bị đau đầu hoài. Mà trong báo Thanh Niên nói mấy người hay bị đau đầu thì thường tâm lí kô ổn định. Dễ bị rơi vào tâm trạng rầu rĩ tuyệt vọng khi gặp khó khăn trong vấn đề gia đình, tình bạn, tình yêu, công việc. Tui nghĩ chắc là mình cần đọc thêm về sách tâm lí. Pà cho tui mượn đc kô?" . " Uhm, để có j tui đem cho pà mượn hen". " Dzậy nha pà, hum bữa trắc nghiệm đó. Nó nói tui cũng cần nói chuyện thêm nhiều với bạn bè, đọc nhiều sách tâm lí, để hiểu thêm về tâm lí. Mà tui thấy nó nói đúng wá àh. Trước h tui chỉ có quan niệm đúng-sai thôi. Và tư tưởng thì rất là cổ hữu. Hay áp đặt suy nghĩ của mình vào người khác lắm".
Rồi hôm sau, Thanh mang cho mình cuốn Đời Thay Đổi Khi Mình Thay Đổi. Cuốn đó có 4 cuốn lận. Nhưng mà Thanh lại đưa ngay cuốn thứ 2 có tiêu đề là: " Making friends". Cuốn sách quá hay. Nhưng điều làm mình vui mừng hơn đó là Thanh hiểu mình. Bik những j mình đang cần có trong lúc này. Càng ngày càng thấy quý Thanh hơn. Nhưng dẫu sao đó cũng chỉ là suy luận của mình thôi. Bik đâu Thanh đưa đại thỉ sao. Bởi vậy, mình rất vui khi chính miệng Thanh nói với mình rằng :
- Bộ này có 4 cuốn lận nhưng mà tui lấy ngay cuốn 2 cho pà vì thấy là tựa đề " Making friend", bik là pà đang cần mà.
Cuốn đó đọc thật hay. Mình thix nhất là câu: " ...Vì thế nếu bạn mất ngủ một đêm vì sợ ai đó thì hãy bảo mình đừng sợ nữa..."Nói chung cũng chẳng nhớ rõ nữa, nhưng thấy nó khuyên đúng. Hôm đó, mình đã mất ngủ suốt nguyên một đêm.
Nói chung chưa đọc hết quyển sách đó nhưng sẽ ráng đọc để T2 trả cho Thanh. Kô thể nào quên đc cái nụ cười của Thanh lúc mà ngồi qua bàn thứ 3. Mình hỏi Thanh : " Ngồi ở bàn này để làm chi dzậy pà? "
Thanh cười bảo: Để 8 với pà.
Hay như lúc mà mình đưa Thanh quyển sách tâm lí " Cho em" của Trần Minh Nhiên, bảo Thanh đọc đi thì Thanh cũng cười cười , cất cuốn sách vô cặp và nói: _ Thôi! Tui lười đọc wá àh. Để về nhà đọc.
_Nhưng ngắn mà, đọc lẹ lắm.
_ Kô phải. Tui ngán đọc vì thấy trong đây nói chuyện sướng hơn. Dzới lại pà nghĩ đi, h tui đọc thì ai 8 với pà. Nên tui mới cất để 8 với pà đó.
Chỉ cần như thế thôi nhưng mình thấy ấm lòng thật. Cám ơn pà Thanh nhìu lém. Nếu kô có pà lun ngồi 8, tư vân tâm lí cho tui những ngày wa. Chẳng bik làm sao mà tui vượt qua đc những ngày tồi tệ này. Pà cũng giúp tui nhìu thứ lắm. Tui tin chắc rằng rồi mai nàypà sẽlàm một chuyên gia tâm lí giỏi Thanh àh. Vì ngoài giỏi ra, điều quan trọng là pà rất có nhiệt tình, rất quan tâm đến bệnh nhân , nói chuyện lại hài hước nữa. Hi vọng là pà thành công để còn cứu vớt nhìu người giống như tui nữa.
Định đọc cho hết cuốn Making Friends nhưng cuối cùng cũng bị trò FInal Fantasy 10 lôi kéo >___<. Hay wớ trời. Tối nay dzìa đọc cho xong gòi sau đó mới chơi. Hem bik chừng nào Tidus và Yuna mới iu nhau nữa. Hồi hộp wá. Cầu cho chơi lẹ đến cái đoạn tụi nó hôn nhau dưới nước cho roài. Muốn nghe bài Stuki Da Ne quá. Bài hát đó dịch ra tiếng Anh có cái tựa thật não lòng: Is not that beautiful? Điều đó kô đẹp thật sao? Tiếc là bản Tiếng Việt con mẹ Thanh Trúc hát dở ẹc àh. Chán nhỉ. Nhưng nghe bản Nhật vẫn là hay nhứt. Trong các bản nhạc FF, mình thix nhất là Eyes on me sau đó là Stuki Da ne cuối cùng là Melody of life
Còn chuyện tình thì chắc là của Squall với Rinoa. Thấy mối tình của 2 người nì có vẻ lè lẽn mẹn nhứt
@ banhcarrot: suýt chút là quên trả lời câu hỏi của BCR roài. Pig bik BCR kô thix những cái j gọi là dài dòng, chỉ thix những cái ngắn gọn, súc tích và hay thoai. Nhưng chắc Bcr cũng bik là Pig thix dài dòng mà.Vì vậy nên câu trả lời nì hơi bị dài T____T, nếu thấy ngán thì BCR đừng đọc.
+ nó là người mà ngay khi mới gặp đã tạo cho tui một ấn tượng nhớ hoài kô quên. Một người bận nguyên bộ áo cam rất nhí nhảnh với chiếc quần jean ngắn và ngay lập tức đc thầy đặt cho bik danh là "hip hop".
+ nó là người giúp tui từ bỏ cách xưng hô " tui-trò" vốn đã quen miệng nói với mí con bạn từ hồi năm cấp 2. Tui còn nhớ rõ, lúc tui xưng tui-trò, nó nói: " Tui có fải là học trò của pà đâu mà xưng tui với trò". ^^. Thế là từ đó tui + pà ngọt xớt lun.
+ nó là người khiếncho tui bik cái Ipod là cái j. Mù tịt thông tin về mí cái nì lém >__<. Nghe hơi buồn cười nhỉ.
+ nó là người mà khi chat với Roky, tui có nói với Roky là : " Nó là ngừơi đầu tiên khiến cho tui bik chat pà ạh. Nhờ bik chat nên tui bik pà, chắc phải cám ơn nó 1000 lần lun". Sau đó, Roky nói với tui là: ' Chắc h này nó đang ắt xì".
+ nó là người khiến tui bik chat và đặc biệt là thix chat mất roài +___+. Tui gặp ai cũng nói là: " Em nên cảm ơn sis ấy vì sis ấy giúp cho sis bik chat và nhờ chat nên sis mới gặp đc em ^^"
+ nó là người dù tui ít khi gọi đt cho nó, hay nói đúng hơn là mún gọi để 8 dzới nó lém nhưng hem dám gọi , nhưng mà tui vẫn nhớ như in số đt của nó mà kô c6àn giở sổ ra mỗi lần gọi : 9412765.
M.trang từng nói với tui là "khi mà mình thix một người bạn nào đó, tự dưng thông tin về người ta mình nhớ như in. Giống như tui nàh, bạn nhìu lém nhưng vẫn nhớ rõ hết ngày sinh nhật của từng đứa ^^". Tui cũng nhớ số đt di động của nó nữa: 0955060190. Dù rất ít khi gọi hay nói chính xác là chỉ gọi điện thoại di động cho nó có một lần vào ngày 1/4 nhưng mà tự nhiên vẫn nhớ mãi.
+ nó là người mà ti chẳng thể nào ghét đc dù có lúc tui mún ghét nó lém. Lúc đó chắc tuibị bệnh mất roài. Đó là hồi HK1. Nó là đứa đầu tiên khiến cho tui hiểu đc rằng : " Ghét một người kô fải là chuyện dễ, rằng ghét một người là khó khăn đến mức nào"
+ nó là người khiến tui bik chat và đặc biệt là thix chat mất roài +___+. Tui gặp ai cũng nói là: " Em nên cảm ơn sis ấy vì sis ấy giúp cho sis bik chat và nhờ chat nên sis mới gặp đc em ^^"
+ nó là người dù tui ít khi gọi đt cho nó, hay nói đúng hơn là mún gọi để 8 dzới nó lém nhưng hem dám gọi , nhưng mà tui vẫn nhớ như in số đt của nó mà kô c6àn giở sổ ra mỗi lần gọi : 9412765.
M.trang từng nói với tui là "khi mà mình thix một người bạn nào đó, tự dưng thông tin về người ta mình nhớ như in. Giống như tui nàh, bạn nhìu lém nhưng vẫn nhớ rõ hết ngày sinh nhật của từng đứa ^^". Tui cũng nhớ số đt di động của nó nữa: 0955060190. Dù rất ít khi gọi hay nói chính xác là chỉ gọi điện thoại di động cho nó có một lần vào ngày 1/4 nhưng mà tự nhiên vẫn nhớ mãi.
+ nó là người mà tui chẳng thể nào ghét đc dù có lúc tui mún ghét nó lém. Lúc đó chắc tui bị bệnh mất roài. Đó là hồi HK1. Nó là đứa đầu tiên khiến cho tui hiểu đc rằng : " Ghét một người kô fải là chuyện dễ, rằng ghét một người là khó khăn đến mức nào"
+ nó là người mà mỗi khi ăn phở, tui chỉ mún bỏ thật nhìu tương ớt vào để cho khi ăn cay thật cay như vậy thì mình bớt buồn đi và mình sẽ ghét nó --------> nhưng hem đc, kết quả là chỉ chuốc thêm mí cái mụn trên mặt dzới lại cái môi sưng phù phù sau khi ăn xong. Và tui thì vẫn kô thể ghét nó và thậm chí tui còn mún nói co nó bik là : "nó là 1 người tốt như thế nào, rất tốt dù có đôi khi nó hay vô tâm và dễ quên , rằng tui thix nó đến dường nào". Kết quả là học kì 2, tui mún nói với nó như dzị đóa, nhưng hình như chưa có dịp.
+ nó là người đầu tiên mà tui chẳng bao h muốn kể quá khứ của mình cho nó nghe, kể về những người bạn cũ của mình cho nó nghe mặc dù có đôi lúc tui rất nhớ họ. Bởi tui mún nó hiểu đc rằng: tui trận trọng nó, tui trân trọng hiện tại, kô nhớ về quá khứ. Tui mún nó hỉu rằng bây h thì nó quan trọng với tui.
+ nó là người mà khi nói chuyện với mọi người, nếu có dịp tui lun mún nhắc về nó và nói về nó hoài mà kô bik chán.
+ nó là người khiến tui lun tranh cãi với chị Trang rằng cái tên Phương Vy là cái tên đẹp nhất tong tất cả các tên Vy dù bây h thì nó quan trọng với tui. dù rằng nhờ cái tên đóa mà ui hem đọc được tên Vương Phi-1 trong những nữ ca sĩ HK tui iu thix nhứt với ca khúc Eyes on Me siu siu đỉnh. Lúc trước, tui bực mình vì kô gọi đc tên Vương Phi, đọc cái âm mà người ta cứ tưởng là Phương Vy. Nhưng bây có lẽ tui sẽ bực mình vì gọi nhầm tên Phương Vy thành Vương Phi mất. Đầu năm thì có lẽ như thế, tui gọi tên Phương Vy mà pà chị tui òa lên : " Chời! Đứa nèo cha mẹ can đảm quá dzậy". Tui hỏi: " Sao can đảm?". Chị tui trả lời: " Thì đặt cái tên là Vương Phi đóa". " Hem phải! Lộn roài.Tại em đọc sai! Phương Vy đó". Đó là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng tui đọc lộn tên Phương Vy thành Vương Phi vì sau đó nói đến cái tên Pvy quá nhìu, nhìu còn hơn là Vương Phi nữa nên mới như vậy ^^.
+ nhưng nó cũng là người đầu tiên nói tui chi li và tính toán. Nghĩ lại thì đúng là lúc đó tui chi li thật, tui tính toán thật nhưng mà thật ra...trước h tui có ganh tị điểm với ai bao h đâu. Chỉ vì lúc đó, theo như Yến Vy và một số đứa khác nói rằng nó lying, chơi k6o thật lòng. Nhưng nghĩ lại thì tất cả lỗi là do tui, nếu tui tin tưởng nó thì đâu dễ dàng nghe lời mọi người nói như vậy. Nó đâu bik rằng lúc đó tui buồn và nói như vậy kô fải vì tui ghét nó điểm cao hơn tui mà vì tui có cảm giác mình bị nó lừa dối thôi. Thật sự cảm xúc của tui là như vậy. Ai hiểu cho thì hiểu, kô hiểu thì thôi chứ nói ra thì hơi giống như là lời biện minh cho mình quá nhỉ. Nhưng tui tin người nào hiểu tui thì đọc sẽ hiểu. Từ trước tới h, nếu là người tui thật sự thix thì tui sẽ chẳng bao h tính toán chi li với người ấy cả, còn với một người lạ hay mới quen hay là người tui ghét thì đương nhin là có tính toán một chút but bạn bè thì no hề.
+ nó cũng là người đầu tiên khiến tui mất ngủ khi bik nó đọc diary của mình. Tối hôm đó, tui định vào post diary nhưng mà thấy dòng chữ bài vik mới nhất gửi bởi....là hem dám vô đọc lun. Hum sau là ngày T3, Ade vô lớp và thầy thể dục hỏi: "Tại sao vô trễ?". Ade nói: " Tại tối hôm wa trời mưa nên áoem ướt". Chẳng ai tin hết và ngay cả ông thầy cũng kô tin, chỉ có mình tôi tin thôi. Vì tối hôm đó, mư bắt đầu to, rất to lúc 2 h đêm . Tui vẫn còn thức đến h đó. Nằm hoài kô ngủ đc. Trong người thì nóng ran cả lên, một cảm giác xấu hổ lan khắp người. Tui chẳng bik đọc xong nó nghĩ j và kô bik nó vik lại cho tui cái j nữa. Chỉ bik là tui chẳng mún nó đọc chút nào, tui vốn vik kô định để cho nó đọc. Mà tui bik chắc chắn một điều là nó cũng chẳng bao h mò vào đây đọc đâu. Vì tui bik nk của tui thì vik rất là dài mà nó nói với tui là bao h nó cũng ghét đọc những cái j dài dòng hết, mỏi mắt lắm. Vả lại, tui mở cái nì lâu roài, có bao h thấy nó mò vô đâu ----> Yên chí mà vik hết những suy nghĩ cảm xúc của mình. Kô ngờ cuối cùng, chẳng bik ngày hôm đó như thế nào, quá trời cái để đọc sao nó lại vào nk của tui đọc làm chi. Chỉ là 1 chút cảm xúc nhỏ nhoi thôi. Tui mún chia sẻ cho những người em của tui trên net , những người có đôi chút nét giống tui để đọc, để cùng cảm thông với nhau. Hay là vik cho những người vốn kô giống tui j cả nhưng vì học đang có bạn, tui mún họ đọc để bik quý trọng hơn tỉnh bạn mà họ đang có dù tui bik tỏng là họ vốnvẫn lun quý tình bạn của mình. Chính vì quý nên họ mới giữ đc bạn. Tui đâu có vik là nó kô bik quý trọng tình bạn đâu nhỉ, Ade (vẫn vik dù bik chắc Ade sẽ chẳng bao h vô lại). Sau những j tui đã vik ở trên, tui mún khẳng định là người kô bik quý trọng tình bạn là tui chứ. Kô bik quý nên khi nó mất đi thì mới thấy qúy. Ade hiểu lầm ý tui gòi. T____T
thôi, kô nhắc đến chuyện buồn nữa, người tui sắp chuẩn bị nóng ran rồi. lại kể chuyện vui tip vậy vì dù j thì đây chắc cũng là lần áp cuối tui vik về nó. h đang cố gắng vik cái lovestory hồi bé tạo của nó nhưng khó quá, vik thấy dở vô cùng, cảm xúc cứ lan man kô đâu ra đâu. Phải tập trung và vik lại lần nữa, chẳng bik khi nào mới vik xong nhưng nói chung chắc tui cũng gần hoàn thành món quà đó để tặng cho nó roài. Đó maybe là món quà duy nhất nên phải làm kĩ. Dzới lại h rảnh quá, vô cùng free.
Típ nhé ^^. Còn nhìu lúm ^^
+ nó là người khiến tui nhớ ngày Sn của nó theo một cái kiểu lạ lùng nhất. Tui nhớ lúc hỏi ngày Sn của nó là bao nhiu thì nó nói là: " Bik ngày quốc tế thiếu nhi kô? ". " Sn của pà ngày 1-6 àh". " Hem fải, đảo ngược lại đó."
+ nó chắc cũng là người đầu tiên tui mún kể về Minh Trang cho nó nghe. Kô fải là Minh Trang trong lớp đang học đâu mà là Đậu Ngọc Minh Trang, con bạn hồi năm cấp 2 của tui. Tui mún nói cho nó bik rằng, hồi đó tui cũng thix M.Trang lắm nhưng kô bao h biểu lộ ra là mình thix nó. Tui thix nó nhưng tui lại kô muốn cho nó bik là tui thix nó, h đọc cuốn sách tâm lí của Diệu Thanh. Nó cũng nói về vấn đề đó. Và khi đọc xong tui mới thấy lỗi lầm khi xưa của mình quá ư là...bik nói sao nhỉ. Trong cuốn đó nói là tự phụ. Phải! Rồi nó còn nói một câu rất chí lí : " Có thể họ sẽ thay đổi nhưng niềm tin là tài sản quý giá. Hàng thế kỷ qua, con người phải chịu đưng và chết vì điều mình tin. Thậm chí nhiều người trong chúng ta vẫn đang làm thế." Tron cuốn sách còn đưa ra một ví dụ rất hay về một người tên là Fred. " Khi người khác thân thiện với Fred thì anh cho là:
a) họ muốn cái j đó từ anh, hoặc
b) chắc họ bị làm sao đó mới thích anh đi chơi cùng với họ.
-------> nếu cứ tiếp tục phê bình bản thân thì tất cả bạn của Fred sẽ cho là Fred có vấn đề và kô ai chơi với anh ta nữa".
Đúng vậy đó. Tui cũng có đôi nét giống như vậy. Bởi cái quá khư mà tui kô hề muốn nhắc đến, quá khứ đen tối làm mất đi niềm tin vào tình bạn của tui, quá khứ mà Minh Trang- trong lớp A2 đã an ủi tui là : " Mỗi người đều có một quá khứ riêng mà kô ai muốn nhắc tới. Tôi chỉ muốn giữ lại một lãng khách như anh thôi. Câu nói của Kaoru chí lí wá pà nhỉ. Nếu pà kô mún thì thôi, đừng cố mà nhắc đến nữa." Như vậy đấy, nhờ MT mà tui bình tâm hơn nhìu. Và bình tâm đối diện lại với quá khứ. Bình tâm đọc cuốn sách tâm lí và nhận thấy mình ở trong đó.
Tôi còn nhớ rất rõ đó là vào năm tôi học lớp 7, kô hỉu sao tự dưng một con bạn của tôi tên Mỹ Hiền, ở trong lớp nó cũng ít nói giống như tôi vậy và tính nó cũng hơi kiêu căng, hơi quái đản nên rất ít bạn chơi. Nhìn bề ngoài tuy có type người của tôi và nó hơi hơi giông giống nhau nhưng ngồi trong lớp hai đứa chẳng bao h nói chuyện nhìu cả. Chỉ là bik mặt thôi. Tự nhiên Noel năm đó, nó gửi cho tôi một tấm thiệp. Trong đó ghi: " Chúc Hương có một đêm giáng sinh an lành với gia đình, đạt kết qủa học tập của học kì 1 thật tốt và nhất là chúng mình mãi chơi thân với nhau như bây h.
Bạn thân
Mỹ Hiền"
Tôi cũng cảm động lắm dù thấy là nó vik có vẻ hơi giả tạo đôi chút. Sao lại là "bạn thân" nhỉ. Thế nhưng, tôi cũng cố gắng vik lại cho nó một tấm thiệp với thật lòng của mình. Rồi sau đó, kô hiểu sao cứ h ra chơi là nó rủ tôi đi chơi hoài,rồi sau đó thì cũng có những cuộc hẹn đến nhà của nhau chơi. Rồi kô bik bắt đầu từ lúc nào, tôi và nó thân với nhau, đi đâu cũng có nhau, chuyện j cũng kể cho nhau nghe cả. Tính tôi và nó dù có kô hợp cho lắm nhưng đôi lúc tôi vẫn cố gắng nhịn nhục nó. Nó lúc nào cũng thix đi du học hết. Mơ ước của nó là vậy, qua bên ấy du học rồi kiếm một ông chồng giàu và định cư ở bên ấy luôn vì nó nói là chán cảnh nghèo nàn mà
Nó khác tôi ở một điểm, trái ngược với bản tính lười biếng của tôi, nó vô cùng siêng năng, học đến nổi mà mắt kiếng nó đến tận 10 diốp là hiểu nó trùm và super như thế nào ròi. Tôi thấy tội nghiệp cho nó, kô bik coi phim, kô bik đọc truyện, kô bik ăn chơi tí tỡn j cả. Con người suốt ngày chỉ có học va học. Rồi chơi với tôi, nó cũng bị ảnh hưởng tôi, cũng bắt đầu thix phim Hàn Quốc, bắt đầu chọn cho mình một idol. Và tôi nhớ lúc đó nó rất thix bộ phim Sự Thẫt do Ryu Shi Won, Choi Ji Woo đóng trong khi đó tôi thì chẳng ưa Shi Won mắt hí của nó chút nào nên kô coi. Đó là bộ phim Hàn Quốc đầu tiên mà nó coi, thật kô thể tưởng tượng nổi. Đó chỉ là một bộ phim bình thường thôi, chẳng phải hot j j cả nhưng đ/v một người ít coi phim như nó, tự dưng bộ phim đó lại hóa ra rất là hay. Lúc nào vào lớp, nó nói chuyện với tôi cũng kô ngớt bàn tán về bộ phim đó. Lúc nào cũng có Sự thật và oppa Ryu Shi Won. Tháng đó, khi pà cô đọc hạng và phát sổ liên lạc ra tui thậm chí chẳng hề để ý đến thứ hạng của nó, cũng chẳng hề để ý xem mình hơn nó bao nhiêu điểm. Tôi bạn nó mà, chấp nhất chi mấy cái chuyện điểm số. Tôi vốn kô bao h để ý đến điểm của người khác, thậm chí ngay cả điểm của bản thân mình tôi cũng kô bik chắc là mình có nhớ kô nữa. Lúc vừa mới phát bài ra, ngay ngày hôm đó thì còn nhớ chớ ngày hôm sau thì chẳng bao h nhớ nổi. Tôi của lúc trước là như vậy đó.
Vậy mà...tôi kô ngờ, h ra chơi hôm đó. Nó lại nói một câu làm tôi shock lắm. Shock vô cùng. Đầu tiên nó nói tôi : "Có chuyện này bí mật lắm tui muốn nói cho trò nghe. Nhưng mà nói xong nhớ là đừng cười tui nha. Cũng đừng nói cho ai khác bik hết. Chuyện này tôi cũng chỉ nói cho mình trò nghe thôi."
Tôi cũng đồng ý : Uhm. Sao nói nghe coi?
Nó nói: _ Tháng này trò hạng 14 fải kô?
- Uhm, sao để ý hạng của tui dzị.
- thế trò nghĩ tui hạng mấy?
- Chắc lại hạng 2 chứ j _ tôi đoán. Vì đầu năm đến giờ thì MH toàn là hạng 2 thôi, lâu lâu nó leo lên đc hạng 1 nhưng cái kiểu của nó là giỏi vì siêng năng chứ kô fải giỏi vì thông minh nên bao h cũng thua Vân Trang hay Hoàng Gia hay Hồng Hoa lớp tôi.
- kô fải đâu. Tháng này tui sụp hạng rồi. ô còn đc hạng 2 nữa. Trò đoán thử lại đi.
- Thôi! Tui chịu thua. Bik j mà đoán. Muh có chuyện j bí mật liên quan đến hạng dzậy?
- Tui sau trò một hạng đó.
- vậy là hạng 15 àh. - Tôi ngạc nhiên nói hơi bị lớn.
Nó bảo :
- Nói nho nhỏ thôi. Đừng nói chuyện này cho ai khác trong lớp bik nha. Tui tin tưởng trò nên chỉ nói cho một mình trò bik thôi đó. Mà cho hỏi nè. Sao ngộ vậy. Tui thấy trò chơi kô àh, đâu có học j đâu.Trò cũng xem phim này nọ quá trời là nhiều. Nhiều hơn cả tui nữa. Sao tui mới xem có 1 bộ phim àh mà lại học dở hơn trò.
Tôi shock thật sự khi mà nó nói như vậy, nhưng vẫn cố gắng nhịn:
- Tại tháng vừa rồi tui hên thôi. Với lại tui thấy hạng có j đâu quan trọng.Trò vẫn đc học sinh giỏi mà. Lo j. Mà trò thua tui có 1 hạng àh. Đâu sao, tháng sau ráng cố gắng lại là đc rồi.
- Nhưng mà trò bik tui thèm khát hạng 1 lắm kô,thí dụ như hạng 2 hoài như bây h rồi đến thi hk bứt phá thì may ra chớ bây h tui tuột xuống hạng 15 rồi thì làm sao màđc hạng 1 nữa đây.
Tôi thấy hạng 1 cũng bình thường thôi. Nó cũng là một thứ học sinh giỏi mà. Có nó mình đâu mập thêm đc miếng nào hay là kô có nó thì chết àh. Sao nó lại quan trọng hóa đến như thế. Lại còn trách tôi nữa. Tôi bik nó ham học, tôi cũng đâu phải dụ nó vào con đường truỵ lạc đâu. Chỉ là giới thiệu phim cho nó. Tôi chỉ muốn nó có chút j đó để giải trí thôi. Thú thật, những ngày qua, tôi mới thấy nó là "người"nhất. Lúc trước, nó giống như một con rô bô vậy, chỉ bik học thôi chả bik làm j nên nhìn mặt cứ khờ khờ sao ấy. Bởi vậy ra ngoài đường dễ bị bắt nạt. Tụi trong lớp tôi cũng ko fải quậy lắm nhưng đã có dịp đc nghịch phá nó vô khối trò. Tôi kô như rõ hết vì nhiều quá, chỉ nhớ có mấy lần điển hình là tuị nó dán giấy đằng sau áo nó rồi ghi là : "Ta là Mỹ Heo...." or ghi 3 cái j đó mà tôi kô thể nào nhớ hết nổi. Tôi cũng kô fải là người khôn ngoan cho lắm nhưng ít nhất kô khờ đến nỗi như nó. Thế là, tôi mới chỉ bạn mình một số cái thú ăn chơi cho vui có sao đâu, để cho trong người nó mang tính public một chút xiú, để cho nó có cái mà thảo luận với bạn bè, cái vui để mà quên đi nỗi buồn ít bạn hay ít nhất tôi cũng muốn cho nó bik là ít ra nó còn có tôi. Vậy mà… tôi chẳng ngờ nó lại ganh tị hạng với tôi và nói với tôi những câu shock như thế đó. Nhưng tôi cũng ráng nhịn nó vì tôi nghĩ đó dẫu sao cũng là vì tính nó quá ham học nên ganh tị lung tung chớ việc nó ganh tị chẳng hề ảnh hưởng đến tình cảm của tôi đâu. Lúc đó, khi nó nói như vậy, tôi cũng chẳng bik nói j hơn. May mà tiếng chuông reo vào lớp đã cứu thoát tôi.
Nói thì nói vậy nhưng rồi sau đó nó ghiền phim thì vẫn hoàn ghiền phim thôi. Nó ghiền Sự Thật đến nỗi mướn phim từ ngoài tiệm về và bảo tôi là nhờ tôi có 2 đầu máy, nếu đc thì sang cho nó đi. Tôi cũng sẵn lòng giúp nó, bik nó thix Ruy lắm mà dù rằng lúc đó mẹ tôi cứ thắc mắc kô hiểu là tại sao nhà cứ để 2 cái đầu máy mở lên hoài. Rồi sau đó, một sự cố xảy ra. Tôi bị mất cuốn băng mà nó đã mướn ở tiệm.Tôi cũng kô bik nó ở đâu nữa. Nhưng mà kiếm hoài, kiếm mãi kô ra. Chắc tại để lung tung đây đó rồi mẹ tôi dọn đi đâu mất. Lúc tôi trả cho nó thì thiếu một cuốn. Tôi nói hoài mà nó kô tin. Sau đó, nó còn gửi giấy vik thư cho tôi nữa. Tôi tưởng nó vik là sẽ bỏ qua vì dầu j cũng lỡ rồi,tôi sang cho nó hết nguyên một bộ chỉ thiếu có một cuốn là bị mất thôi mà. Kô ngờ mảnh giấy mà nó truyền cho tôi lại vik là:
- Cuốn phim Sự Thật của tôi đâu. Sao trò kô trả nó cho tôi. Nếu mà kô đưa thì đền tiền băng mất nhá. Tôi bik trò đang giấu mà.
Chời! Chơi với nó gần hết nguyên một năm. Vậy mà nó lại kô tin tưởng tôi. Bạn bè j kiểu ấy kì cục vậy. Tôi giấu cái cuốn băng đó đc ích lợi j cho tôi đâu mà nó lại nghĩ như vậy. Vậy mà tôi đã luôn tin tưởng nó, tôi cảm thấy lòng tin của mình bị phản bội, tự dưng tôi thấy thế giới này thật đáng sợ, chẳng có ai đáng để cho mình tin cậy, chẳng ai đáng để cho mình nhiệt tình, hết lòng vì người đó nữa. Tôi và nó đã bik bao lần tâm sự với nhau, bik bao lần cùng chơi trò Sims nè, rồi tôi còn qua nhà nó ăn cơm nữa. Thân đến nỗi ba mẹ nó còn bik mặt tôi. Và mẹ của nó thì từng gửi gắm với tôi là cố gắng chơi tốt với nó, đừng để trong lớp nó bị bắt nạt. Vậy mà h nó lại như thế đó hỡ trời.
Tôi kô trả lời bức thư của nó nhưng mà tôi cũng ko định sẽ làm một trận gây gỗ hay cãi vã j linh đình với nó. Tôi cũng định kết thúc tất cả mọi thứ trong im lặng thôi. Định nghĩ đơn giản là h ra chơi thì kô đi với nó nữa, để cho nó chơi với Gia Linh or ai đó cũng đc còn mình tôi thì lẳng lặng vào thư viện với mớ truyện tranh và mấy cái cuốn sách văn học. Tiếng chuông reo là tôi cố gắng đi nhanh ra khỏi lớp liền à. Kô ngờ, bạn nó – Gia Linh, những ngày qua vẫn hay nói chuyện với nó khi kô có tôiở bên cạnh thì kéo ngay tôi đi chung với nó khi tiêng chuông reo. Tôi hỏi Gia Linh:
- Có chuyện j vậy? Trò kô đi chơi với Mỹ Hiền àh.
- Kô. Tui muốn nói trò nghe chuyện này nè.
- J ?
- Mỹ Hiền nói xấu trò đó. Nó nói là trò ghét nó, muốn chơi khăm nó nên mới giấu cuốn băng đó đi. Sự thật là trò có giấu nó kô vậy? Nếu giấu nó thì trả cho nó đi. Ngày nào nó cũng ca cẩm với tui hết áh. Nó còn chửi trò nhiều lắm. Chửi là trò dụ dỗ nó ăn chơi, kô cho nó học nên nó mới như vậy. Nó nói chắc kô chơi với trò nữa đâu vì muốn đc hạng 1 mà. Rồi nó nói trò lười biếng nữa. Nói hung là đủ thứ hết…Còn định chơi vơí nó nữa kô?
Ngộ thật. Đáng lẽ sau khi nghe xong, tôi fải shock lắm chứ, fải gào rú lên hay làm cái j đó để diễn đạt cơn thịnh nộ của mình. Vậy mà kô đâu. Tôi bình tĩnh lắm. Bình tĩnh đến lạ lùng. Chắc là nó đã lấy hết cảm xúc của tôi rồi.. Tôi chỉ thấy nơi cổ họng giống như là bị chặn đứng bởi cái j vậy. Tôi ngỡ như có một cục j đó mắc nghẹn trong đó. Nói chung là gần như đau họng. Rồi sau đó, tôi nói với Gia Linh:
- Tui kô có giấu cuốn băng của nó. Trò nói với nó như vậy nha. Rồi nói là bây h thật sự tui cũng kô muốn làm bạn của nó nữa rồi. Nhịn nó vậy đủ rồi nếu nó kô chịu thay đổi thái độ đi. Giờ tui vào thư viện, trò vào với tui kô hay đi chơi với nó?
Đôt nhiên, Gia Linh nắm tay tôi lại, nhìn tôi mỉm cười và nói:
- Tui đi vô thư viện đọc truyện chung với trò. Ngồi với nó nói chuyện chán lắm. Suốt ngày nó cứ nói chuyện du học kô à.
Lúc đó, tôi cảm thấy giống như là có một người hiểu tôi và đồng cảm với tôi vậy. Tôi rất vui. Đột nhiên lúc đó, Mỹ Hiền đi ngang qua, thấy tôi và Gia Linh đang đi với nhau. Nó há hốc mồm, mặt tỏ vẻ ngạc nhiên hẳn lên. Tôi thì thấy bình thương nhưng chẳng hiểu sao GL cúi đầu xuống đưa tay che mặt, tay thì run lập bập có vẻ như rất sợ. Khi đi qua nó rồi, đến sân B, tôi mới hỏi Glinh:
- Sao sợ dữ vậy? Có j đâu.
- Tại đang chơi với nó mà đi với trò. Trò thì đỡ rồi, kô ngổi kế nó nhưng lát nữa lên tui ngồi kế nó luôn nè. Chẳng bik nó nói j nữa.
Chỉ hôm đó thôi, Gia Linh tốt bụng thông báo cho tôi bik sau lưng tôi, Mỹ Hiền đã nói những j, đi chơi với tôi. Rồi sau đó, nó vẫn cứ tiếp tục đi chơi với Mỹ Hiền. Cũng chăng thể trách nó đc. Nhưng mà tôi thấy nó cũng chơi kô thật lòng với Mh cho lắm vì lâu lâu, nó lại tìm đến tôi để ca cẩm về nhưng tật xâu của MH, lâu lâu 2 đứa giận nhau nó cũng tìm đến tôi nhưng mối quan hệ đó chẳng bao h lâu dài cả.
Chuyện xảy ra rất lâu rồi sau đó gia đình tôi cũng thắc mắc là tại sao tôi lại kô chơi với Mỹ Hiền nữa vậy . Tôi bức xúc kể hết sự tình ra và sau khi nghe xong, mẹ tôi phán một câu : “ Con ngu quá. Thấy chưa. Ngay từ đầu mẹ đã nói con rồi. Nhỏ này chơi chỉ là để lợi dụng con thôi. Lúc nó nhờ con sang băng. Thấy vậy là mẹ đã hiểu rồi. Vậy mà nói con kô nghe. Con vẫn cứ tiếp tục làm cho nó.” Rồi chị tôi thì phán: “Kô phải lỗi tại nó đâu. Đừng ca cẩm nữa. Do em cả đấy. Chị đã bảo rồi. Chơi với bạn bè đừng quá nhiệt tình để rồi bị ngừơi ta lợi dụng lúc nào kô hay”. Chị ba thì lại bảo là: “ Chị đã dặn em những j rồi. Sao kô nhớ giùm cho. Việc j bao h cũng fải nghĩ đến tình huống xấu nhất, bi quan nhất để mà còn bik cách đối phó cứ lạc quan, luôn nghĩ tốt cho người ta như vậy thì sao đc”.
Và tình bạn của chúng tôi kết thúc từ đó. Từng câu, từng câu nói của mọi người như đã khắc sâu vào trong trái tim tôi khiến nó từ lúc nào kô bik đã trở thành niềm tin của tôi, quan niệm sống của tôi. Tôi luôn bị những ý nghĩ đó chi phối và vì vậy tôi chẳng bao h thoải mái với bạn bè cũng như chẳng bao h tin rằng có một ai đó thật lòng với tôi, chơi với tôi vì chính bản thân tôi chứ kô fải vì cái j khác. Tôi mất niềm tin vào cuộc đời lắm rồi.
Vậy mà hôm nay, đọc cuốn Making Friends của Diệu Thanh đưa cho tui, tui như thấy mình trong đó. Thấy từng câu tác giả vik ra vô cùng chí lí, và ông khuyên tui rằng:
“Một sốnhững niềm tin đc chúng tagiữ lại một cách có ý thức, và những cái khác thấm sâu vào tiềm thức của chúng ta. Khi đã hình thành những niềm tin này,chúng chi phối chúng ta, và CHÚNG TA DÀNH CẢ ĐỜI ĐỂ CHỨNG MINH ĐIỀU MÌNH TIN LÀ ĐÚNG. Đôi khi trong chúng ta cố làm cho đời mình thành bỏ đi nhưng ít nhất ta đã chứng minh đc là mình đúng
Ai trong chúng ta cũng đều nói: “ TÔI BIẾT TÔI ĐÚNG” nhưng chúng ta có thể kô nhìn thấy điều j đang xảy ra. Nhiều ngươi thích công nhận là mình ĐÚNG hơn là mình hạnh phúc.
Mỗi chúng ta cần tự hỏi “ Tôi tin gì trong cuộc đời, trong quan hệ, con người và điều này có quyết định những j tôi gặt hái đc kô?”
Rồi cuốn sách còn nói đến một số người kô bik yêu thương chính bản thân mình cũng bởi ảnh hưởng ngay từ lúc nhỏ những tư tưởng từ bố mẹ, rồi sách báo phim ảnh. Trong đó toàn là những con người hoàn hảo rồi tự nhiên chúng ta thấy ghét bản thân mình, kô yêu thương đc chính nó. Chính vì thế nên mới tự ti và vì ta kô bao h yêu mến đc bản thân ta nên ta mới luôn nghĩ rằng người khác chắc cũng như vậy. Và trong đó còn có mọt câu rất chí lí nữa: “ KHI CHÚNG TA KHÔNG THÍCH BẢN THÂN THÌ CHÚNG TA CÓ XU HƯỚNG GHÉT NGƯỜI GIỎI HƠN CHÚNG TA” với lại câu “ NẾU CHÚNG TA CHỈ NHÌN THẤY LỖI CỦA MÌNH, CHÚNG TA CÓ XU HƯỚNG CHO RẰNG NGƯỜI KHÁC CŨNG CHỈ NHÌN THẤY LỖI CỦA CHÚNG TA”. 2 Câu đó đúng với trường hợp bây h của tui quá nhỉ. Nó nào đâu bik rằng chẳng qua tui ganh tị với nó vì chưa một phút nào tui thấy muốn yêu thương bản thân mình cả. Trong cuốn ấy cũng nói : “Đừng bao h so sánh mình với người khác, bởi vì mình kô phải là người đó. Nếu mình đc như người đó thì mình đã là người đó rồi chứ kô còn phải là mình nữa.”. Gia đình tui luôn bắt tui phải tự so sánh mình với người ta, đặc bik là pà chị 3 của tui. Chẳng bao h chịu nổi pả hết. Tui nhớ có một lần, hồi năm tôi học cấp 1, tôi làm bài toán đc 8 điểm. Về vui mừng khoe pả tại vì pài nì mà đc 8 điểm hì cũng là cao rồi. Trong lớp tôi toàn là điểm thấp kô àh. Nhưng kô ngờ pả lại nói với tôi : “ Lớp em có mấy đứa điểm thấp hơn em kô ?”. “Có, nhiều lắm á. Tụi nó 5,6 kô àh”. “ Thế có đứa nào điềm cao hơn em kô?”. “ Cũng có mấy đứa 9,10”. “Đấy, như vậy mới là cao. Sao kô chịu so sánh mình với những đứa điểm cao hơn mình mà lại sao sánh mình với những đứa điểm thấp hơn. Con người sao kô có chí cầu tiến j hết vậy. Nhớ nha. Bao h cũng phải so sánh nhìn vào cái người điểm cao hơn mình ấy. Ngu ngốc quá.”
Tôi đâu bik. Tôi chỉ định chia sẻ niềm vui của mình cho pà chị tôi thôi, kô ngờ pả lại giảng đạo nhiều như vậy. Thế là từ đó trở về sau , chẳng bao h tôi khoe điểm với pả nữa chỉ khi nào tôi 10 điểm or điểm cao nhất lớp thì tôi mới nói, tại vì tôi cũng thử một lần khác rồi pả cũng lại y cái bài giảng đạo cũ rích đó. Chính vì thế, kô bik từ lúc nào cái tư tưởng và cách sống cũng như niềm tin của pả đã lây lan sang tôi dù tôi chưa bao h làm như vậy suốt nguyên năm cấp 1. Đến cấp 2, khi gặp chuyện với Mỹ Hiền, đột nhiên tất cả những tư tưởng đó ùa đến. Và tôi mới thấy là pả nói năm xưa là chí lí làm sao. Chưa kể, bây h pả còn bồi thêm là nhìn sự việc j cũng phải theo hướng tồi tệ nhất, bi quan nhất để còn bik cách đối phó. Cuốn sách nói hay nhỉ. Đa số chúng ta có tư tưởng kô yêu bản thân chúng ta cũng vì xuất phát từ nhữnbg ảnh hưởng của tivi và cha mẹ, người thân chúng ta. Bạn hãy hiểu cho họ. Họ yêu thương bạn theo cái cách mà họ nghĩ là an toàn. Chí lí quá. Tôi cũng đã vô thức bị ảnh hưởng những tư tưởng đó lúc nào mà ko hay. Và chính vì thế, bây h, tôi muốn thay đổi niềm tin của mình, tôi tin mình sẽ gặp đc một người tốt, chơi với tôi vì chính bản thân tôi chư kô phải vì cái j khác. Lúc trước, sau vụ MH thì tôi suy nghĩ ngược lại với suy nghĩ đó. Mà đúng là với cái suy nghĩ như vậy, tôi đi đâu cũng chỉ thấy toàn những người chơi với mình rồi lợi dụng mình kô thôi. Trong cuốn sách nói : “ Khi một hệ thóng niềm tin giam hãm bạn thì bạn sẽ liên tục tạo ra những cơ hội cho chính mình học hỏi về nó. Một khi bạn phá vỡ nó thì bạn kô phải học mãi một bài học và cuộc sống của bạn sẽ thay đổi”. Đúng ấy nhỉ.
Bởi thế khi gặp nó, một người rất tốt và chơi rất nhiệt tình với bạn bè, tôi đã tự hỏi là tại sao mình lại có phước phần gặp đc người như vậy. Hay tôi cũng tự hỏi chính mình câu hỏi giống như câu hỏi của Fred vậy : “ nó muốn cái j đó từ tôi nhỉ mà rõ ràng tôi đâu có cái j đâu hoặc chắc nó bị làm sao đó rồi nên mới rủ tôi đi chơi chung với nó.” Vậy đấy.Tôi cứ suy nghĩ hoài. Bản thân mình tệ hại như vậy mà cũng có người muốn chơi sao. Thì ra những suy nghĩ đó của tôi, chính là bởi vì tôi kô bik yêu thươngbản thân mình nên mới như vậy.
Rồi sau vụ Mỹ Hiền, tôi tự nghĩ là chẳng ai vik thiệp Noel mà thật lòng hết. Người ta chỉ vik qua loa vài câu chúc cho có rồi thôi. Vì thế, về sau chẳng bao h tôi đọc kĩ trong cái tấm thiệp Noel người ta vik j cả cũng như ít có khi nào tôi tặng thiệp Noel cho một ai vì tôi thấy nếu tặng và vik kô thật lòng, vik qua loa cho có như họ thì thà ko tặng cho rồi. Nếu như mà tôi đã tặng thiệp cho một ai đó thì tôi sẽ cố gắng kô vik quá ngắn, quá sáo rỗng mà vik những lời thật tâm của mình.
Cũng chính bởi thế, khi nó gửi thiệp, tôi thậm chí còn chưa có đọc hết xem nó vik cái j. Tại lúc đó, nó đưa l cho tôi, tôi vừa bước ra cổng trường là mở xem ra rồi. Lúc đó, kô để ý có pà lớp trưởng đang đứng kế bên. Tôi thì đang đọc ở mục nó tách chữ Noel ra thành 4 chữ N,O,E,L còn pà lớp trưởng thì đứng kế bên đọc cái 4 điều tui iu pà. Tui chưa đọc đến bên kia thì pà lớp trưởng đã phán một câu : “ Pà nì khiêm tốn quá hen. Học giỏi như thế mà còn vik như vậy. Tui thấy trong lớp pả cũng chỉ học tà tà thôi muh cũng vẫn đc hạng cao, học sinh giỏi còn tui j học sao mà thấy nặng nhọc quá. Học thêm quá trời luôn mới đc như pả. Pả vậy muh còn vik là pà nhiệt tình chỉ bài pả, hay giúp đõ pả ”. Lúc nghe P.L nói như vậy, tôi mới nhìn sơ qua bên kia và thấy quả thật đúng là nó khi như vậy nên tôi cũng chẳng muốn đọc nữa và gấp lại cai tấm Noel trong khi còn chưa đọc hết. Lúc đó, tôi thấy pà P.L là người ngoài cuộc mà cũng thấy như vậy nên tôi mới bức xúc quá nói với pả: “ Uhm! Ngộ thật. Cái người mà hay giúp đỡ, nhiệt tình chỉ bài phải là pả chứ kô fải là tui. Tui học dốt hơn pả mà. Tui có chỉ cho pả đc bài nào đâu mà pả nói như thế. Tui có niệt tình giúp đỡ pả đâu.”
Và thế là tất cả những dòng của nó đã trôi qua trong đầu tôi môt cách vô nghĩa như vậy đấy. Tôi vik ra như thế kô fải muốn đổ thừa pà lớp trưởng đâu, nếu bản thân tôi kô có tư tưởng nó lying với mình thì tôi cũng đã kô nghe lời pà ấy nói rồi. Và lúc đó tôi mới thấy mấy cái tấm thiệp Noel thật là chua chát làm sao. Người ta tặng thiệp cho nhau làm chi khi mà vik những dòng đó người ta kô thật lòng.
Nhưng mà cách đây một tuần, tôi tình cờ mở lại tấm thiệp Noel của nó với một số tấm thiệp Noel của mấy con bạn năm trước gửi tặng cho tôi. Lúc này là một khoảng lặng để suy nghĩ và nhận ra rõ nhất ai thật lòng, ai kô thật lòng. Tôi nhận ra trong đó những người kô thật lòng ngay và cũng nhận ra những người thật lòng-một trong số đó có nó. Tôi cảm động chỉ bởi một câu vik rất đơn giản, rất bình thường của nó thôi: “Ôn tập tốt Thi tốt đc học sinh giỏi hen ^^.”.Bởi tôi từng nói với nó trướckhi thi học kì 1 là tôi chẳng muốn tranh giành hạng với ai hết. Hạng thấp cũng đc nhưng miễn sao đc học sinh giỏi là vui rồi. Tôi cũng chỉ cần vừa tròn 8,0 để đc học sinh giỏi như năm lớp 8,9 thôi. Chẳng cần j cao sa. Tôi có fải là con Mỹ Hiền đâu.Tôi bik tính nó vô tâm và super hay wên nhưng mà để vik đc lời đó chứng tỏ nó cũng nhớ đến khát khao đc học sinh giỏi của tôi, ít ra nó nhớ đến cái nguyện vọng đó của tôi. Chưa kể nó còn đưa vào cái sở thix thích hát của tôi nữa. Nó vik : “… Ráng học thuộc bài Kô đau vì quá đau để hát cho tui nghe hen.”. Sao mà nó lại có thể dễ thương đến thế đc cơ chứ. Chỉ với vài dòng vỏn vẹn thôi mà nó đưa ra hết đầy đủ tất cả những cái j mà tôi thix, những cái j mà tôi muốn làm.Trong khi đó, một số đứa cũng vik ngắn thôi nhưng mà toàn là vik những j kô đâu thôi à, đa số giống kiểu mẫu của MH : “Chúc H có một đêm giáng sinh an lành với gia đình, đạt kết qủa học tập của học kì 1 thật tốt”. Tự nhiên h bình tâm trở lại thì nhận ra đc hết.
+ đó là về MH-bạn năm lớp 7 +___+,còn M. Trang thì là bạn năm lớp 6. Trái ngược với MH, MT là một người hoàn toàn tốt và super nhiệt tình với bạn bè cho dù đó chỉ là một người bạn xã giao thì MT vẫn chơi rất tốt. Có thể nói là nó giống như MT vậy. Nó cũng là đứa cho tôi cái cảm giác giống như MT từ rất lâu rồi tôi kô cảm nhận đc. Kỉ niệm của tôi về MT kô nhìu cho lắm vì chúng tôi chỉ ngồi bên nhau có khoảng 4 tháng thôi. Nhưng 4 tháng đó chắc hẳn là 4 tháng tôi kô bao h có thể quên đc, 4 tháng đẹp đẽ trong quãng thời gian học năm cấp 2 của tôi. MT cũng ảnh hưởng đến tôi nhiều lắm. Lúc đầu, tôi nói chữ “quê” kô àh. Làm chuyện j tôi cũng nói: “ Trời! Quê quá!”. Lúc đó MT mới nói: “ Kô fải. Quế mới đúng chứ. Thật là quế quá.”. Lần đầu tiên tôi mới nghe 1 người nói là “quế” thay cho “quê” đấy. Tôi mới nói nó : “ Người ta toàn nói quê kô àh, đâu ai nói quế. Lần đầu tiên tui mới nghe trò nói quế á.” Nói chuyện với nó hồi lâu, rồi kô bik bắt đầu từ lúc nào tôi đã ảnh hưởng chữ quế của nó mất rồi. h tôi cũng toàn là nói quế kô ^_^. Rồi nó còn có một thói quen rất là vui nữa. Mỗi hi phát bài ra, nếu điểm kô giống nhau thì kô nói j còn nếu điểm giống nhau thì nó sẽ đưa tay ra và nói: “ Cùng bắt tay nào. Trò với tui cùng number 8 giống như nhau hen ^^”. Vậy đấy. Tôi còn nhớ rõ là da nó rất mát lạnh. Chắc tại da tui nóng wá. Mà ngừơi nó trắng bóc àh but đến năm lớp 9 thì đen roài ^^. Càng ngày, tui càng thix nó nhưng vẫn cố tỏ ra là kô thix nó. Tui mún cho nó bik là tui thix nó lắm, mún nói cho nó bik là kô fải chỉ ở trong lớp kô đâu, h ra chơi tôi muốn đi chơi với nó lắm. Nhưng chẳng bao h tôi chủ động hay rủ nó đi hết, có mấy lần ra chơi tôi và nó đi chung với nhau nhưng tòan là nó rủ tôi trước thôi. Nó cũng có bạn riêng của nó và cả thật ra là cả nguyên một nhóm bạn nữa nên h ra chơi thì nó đi chơi với nhóm bạn đó thôi, tôi và nó thật ra cũng ít khi đi với nhau lắm. Nhưng tôi nghĩ là điều đó kô quan trọng, miễn sao khi ngồi gần nó, nó và tôi đều thấy vui vẻ hay khi nghĩ đến nó tôi thấy trái tim mình ấm áp thì như thế là đủ rồi. Chúng tôi ngồi bên nhau đương nhiên là nói chuyện rất nhiều rồi. 8 từ đầu h đến cuối h, chẳng lúc nào mà cái miệng của tôi với nó ngơi nghỉ cả. Đương nhiên nó thông minh hơn tôi và cũng siêng hơn tôi về cái khoản làm bài tập về nhà nên mặc dù nói chuyện nhiều như nhau nhưng mà nó thì vẫn trong top 5 còn tôi thì chỉ là top 20 thôi. Nói top 20 cho nghe oai chứ thật ra thì lớp tôi cỉ có 34 đứa àh. Còn nhớ lúc phát sổ liên lạc ra nó hạng 3 còn tôi thì hạng 15 nhưng mà tôi chẳng ganh tị với nó chút nào, thâm chí còn vui mừng vì sự tiến bộ của nó. Đ6u năm mới vô nó cũng hạng 2 mươi mấy và 7 phẩy mấy giống như tôi vậy. h cả 2 đứa tôi đều tiến bộ nhưng nó thì tiến bộ hơn tôi rất là nhiều. Đó là lần mà tôi hiểu đc ý nghĩa củ câu : “ Người bạn thật sự của bạn là người chẳng bao h ganh tị với thanh công của bạn.” Và tôi với nó đã từng có mộg khoảng thời gian rấtvui vẻ với nhau như vậy. Chơi với nhau là chỉ nghĩ đến những chuyện 8 búa lua xua hết chứ chẳng có cái j xen ngang giữa tôi và nó cả. Mặc dù đôi lúc, 2 đứa tôi có cãi nhau một chút vìnó là fan của Đan Trường còn tôi là fan của Lam Trường. Nhưng cũng chỉ dừng lại ở tính chất vui đùa thôi. Mà quả thật là vui lắm. Nhớ lần đó, đặt câu cho từ đồng âm khác nghĩa. Câu vd trong SGK là : “ Con ngựa đá con ngựa đá.” Nó mới đặt câu như vầy: “ Lam Trường đi xe lam”. Suy nghĩ một hồi, nghe mấy đứa ở dưới rêu rao tôi mới đọc : “Đan Trường đan áo …” >__< áo j cũng hem nhớ nổi nữa . Nói chung là rất vui. Rồi cuyện j đếncũng fải đến, pà cô chủ nhiệm đã nhận thấy và nói cái bàn ở chỗ chúng tôi ngồi là cái đài phát thanh tự động nên đã chuyển chỗ tôi và nó. Đương nhiên, tôi cũng kô chịu qua ngay, vẫn còn nấn ná ngồi ở bên đó những tiết kô có pả mà có mấy tiết có pả tôi cũng ngồi lun mà pả kô hay. Giống như là pả đổi chỗ rồi nhưng mà pả quên mấtlà mình đ4 đổi chỗ dzậy đó. Hix…nhưng mà hem hỉu sao có một đứa nhìu chuyện mới tọc mạch dzới pả lúc h ôn tập : “ Cô ơi! Em nhớ lần trước cô đã bảo là bạn H đổi chỗ rồi mà. Sao bây h còn…” Quế muốn chết lun! Nó nói trước đám đông dzậy áh. Gòi thì l2 chuyển chỗ. Và tôi với nó kô có dịp nói chuyện nữa vì có bao h h ra chơi gặp nhau đâu. Nó cũng có bạn của nó mà tôi thì cũng có bạn của tôi. Tụi tôi xa nhau dần. Nhưng mà vẫn còn một mối dây liên lạc mỏng manh ở lớp học thêm Toán của thầy Thành. Nhiều lần, nó và tôi đều kô có người đến rước, chỉ có hai đứa đứng ở đấy đợi nhưng mà tôi cũng chẳng dám lại gần nó mà bắt chuyện trước. Nó có bik là tôi muốn nói một câu với nó, rằng là tôi mến nó lắm kô, rằng là nó nhiệt tình và tốt bụng quá, rằng tôi muốn chơi với nó lắm lắm. Nhưng mà chưa bao h tôi dám noi với nó như thế. Tôi chỉ sợ mình bị tổn thương. Tôi sợ nó sẽ nói câu j đó nghe shock với tôi. Tôi sợ là nó rồi sẽ nói: “Nhưng mà tui kô thix trò, tui kô muốn chơi với trò hay tui có bạn của tui roài”. Những ý nghĩ đó cứ bám lấy tôi suốt 4 năm trời. Bik bao lần tôi định nói với nó cho nó bik, bik bao lần tôi cũng nghĩ là nói để cho nó bik đc lòng mình thôi còn chắc chơi thân với nhau thì kô đc đâu bởi h tôi cũng có đứa bạn thân bên lớp 9/4 h ra chơi hai đứa cứ đi với nhau hòai thì làm sao mà tôi đi chơi vớinó đc trong khi nó cũng có những đứa bạn thân bên lớp 9/3. Nhưng mà tôi vẫn kô sao nói ra đc, tôi muốn đc một lần dũng cảm nói cho nó bik suy nghĩ của mình về nó chớ giấu kín trong lòng thì thấy bực bội khó chịu lắm. Nhung mà tôi thực sự ghét mình là người chủ động hay nói đúng hơn là tôi sợ lắm cái cảnh mà tôi nói thix cái người mà người đó thì chẳng ưa tôi chút nào. Thế là rồi tôi cũng kô nói j với nó luôn. Đến tận bây h, nó chắc vẫn chưa bik là hồi năm cấp 2, có một con nhỏ rất ngưỡng mộ tính cách của nó và mún làm bạn với nó. Nó giống tôi hồi năm cấp 1 y chang. Năm cấp 1 tôi cũng là một cái đứa rất “nam” tính. Trong lớp toàn chơi với bọn con trai kô àh. Khoái chơi mấy trò đánh nhau lắm. Đôi khi là trốn tìm nữa kìa. Nghĩ lại thật thú vị.Hồi cấp 1 nếu chơi với bọn con gái tôi cũng chỉ toàn chơi với mấy đứa tính cách quai quái giống như tôi. Nhưng kô hiểu sao lên cấp 2 thì tôi hiền bớt roài. Chả thix chơi với tui con trai or thix để tóc ngắn nữa. Tự dưng kô bik từ lúc nào cũng mún để tóc dài cho giống người ta ^^. Nhưng muh nói thế thôi cớ cũng fải đến năm lớp 8 tôi mới để tóc dài lận. Cứ thấy cắt ngăn ngắn giống tụi con trai tì nó sẽ thoải mái hơn nhìu. MT giống tôi cấp 1 ở chỗ tính nó cũng mạnh bạo, thix học võ nàh , thix đánh nhau rồi làm vô số chuyện mà người ta nhìn vào thì sẽ nhận xét là kô nữ tính chút nào nhưng mà dzui là chính ^^.
Thôi, kể về quá khứ đủ rồi. Quay lại thực tại vậy.
+ nó là người mà tui từng mơ ước rằng nó kô fải là MT của lúc trước. Rằng tui có thể nói cho nó bik là tui thix nó, là nó rất tốt, rất nhiệt tình.
+ nó là người đã khiến cho tui vứt bỏ nhạc HQ. Còn nhớ đầu năm, tui chẳng thuộc lấy 1 bài nhạc Việt để hát cho nó nghe ^^. Toàn là hát nhạc HQ kô àh. Thế là nó giới thiệu cho tui mấy bài nhạc Vn, tui ghét nhạc Vn lắm. Lúc trước, tui cũng thix nhạc Vn nhưng thấy bây h tình hình âm nhạc vn như dzị nên hết thix roài. Nó giúp cho tui thấy nhạc Vn thì ra cũng còn có một số bài đáng để nghe, cũng còn một sốbài hay chứ kô fải là dở hết hoàn toàn. Chẳng hạn như bài: Dường Như Ta Đã, Khi Giấc Mơ Về rồi Đường Xưa nàh…rất là hay…mí ngày nay tui nghe mấy bài đó kô àh.
+ “ Kô có j xấu hổ trong chuyện công nhận ai đó hấp dẫn và thú vị. Ngay cả nếu họ kô thix bạn thì vẫn kô có j đáng ngại. Nếu bạn thix người ta mà người ta kô thix bạn chăng hại j nếu bạn nói ra điều đó: “ Này tôi nghĩ anh rất tuyệt. Kô cần bik anh nghĩ j về tôi nhưng tôi thì cho là anh rất tuyệt”. Niềm vui trong cuộc sống đến từ việc bày tỏ ý nghỉ của chúng ta, chấp nhận thử thách và vào cuộc. Kô fải ai cũng sẽ thix bạn nhưng bạn cứ việc thix người bạn thix.” Sau khi đọc xong câu đó trong cuốn sac1h tâm lí của D.Thanh, tui nghĩ ngay đến nó và đến cả M. Trang nữa. Nhưng có điều M.T thì đã quá muộn màng rồi, tôi mất liên lạc với nó từ rất ư là lâu rồi. Kô cần bik h nó suy nghĩ j về tôi, kô cần bik nó tix hay ghét tui nhưng nếu kô nói ra điều này tui sẽ cảm thấy rất khó chịu. Tui kô mún mình rồi lại biến no thành M. Trang thứ 2 bởi chính lòng nhút nhát của chính bản thân mình. Tui mún nói với nó là : Nó là một người rất là tốt, một người luôn nhiệt tình sẵn lòng với bạn bè. Rằng tui rất iu quí nó và mến nó. Còn câu này là của Roky chỉ tui nói : kô bik pà thì nghĩ sao về tui, ghét hay thix tui nhưng với tui thì lúc nào cũng mún đc làm bạn của pà hết.
Cuối cùng :
+ nó là người mà chắc tui vik hoài, vik mãi về nó mà vẫn kô hết. Nó là người mà chắc nếu tui vik hết về nó thì cái tay tui chắc h bị tê liệt roài.
Kô bik là nó có đọc đc những dòng này hay kô nhưng mà tui vẫn cứ muốn vik . Nó vốn ghét dài dòng nên chắc là kô cóa đọc hết roài. Mà tui nghĩ chắc nó cũng kô bao h bén mảng vào đây một lần nào nữa đâu. Đọc nhức mắt lắm >___<. Má oai, con định vik ngăn thôi ít ra thì là 1 trang A4 thôi hem ngờ vik dài đến tận 12 trang A4 lận. Tôi rõ là hâm mà >___<. Àh, mún nói nhìu hơn thế nữa nhưng mà đau tay quá roài. Còn nhìu điều mún nói với nó lém mà chưa nói hết. Chẳng bik h nó có còn nghĩ tui là một nguời chi li, tính toán kô nữa but nếu nó vẫn còn nghĩ như thế thì cũng kô sao. Quyền tự dọ của nó mà. Với lại, tui mún nó hiểu một điều. ui kô mún ai thương hại tui hít nếu thương thì thương còn kô thương thì thôi chớ đừng thương hại nghen. Tui từng hỏi pà chị tui thương khác với thương hại chỗ nào. Pả nói thương là đồng cảm thực sự còn thương hại thì kô đồng cảm, chỉ giống như là một kiểu bố thí tình cảm thôi. Tui thì ko cần như thế đâu. Tui bik một số người cũng nhận xét là tui đáng thương nhưng muh chưa đến mức để cho người ta thương hại đâu ^^. Có thể đọc những dòng của tui nó sẽ kô hiểu cho lúm >””<. Vì theo như lời nó kể cho tui nghe thì nó gặp bạn tốt hem àh nên chắc nó hem hỉu đâu.
Phew ….
Vik xong thấy nhẹ nhõm cả người. Tâm sự khuất của tui bik bao năm qua, h giải toả ra gòi. Nói chung lè hết buồn roài. Đang vik thì con bạn gọi đến, mới 8 dzới nó xong. Đang 8 giữa chừng nó bị má la. Tối ni gọi 8 dzới nó típ :D. Ít ra thì tui lun nhớ là mình ít bạn nhưng hem fải là người cô đơn. Còn có người hiểu mình và tui sẽ thay đỏi niềm tin về cuộc sống.
nick_iloveyou
14-05-06, 05:57 PM
Spam nhé. Choáng váng, thấy có tên mình, đọc thử :)) , chòy ah :))
Pó tay rồi :-j
banhcarrot
14-05-06, 06:33 PM
Vi mập mì nhé.****àn spam bài trong NK của ngừơi khác..mất mẹt wé !!<bôi bác ghia chưa..chị Dâu áh.>
Sự thật thì NK của bà wé dài..ko thể nào đọc hít đựơc...chúng ta phải ghi ngắn gọn súc tích..dễ đọc..dễ hỉu..Có j bà mún nói với tui thì gọi điện mà nói..chấm hít.Spam bài áh..keke
mệt wé roài. Tỡn roài. Hem dám vik nữa. Bị cảm xúc nó điều khiển nên mới như dzị. Cái bài đó hơi bị dài là vì đó là bài cuối cùng roài. Đâu còn walking silently in a deep sorrow nữa muh vik ^^. Vik nhìu như dzị xong thì hít cảm xúc gòi. Mốt thì spam thoai
Càng ngày càng mún khìn, càng ngày càng mún điên đầu nhưng càng ngày càng thấy dzui >__<. Thế mới ngộ chớ ^__^. Xưng hô nhìu wé. Mún tẩu hỏa nhập ma roài +___+
Này thì với Hà là: tớ + cậu
với Hồng Anh: tớ + ấy
với Nhi là: ta + mi
với T.Vy: tao + mày
mấy female trong A2 đa số là : tui + pà.
+ mí đứa bạn cũ : một số đứa xưng tên.
+ một số dzẫn còn là tui + trò but ít thoai.
Hix..... >___< but ^____^
CHÂN ĐỒI & ĐỈNH ĐỒI
Những người hay leo núi vẫn thường nói với nhau như thế này: " Khi đang leo một con núi, đừng bao h bạn nhìn lên phía trước vì nhìn đường đi dài xa sẽ làm cho bạn cảm thấy chán nản và kông muốn leo núi nữa. Ngược lại khi đang leo giữa chừng bạn nên nghỉ một chút để nhìn lại con đường mà mình đã đi. Khi đó bạn sẽ thấy ôi sao mà mình đã đi được nhiều đến thế và thế là bạn lại có thêm hăng say, nghị lực để leo cho đến khi lên đến đỉnh."
Phải! Câu nói đó rất chí lí. Cảnh vật khi ta đã leo lên đến đỉnh núi đương nhiên là vô cùng rất đẹp nhưng trước khi ngắm nhìn được cảnh đẹp ấy thì ta phải trải qua đoạn đường leo núi cực khổ biết bao nhiêu. Và tôi dám chắc rằng ai cũng thích đỉnh đồi hơn chân đồi rồi. Vì đỉnh đồi là nơi để ta tận hưởng hạnh phúc còn chân đồi thì là nơi ta bắt đầu gian khổ để đi tìm cái hạnh phúc đó.
Chuyện chân đồi & đỉnh đồi ở đây thật nghe qua có vẻ như không giống chuyện giữa 3 người Kenshin, Tomoe & Kaoru chút nào nhưng một hôm tôi chợt suy nghĩ vu vơ và cảm thấy có chút nét gì dó tương đồng.
Kenshin giống như là người leo núi vậy còn Tomoe thì là chân đồi & Kaoru là đỉnh đồi.
Những khoảng thời gian gian khổ trong cuộc đời Kenshin nhất theo tôi là khoảng thời gian anh còn làm Battousai bởi khi đó anh phải dằn vặt rất nhiều. Và chính quảng đời gian khổ đó, Tomoe đã cùng đồng hành với anh chứ không phải là ai khác. Tomoe đã cùng tiếp sức cho anh để anh có thêm nguồn sinh lực bước đi trên cái khoảng đồi dốc ấy để rồi khi anh đã lên đến đỉnh đồi của hãnh phúc thì không còn cô ở đấy nữa mà là một bóng hình khác đang đợi anh. Là Kaoru. Kaoru đã đến với anh trong khoảng thời gian cuộc sống của anh bình yên, là khoảng thời gian khi anh là Rurouni.
Một qui luật tất yếu thôi, lên đến đỉnh dốc mãi say sưa trong hạnh phúc của nó thì mấy ai còn nhớ khoảng thời gian khổ ải mà mình đã trải qua ở dưới chân dốc đâu. Thế mà sao tôi vẫn buồn lòng quá đỗi.
Cuộc đời mỗi con người là một quá trình tìm kiếm hạnh phúc bắt đầu từ con số 0, từ chân dốc cuộc đời và kết thúc là đỉnh đồi hạnh phúc, là có một người trên đỉnh ấy cùng mình ngắm lại những thời gian đã qua. Nếu như thế thì quả thật là bất công cho Tomoe quá. Tomoe đã từng muốn tìm hạnh phúc, từng muốn cùng Kiyosato lên đến đỉnh đồi ấy nhưng cuối cùng anh đã rớt xuống chân núi. Hạnh phúc vượt khỏi tầm tay và Tomoe lại phải bắt đầu quay lại, bắt đầu từ chân núi -nơi có nỗi hận của Kiyosato,nơi có Kenshin. Cuộc hành trình không nằm trong mong muốn của mình nhưng quả thật bây h Tomoe và Kenshin đi chung trên một ngọn núi để tìm kiếm hạnh phúc của cả hai. Những tưởng sắp lên được đỉnh đồi của hạnh phúc nhưng Tomoe lại trượt chân và hạnh phúc mãi xa tầm tay với của cô. Trước khi rớt khỏi hạnh phúc, Tomoe chỉ còn biết mỉm một nụ cười. Một nụ cười thật tươi đó nhưng sao cứ mãi hằn lên trong tôi nỗi đau nhói hoài... Còn Kenshin thì bước tiếp quãng đừng còn lại một mình bằng 10 năm dài dăng dẵng và cuối cùng gặp Kaoru trên đỉnh đồi đó. Ôi! Kaoru-thảo nguyên xanh. Thảo nguyên xanh sao mà xanh tươi thế. Nghe từ cái tên đã thấy cô có duyên với đỉnh đồi hạnh phúc rồi.
Đương nhiên trước khi lên đến đỉnh đồi đó, Kaoru cũng phải trải qua quá trình gian khổ từ chân đồi để đi lên đỉnh đồi nhưng tôi hận ở đây là sao Kaoru không bị một lần vấp ngã để rồi lại phải quay lại từ đầu như Tomoe. Nhưng hỡi ôi Tomoe té rồi đi lại,lại té nữa. Còn Kaoru thì chỉ chịu gian khổ ấy một lần là có thể đến được đỉnh núi của hạnh phúc. Bây h nghĩ lại tôi đã thấy rằng kô thể nói Kaoru ko xứng đáng hưởng hạnh phúc đc. Cô ấy cũng xứng đáng đấy chứ. Chỉ có thể thấy buồn vì Tomoe kô đc hưởng hạnh phúc mà mình xứng đáng được hưởng. Tuy rằng có thể như butchi đã nói ở trên rằng đối với Tomoe như thế thì đã quá đủ rồi vì làm được cho người mình yêu hạnh phúc nhưng tôi vẫn cảm thấy thế là chưa đủ. Tôi tham lam quá chăng? Có lẽ thế vì tôi quá yêu mến Tomoe.
À! Mà không theo tôi nghĩ thì Kaoru cũng có một lần bị trượt chân một chút chứ. Đó là khoảng thời gian Kenshin nhớ lại Tomoe nhưng chỉ trượt một quãng đường ngắn thôi và sau đó thì bàn tay của Kenshin lại vớt cô trở lên. Còn Tomoe? Có bàn tay nào đưa ra cứu vớt cuộc đời cô không? Tôi chỉ thấy có mùi hương bạch mai của cô là đã giúp Kenshin quên đi mùi máu tanh, cứu vớt cuộc đời của Kenshin thôi.
Câu chuyện kết thúc là một kết quả đẹp đẽ cho quá trình tìm kiếm hạnh phúc của Kenshin và Kaoru nhưng lại một kết cuộc thật buồn đối với Tomoe.
Có ai mãi nhớ quá khứ mà quên đi hiện tại và tương lai được không cũng như có ai thích cái chân đồi vô cảnh để mà đi ghét một cái đỉnh đồi nơi ta có thể ngắm nhìn trời đất bao lạ rộng mở?. Bây h tôi ko còn ghét Kenshin như lúc trước nữa chỉ là hơi thông hiểu một chút xíu thôi nhưng cũng kô thể nào thích Kenshin được vì tôi thiết nghĩ nếu rơi vào hoàn cảnh của Kenshin chắc có lẽ tôi cũng sẽ như vậy thôi.
---------------
PS: Viết xong gòi đọc lại seo thấy mình viết dở quá chừng . Có lẽ chắc đây lè bài viết cúng cùi wé. Dở vô cùng tận lun.
vik j nữa đây nhỉ. về Tomoe chăng ? +___+.Chán sao sao ấy. Sao cứ sad gòi fun, fun gòi sad vậy nàh trời. tưởng fun gòi nhưng hoàn toàn hem fải dzị
To change the way of writing diary, I decide to write my diary in English.
You went to my life by an accident and changed my thought, belief about friends, firendships, living. I didn't know you-the person that I want for my boring life. I found you. You made me love you more than music.
but now....
you're so far from me.
Sometimes, I wished this was a dream when I waked up, you were still here, beside me with your fascinating smile....but it was just my fantasy. If only you could say to me that: " It isn't your fantasy. It's real. Iam always right beside you".
All of sudden, you went to my life so quickly that I hadn't enough time to realize you whom I found. Because you're grass and I'm wind so we never belong to each other . You made me understand that belonging to someone or somewhere is also happiness. I love you and I want to belong to you.
I think meeting you is a wrong thing and my fault but ....
I feel happy a little bit after all we have funny moment althought it is a short time.
Today, my classmate said to me that:
- This morning, my form teacher asked her that : " Are you Dh?". I think she must have confused.
I don't know why i feel sad a little bit because It seems to be a proof that we used to near together. talk so much with each other but now...
I want to shout loudly that : I miss you so much, I want to hear your voice so much.
I hear you every where.... even if you 're so far from me, I can hear you.
I don't know how I feel.
and I don't know that you remember me, don't you but you 're in my heart. I want to delete you but I can't
vik tiếng Anh đc mí ngài thấy oải wớ >__<. Thoai, vik tiếng việt dzị.
Tôi chỉ có hai mối tình : đó là nghệ thuật và Yukishiro Tomoe.
vik tiếng Anh đc mí ngài thấy oải wớ >__<. Thoai, vik tiếng việt dzị.
Tôi chỉ có hai mối tình : đó là nghệ thuật và Yukishiro Tomoe.
hum ni là lần đầu tiên cúp học chính quy ^___^. Cúp học lớp học thênm thì nhìu ròai. Lớp chính thì mới là first time. Dzui wớ....>_<
Nhưng muh cũng hơi xui dzì bị pà T phát hiện dzòi
trời ơi. cảm xúc lung tung wá. mmính sao dzậy trời. Mún vik nhìu lém nhưng mà...sao mình cảm thấy sad a little bit nhỉ
chỉ mún nói 1 câu thôi : buồn trong lòng nhưng kô dám nói, đến khi muốn nói ra thì đã lỡ cơ hội rồi....
Câu nì hay nhỉ. Đúng với tâm trạng của mình nhưng kô fải là do mình nghĩ ra :)
Bik Thanh chẳng đời nào muh mà vô cái topic này đâu, thậm chí là cả cái box này nhưng vẫn mún vik, mún nói với T câu : Arigatou quá. Hễ cứ gặp T là chat thôi nhưng mà nghĩ giá như trực típ gặp mặt vẫn sướng hơn vì đc 8 nhìu hơn và 1 là đc nghe cái giọng nói iu quí của T...
Ngay lúc này thì thấy vô cùng hạnh phúc nhưng vẫn thấy thix cái câu : Buồn trong lòng nhưng kô dám nói, đến khi muốn nói ra thì đã lỡ cơ hội rồi ....
Có lẽ vì nó giống tâm trạng mình lúc trước but bi h đã bớt roài, có tiếc nuối cũng chẳng làm đc j. Clamp hay thật nhỉ...but vẫn kô thix CCS & MGR
dzui dzui, hum w giành giựt cả ngày ở Galaxy chỉ để coi mỗi 2 xuất phim miễn phí. Freeee mun năm. Freee thật là tuyệt vời. Trên đời nì thix nhứt làđc xài đồ freeee mà :)):)):))
Thương Thanh quá àh, gửi tin nhắn trên Yahoo muh đánh dấu tiếng Việt. Nhìn có hỉu j đâu >___<
nick_iloveyou
01-06-06, 10:04 PM
right click , chọn encoding ---> Unicode ... Đọc đc liền ah ^^ [ ở trong mail á nha]
cám ơn pà nhe :). Đọc đc roài. Phew....
:))
Tôi thật là tham lam & luôn làm theo ý mình. Cứ như vậy rồi đột nhiên 1 hôm khi trông thấy anh tôi đã quyết định rằng: đối với tôi, 1 giây đã là quá dài cho nên lúc nào tôi cũng muốn đc ở bên anh
Kô bik lúc nào đó khi dừng lại tôi bik rằng tôi rất yêu anh nên kô thể kiềm chế đc lòng mình. Phía sau những tiếng cười, tôi có cảm giác rằng tôi sẽ phải xa anh. Dù chỉ trong giây lát, tôi cũng muốn chỉ 1 mình chiếm trọn trái tim của anh. Cho dù ra sao đi nữa tôi vẫn luôn mong đợi & luôn muốn ở bên cạnh anh. Tuy 2 chúng ta bây h kô còn là trẻ thơ. Tôi rất sợ điều đó sẽxảy ra nhưng tôi vẫn chấp nhận. Khi phát hiện ra điều đó thì ở bên cửa sổ những đường phố quen thuộc đã ở phía sau lưng, những khuôn mặt quen thuộc đã kô còn như xưa nữa.
:(( :((
suốt đêm hum wa kô ngủ đc. Thức trắng đêm nên sáng dậy sớm. Ai cũng khen ngoan hít muh đâu bik :(.
Buồn wớ :(( :((. Tự nhin lôi đống truyện cũ ra xem và thế là 1 xấp card Art Hair rớt ra ---> khiến mình nhớ tới chủ nhân của nó. :(. Và lại nằm buồn tiếc nuối quá khứ nữa rồi :(( :((.
*sigh*
Kô dám vik nhìu nữa. Muh bik bao h mớihít sigh đây.
Coi Cry Out For Love At The Heart Of The World muh mình thấy xúc động wá. Đó là 1 câu chuyện buồn thật buồn. Nhưng kô hiểu sao khi đọc xong thì mình lại cảm thấy nhẹ nhõm. Nhưng nghĩ muh cũng chán mún cầm 1 cuốn truyện đàng hoàng trên tay lắm mặc dù bik mấy ông NXB VN chả bao h xuất bản truyện ngắn 1 tập hít áh. Mún có người cũng ráng chịu khó đọc bản Eng để thảo luận với mình nhưng chắc là hiếm lắm. Sắp tới lại bắt đầu chuỗi ngày bận rộn roài. Mìnhquyét tâm hè nì fải giải quyết cho hết đống truyện của Clamp-sensei. Iu Clamp quá àh. Mún đọc Tokyo Babylon ghia muh hem đc. Kiếm hoài hem thấy. Làm mình mất cả ngày trời. Tức weeee >_____<. Nhưng thoai, có đc Tsubasa Reservoir Chronicle dzới lị XXX Holic là dzui gòi. Công nhận Syaoran cute thiệt còn Yuuko của bộ XXX Holic quả là có 1 sức hấp dẫn khó có thể tả :D.
----------
Chán ghia, đang vik những dòng giả tạo, vik có vẻ giống như là mình bận rộn lắm vậy, vik có vẻ giống như thật sự mình đang vui...
định dối lòng
....
rốt cuộc vẫn kô đc
Thôi thì cứ ráng đọc mí truyện đó
dẫu sao cũng iu Clamp mà
với lại cả Zettai Kareshi của Yuu sensei nữa
Hi vọng đọc xong....
pray for good thing comimg to me
Mới đổi chữ kí xong :)
Coi như là làm chút j đó cho Clamp, cho Chii, cho Chobits.
Trùi oai, khoái Chii wá àh. Chii thiệt là kawaii. Sao trên đời nì lại có khuôn mặt dễ thương như vậy nhỉ. Clamp hay thật. Iu Clamp nhìu. Clamp lẽ sống của đời em. :D.
h ngẫm nghĩ lại X/1999 mới thấy nó hay & ý nghĩa như thế nào. Chobits cũng thế. Iu Clamp lắm lắm. Tình yêu nó ko bik lúc nào bộc fát nhỉ. Chĩ bik là mình đọc truyện Clamp cũng khoảng 1 năm gòi. Nhưng lúc đầu đâu có thấy yêu. Tự dưng bây h 1 phút ngoảnh đầu lại là cả tình thương mến thương vô bờ bến. Chả bik giữa Clamp với Yuu-sensei mình iu ai nhìu hơn nhỉ? Thật khó nói wớ. Có lẽ ngang nhau.
Mún gặp Clamp quá chỉ để nói với Clamp rằng : CLAMP! ANATAGA SUKIDESU. ARIGATOU AND SUMIMASEN (TẠI DZÌ TỪNG CÓ THỜI GIAN LÀM ANIFAN CLAMP MUH :( NHƯNG H HÍT ROÀI CLAMP OAI :) )
troài oai. Đã nhủ lòng roài muh seo đến h con vẫn chưa quên đc V. u dzậy. Chúa oai.
hi vọng 1 ngày mới tốt lành :)
rain... go Rain... It's Raining... Let the music control my body..Let it go....
Ui iu oppa Pi wớ. Iu thiệt roài...
Nhảy đẹp wớ
Nhìn thấy mê hồn
Iu sis Song wooo.Dù đã bik trước kết thúc của My Girl And I roài mà cứ mỗi lần coi lại là 1 lần nước mắt mình tuôn trào . :(( :((
02. Ak soo
translation by: soliloquies (posted in FFLyric Forum)
1. Those words - lets separate, lets not meet each other anymore..
How can she say those words with such a calm face and voice?
How can it be so easy, does separation mean nothing to her?
how cans he be smiling, how can 'it was fun' be all she has to say?
*To me it was love, even though it was only fun to her..
To me it was love, the first love i felt (the last love i will ever feel)
2. I was happy for the first time when i met her..
but for a reason i cannot understand, shes trying to leave my side..
does she always meet and leave like this?
will the time we spent together just be one of her small happy memories?
To me it was love, even though it is only a happy memory to her..
to me it was love, the first love i ever felt.
3. I stand here just staring at her hand she is holding out for me to shake..
if i make this handshake she will probably turn around..then what will i do..
Vietnamese translation:
Những lời nói-làm chia cách, làm cho họ không gặp nhau nữa
Sao cô ấy có thể nói những lời đó với khuôn mặt bình thản và giọng nói điềm tĩnh như vậy?
Sao việc đó dường như quá dễ dàng, chia li không có nghĩ lý gì với cô ấy sao?
Sao anh ấy có thể mỉm cười? Sao “thật là vui” lại là tất cả những điều cô ấy muốn nói?
Nhưng đối với tôi, đó đã là tình yêu, thậm chí dù nó chỉ là trò đùa đối với cô ấy
Đối với tôi, đó đã là tình yêu. Tình yêu đầu tiên mà tôi cảm nhận được (Tình yêu cuối cùng tôi chẳng bao giờ hiểu được)
Tôi đã hạnh phúc vào cái lần đầu tiên gặp cô ấy
Nhưng vì một lí do nào đó, tôi không thể hiểu, cô ấy luôn cố tránh mặt tôi
Phải chăng cô ấy luôn muốn gặp và rồi biến mất như thế?
Thời gian mà chúng tôi bên nhau chẳng lẽ rồi cũng sẽ chỉ là một kí ức hạnh phúc nhỏ nhoi của cô ấy thôi sao?
Đối với tôi, đó đã là tình yêu, thậm chí dù đó chỉ là một kí ức hạnh phúc đối với cô ấy
Đối với tôi, đó đã là tình yêu. Tình yêu đầu tiên mà tôi chưa bao giờ bắt gặp trước đây
Tôi đứng đây và chỉ nhìn chăm chú vào đôi tay của cô ấy. Cô ấy đang đưa tay ra để cho tôi bắt
Nếu như tôi bắt tay, chắc có thể cô ấy sẽ quay trở lại…và bây giờ tôi sẽ làm điều đó.
-----
Bài nì của oppa hay wớ. Nghe thoai là đã thấy cảm động, thây buồn buồn roài dù mình hem hỉu. h tự lên mạng kiếm bản dịch ra Eng roài tự mình dịch ra, đọc lại thấy càng hiểu thấu hơn, càng bùn hơn :(( :((
Nhưng muh bùn cho bài hát thoai, buồn cho mỗi nghe thoai chớ h mình thựcx sự hít bùn roài.
Sắp tới chắc là khóc wớ. Sắp chơi hết FF X roài. Troài oai thì ra Tidus chỉ là giấc mơ của những linh hồn thoai sao. :(( Tội nghiệp Yuna wá. Vậy là yêu 1 người kô hề tồn tại, kô hề có thực, 1 người chỉ là giấc mơ. Thà người đó có thiệt mà chết còn hơn là kô thực. Đau khổ lắm vì kí ức tình yêu chỉ có 1 mình là lưu giữ... mUh Tidus sắp tan biến roài :((
Nhưng ghét quá, cha Jetch đánh khó chết mẹ, làm seo đánh chả đây trời. Mỗi lần đánh xong là cho 2 cái con quỉ quái kia cho máu đậu gần 3000. Troài +___+. Còn Yu Yevon nữa. Nhưng chắc Yu Yevon dễ hơn cha nì. Làm seo đánh cha nì đây troài. Chẳng lẽ fải đi thu fục con quỉ Aeons Anima sao. Mình lười lúm >___<
Dịch thêm đc bài Bad Guy roài :D. Mình vẫn kô hài lòng cho lắm. Phải cố gắng tập dịch nhìu thêm để cải thiện khả năng dịch mới đc. Đọc cái câu nghe vẫn chưa trau chuốt. Vẫn có cái j đó kô thể thoát khỏi cái gọi là văn dịch. Người ta đọc lên là bik dịch ngay. 1 người dịch hay là fải làm sao cho người ta đoc lên cái câu mình dịch đó thì kô nghĩ đó là mình dịch mà là tưởng mình sáng tác :D. Lần dịch trôi chảy duy nhứt của mình là cái bản Free Talk của Nobuhiro Watsuki-sensei nói về Tomoe. Mấy lần sauai cũng chê là bản dịch thô hết +___+.
Nhưng mà kô hiểu bắt đầu từ lúc nào mình đã mê cái nghề dịch này roài nhnhỉ. Mình cảm thấy rất thích cái cảm giác đó. Caí cảm giác là mình đã giúp cho một số người nào đó mún đọc văn bản đó nhưng vì kô giỏi Anh hay là vì lười :D bik đc nó nói j, cái cảm giác đó thật là vui, thật là hạnh phúc. Và mình yêu cảm giác đó. Yêu mỗi lúc dịch xong đọc lại bản dịch của mình, đọc lại hoàn toàn bằng Tiếng Việt. Yêu cái lúc nhức đầu vì fải tìm 1 từ ngữ nào đó thật là hợp, thật là hay để dịch và khi tìm đc rồi thì vui bik bao. Yêu cái lúc băn khoăn kô bik chọn từ nào giữa từ nào, nên bỏ bớt từ nào thêm vào từ nào cho hay mà vẫn giữ đúng ý nghĩa. Nhưng nghề này bị cái dằn vặt kinh khủng. Dằn vặt vì kô bik mình nên dịch theo ý mình cho hay hoặc là tôn trọng ý của tác giả. Dằn vặt vì nhìu lúc đọc T.a mình hiểu đc ý nghĩa của câu đó, nhưng khi diễn đạt lại thành Tiếng Việt thì mình lại có cảm giác kô truyền tải đc hết ý nghĩa của câu nói đó.
Nhưng...
Mình yêu cái việc này
Đối với mình công viêc dịch thuật thật là lí thú.
Yêu sao mỗi lúc chơi Final Fantasy vừa chơi, vừa lật từ điển vừa dịch và đọc to cho nhóc Ti nghe nội dung của những cuộc trò chuyện.
Yêu lắm
Iuuuu..... Mún vik hàng ngàn, hàng trăm caí yêu
Mình sẽ tiếp tục rèn luyện, tiếp tục dịch nữa
Hơi tiếc vì nguyên 1 đống bản dịch OST của mình bị mất hít trơn :((. Như Full House, All In, Stairways to Heaven...v...v.... h fải dịch lại từ đầu nhưng thôi, cứ coi như đây là 1 cơ hội để mình cải thiện vậy.
Mong đợi cái ngày in ra mấy cái văn bản dịch của mình. Mình vik truyện quá nhìu roài. h là đến lúc của 1 A Dĩ dịch :))
Mình mún thấy niềm vui cũng như nụ cười và nghe cả lời khen của những người đọc các bản mình dịch nữa. Đó ắt hẳn fải là 1 sự phấn đấu lâu dài mới đạt đc
Aya Aya Fighting!!!
03. Bad boy
Yeah... How could you do this...? oh...
How could you do this to me...?
How... How could you cheat on me...? oh...
Yeah... Try to tell me...
I'm not the kind of man who will keep you...
You can't be my beautiful girl...
(I'll leave you, I'll kick you to the kerb)
Why can't I do this here?
(I like you but I can't make you mine)
Don't break up with me like this~
* CHORUS *
I'm not the guy for you
I'm not the sort of person for you
I'm not the sort of person you know
I'm a bad guy, I'm a bad guy...
To many other people
I couldn't quite show myself...
You are the only one for me
I wanted to be in love with you...
(One day, someday give me your heart)
I'll listen... I'm tired of the tough times...
(When I'm with you it's always like that)
I'm a bad guy... I wanna tell you I'm a guy~
* Chorus
I'm sorry
Tch~ from the start I didn't think about that
You didn't know how much I really like you
Then... that's how it was the few times we met
It's the truth
I don't wanna think of the pain I caused you
I'm sorry... maybe being sorry is of no use to anyone
"I'm sorry" isn't the thing to say
But... But I truly loved you
• Chorus x2
Vietnamese translation:
NGƯỜI ĐÀN ÔNG TỒI
Sao anh có thể làm như thế? …ôi…
Sao anh có thể làm điều đó với em?... ôi…
Sao có thể lừa gạt em?... ôi…
Hãy nói cho em nghe
Anh không phải là mẫu người đàn ông sẽ giữ được em
Em cũng không thể trở thành người đàn bà xinh đẹp của anh
( Anh sẽ bỏ em. Anh sẽ đá em vô bờ tường)
Tại sao anh không thể làm điều đó ở đây chứ?
( Anh thích em, nhưng anh không thể để cho em trở thành người của anh được)
Đừng chia tay với anh như thế chứ
Anh không phải là người đàn ông dành cho em
Anh không phải là loại người hợp với em
Anh không phải là loại người em biết
Anh là một người đàn ông tồi, anh là một người đàn ông tồi
Với rất nhiều người, anh không thể hiện hết bản thân mình
Em là người duy nhất đối với anh
Anh muốn yêu em lắm chứ
(Một ngày nào đó, hãy trao cho anh trái tim của em)
Nhưng anh đã lắng nghe mình…anh đã chán ngấy thời gian khó chịu vừa qua
(Khi ở bên em, anh luôn cảm thấy như thế)
Anh là một người đàn ông tôi…anh muốn nói cho em biết anh là một người đàn ông tồi
Anh xin lỗi
Từ lúc bắt đầu anh đã không nghĩ về điều đó
Em đã không biết rằng anh thực sự thích em như thế nào đâu
Bây giờ…đây là một trong ít lần ta được gặp nhau
Đó là sự thật
Anh không muốn nghĩ về nỗi đau đã mang đến cho em
Xin lỗi em…có lẽ việc cảm thấy hối lỗi thì không có nghĩa lý gì với một ai đó
“Anh xin lỗi” không phải là lời đáng để nói
Nhưng… nhưng anh thực sự đã yêu em
Phew...
Mới cắt tóc xong lun
Thiệt là thoải mái. Giống như là trút đi dc 1 gánh nặng dzị :).
h tóc mình ngắn cũn cỡn àh. Mún cắt lâu lém gòi muh hem đc, h đc gòi :)).
mới vưa chơi xong FF X-2, và cũng mới vừa dịch xong thêm 1 bài hát mới nữa. Thêm 1 lần nữa lại iu pài hát của FF. 1000 thousand words. Mình rất hiểu tâm trạng của Lenne trong bài hát. Tâm trạng đó mình cũng đã từng đc trải nghiệm nên hiểu rất rõ rằng nó đau đơn biết bao nhiu. Iu Yuna nhìu lắm. Yuna cũng kô nói đc là mình iu Tidus. Ối! Ba chữ đó giản đơn bik bao nhiêu. I love you. sao mà lại khó nói đến như thế. Phút chia tay Yuna cũng chỉ nói đc Arigato mà thôi. Úhm! Cám ơn những ngày tháng tuyệt đẹp, hạnh phúc mà Tidus đã ban lại cho Yuna. Mình cũng vô cùng iu cái nụ cừơi đó, ánh mắt đó, cả cái tiếng húyt sáo ăn mừng khi chiến thắng ở trận đấu blitzball nữa. Nhưng tất cả đã lùi vào quá khứ. Tất cả đều như kô thực vì Tidus chỉ là 1 giấc mơ mà thôi-1 giấc mơ của những linh hồn. Nào phải người thực. Và những kí ức hạnh phúc nhỏ nhoi mà mong manh ấy sẽ chỉ có 1 mình Yuna lưu trữ lại thôi. Khỏang thời gian 2 người ở bên nhau thật đẹp nhưng vẻ đẹp của nó là lung linh như 1 giấc mơ. Phải! Chỉ là 1 giấc mơ thôi. Có ai đó đã từng nói rằng: " Hạnh phúc càng long lanh càng dễ vỡ". "Em mơ"... Theo lời bài hát Suteki Da Ne thì là như thế đó. Và câu hỏi vẫn còn vang lên đầy khắc khỏai: phải chăng điều đó kô đẹp thật sao?
Chơi xong FF X và FF X-2, mình cứ như 1 người mất hồn vậy. Những ngày qua, mục đích sống của mình là chỉ FF và FF. Đúng là thể loại game RPG. Mình giống như là đc đóng vai Tidus với Yuna lun vậy. Mình thật sự như có cảm giác hòa mình đc vào trong kô khí của Spira. Mình hoàn toàn hiểu tâm lí, tình yêu đơn sơ mà thật đẹp của Tidus và Yuna. Nhưng bữa tiệc nào rồi cũng phải có lúc chia tay thôi. Buồn đủ rồi, cho cả mình và cuộc chia tay với FF. Trong trò chơi của cuộc đời thì kô bao h có vụ Game Over và cũng như kô bao h có người thua cuôc và thắng cuộc hết. Chỉ có người có dũng cảm bước tiếp con đg mình đã chọn hay là kô dám bước tiếp con đường mình đã chọn hay kô thôi. Mình kô muốn là kẻ hèn nhát. Nào chúng ta hãy cùng gạt bỏ quá khứ và bước đi trong ánh sáng con đường tới ngày mai. Nơi đó...tất cả chúng ta đều là người chiến thắng! Hô vang lên : VICTORY!!!
1000 WORDS (1000 NO KOBATA)
Vocals: Jade from Sweetbox
I know that you're hiding things
Using gentle words to shelter me
Your words were like a dream
But dreams could never fool me
Not that easily
I acted so distant then
Didn't say goodbye before you left
But I was listening
You'll fight your battles far from me
Far too easily
"Save your tears cause I'll come back"
I could hear that you whispered as you walked through that door
But still I swore
To hide the pain when I turn back the pages
Shouting might have been the answer
What if I'd cried my eyes out and begged you not to depart
But now I'm not afraid to say what's in my heart
Though a thousand words
Have never been spoken
They'll fly to you
Crossing over the time and distance holding you
Suspended on silver wings
And a thousand words
One thousand confessions
Will cradle you
Making all of the pain you feel seem far away
They'll hold you forever
The dream isn't over yet
Though I often say I can't forget
I still relive that day
"You've been there with me all the way"
I still hear you say
"Wait for me I'll write you letters"
I could see how you stammered with your eyes to the floor
But still I swore to hide the doubt
When I turn back the pages
Anger might have been the answer
What if I'd hung my head and said that I couldn't wait
But now I'm strong enough to know it's not too late
Cause a thousand words
Call out through the ages
They'll fly to you
Even though we can't see I know they're reaching you
Suspended on silver wings
Oh a thousand words
One thousand embraces
Will cradle you
Making all of your weary days seem far away
They'll hold you forever
Oh a thousand words
Have never been spoken
They'll fly to you
They'll carry you home and back into my arms
Suspended on silver wings ohhh
And a thousand words
Call out through the ages
They'll cradle you
Turning all of the lonely years to only days
They'll hold you forever
Vietnamese translation:
Em biết anh đang giấu em một điều gì đó
Dùng những lời ngọt ngào để che chở cho em
Những lời nói của anh thật mộng mơ
Nhưng giấc mơ không bao giờ lừa được em
Điều đó không dễ chút nào
Em vờ làm ra vẻ xa cách
Sau đó còn không nói lời tạm biệt trước khi anh đi
Nhưng em đã nghe
Anh sẽ phải chiến đấu rất xa em
Xa trắc trở
“Kiềm nén những giọt nước mắt của em lại vì anh sẽ trở về”
Em có thể nghe anh đang nói khẽ khi bước đến cánh cửa
Nhưng em vẫn tự nhủ giấu nỗi đau khi nghĩ về quá khứ
Gào thét có lẽ là câu trả lời
Chuyện gì sẽ xảy ra nếu như em để cho những giọt nước mắt tuôn trào và van xin anh đừng đi
Nhưng bây giờ, em không ngại nói lên điều sâu thẳm trong trái tim mình
Dù ngàn lời chưa bao giờ được thổ lộ
Chúng vẫn sẽ bay đến bên anh
Vượt qua thời gian và khoảng cách để níu giữ anh
Lơ lửng trên đôi cánh bạc
Ôí ! Ngàn lời
Ngàn lần ôm nhau
Sẽ vỗ về anh
Những ngày chán nản của anh dường như sẽ đi rất xa
Chúng sẽ ở bên anh mãi mãi
Giấc mơ vẫn chưa kết thúc
Dù em thường tự nhủ rằng mình có thể quên được
Nhưng em vẫn muốn sống lại những ngày ấy
Anh luôn ở bên em trên mọi nẻo đường
Em vẫn nghe được lời anh nói:
“Hãy đợi anh. Anh sẽ viết thư cho em”
Em có thể nhận ra anh ấp úng như thế nào khi cứ mãi nhìn lên trần nhà
Nhưng em vẫn nhủ lòng thôi nghi ngờ
Khi em nghĩ lại quá khứ
Nỗi tức giận có lẽ là câu trả lời
Điều gì sẽ xảy ra nếu như em cúi đầu và nói rằng em không thể đợi
Nhưng giờ em đã đủ mạnh mẽ để hiểu rằng lúc này quá muộn rồi
Vì ngàn lời vang vọng qua hàng thế kỉ
Sẽ bay đến bên anh
Thậm chí dù chúng ta không nhìn thấy nhau
Em biết chúng vẫn đến bên anh
Lơ lửng trên cánh bạc
Ôí ! Ngàn lời
Ngàn lần ôm nhau
Sẽ vỗ về anh
Những ngày chán nản của anh dường như sẽ đi rất xa
Chúng sẽ ở bên anh mãi mãi
Ôi ngàn lời chưa bao giờ được thổ lộ
Chúng sẽ bay đến bên anh
Đem anh trở về nhà, về vòng tay của em
Lơ lửng trên cánh bạc …oh….
Và ngàn lời vang vọng qua hàng thế kỷ
Sẽ vỗ về anh
Quay lại tất cả những năm tháng cô đơn thành những ngày xưa
Chúng sẽ ở bên anh mãi mãi
Mình thật gióng như là 1 con ngốc. H oai, mày ngu weee. Thì ra mình chỉ mới coi có cái đoạn normal ending thoai àh :(( :((. Chán ghia! Kô dc coi good ending còn hidden ending or perfect ending thì fải hoàn thành 100 % cạu chuyện mói dc. Má oai >___<. Cái mascot dress sphere dễ thương wwé chời nhưng mà cũng khó láy weee. Mascot oai, tao nguyền rủa mày. Cả mấy cái rare item nữa này : Enprise, No Encounter. Sao tụi trên mạng kiếm đâu ra cái No Encounter hay thía nhẻy. Mình chỉ kiếm dc More Encounter thoai àh :(( :((. Gặp ti iu nhí weeee trời. Thấy mà ghét ghia
Lâu roài chưa vào 4rum trường, cái 4rum nì chán wee. Hè mình toàn luyện FF với vào Acc và đọc manga = Eng thoai. Chán! Bi h manga xuất bản ở Vn chán bỏ xừ. Đọc manga trên mạng = Eng mới thú
iu Kendappa-ou nhiu nhìu ^^
Ten_Ten
24-09-06, 05:18 PM
bà này ko được spam trong nhật ký nha, tui sẽ báo cho admin (hehe), bà ơi, cho tui spam trong này để nuôi con pokemon thân iu , thanks a lots ^^
ah, lâu lém roài chưa lin nên hem trả lời kịp cho pà. Cứ down thoải mái. Pà nhìn ở nhiù pà bài trên của tui là bi :)). Spam tân tiến dee pa . 1 emo cho 1 pai thoai :))
ah, lâu lém roài chưa lin nên hem trả lời kịp cho pà. Cứ down thoải mái. Pà nhìn ở nhiù pà bài trên của tui là bi :)). Spam tân tiến dee pa . 1 emo cho 1 pai thoai :))
chả bik vik j cả. Dạo nì ít lên Y!M, tình cảm mọi người có vẻ nhạt nhòa đi bớt roài >_____<. Chẳng lẽ tình cảm qua Y!m là kô thể giữ bền vững cho dù là ít chat sao. Mình lại nghĩ cho dù ít gặp nhau nhưng mà tình cảm níu cóa thì cũng hem fai nhạt chớ. Thật là đáng sợ weee. Từ giờ tôi chỉ sống & dành tình cảm cho người có thật, người đang tồn tại th6oi. Ấy vậy mà sao tôi vẫn còn quí mến những con người đó vậy. Thôi, dẹp. Người ta đã nói đó là thế giới ảo. Tuy kô nói tình cảm ảo nhưng dường như đúng là thứ tình cảm đó mơ hồ thật. Kô fải ảo cũng kô fải thật mà là mơ hồ.
dạo nì thấy nhớ nó kinh khủng. Lên y!m mà cứ để status là ngày này năm trước hoài àh. Tại ngồi kế bên thắng Tất Thắng ít nói wee mà. Mún nói w nó wa. Nói nó rằng nhớ năm ngoái ngồi 8 dzui bik bao nhiu,rằng nhớ nó lắm lắm. Bik năm ni chẳng còn nhận đc tấm thiệp Noel của nó nữa đâu. Mình cũng hem dám tặng choa nó. Nhưng sao trong lòng mình vẫn khao khát nó tặng choa mình 1 tấm thiệp kinh khủng. Mún lại dc đọc những lời chúc ngọt ngào & đáng yêu đó ^^
dạo nì đang thix bàiThien duong goi ten (http://mms://210.245.24.10/Music/NhacTre/TongHop/Thien_Duong_Goi_Ten___Cao_Thai_Son_My_Dung.wma) ^^
Tình yêu âm nhạc (http://www.musicwebtown.com/briano1092/playlists/50003/394322.mp3)
Em đi qua tôi (http://www.musicwebtown.com/briano1092/playlists/50003/394133.mp3)
Honey (http://www.musicwebtown.com/briano1092/playlists/50003/394107.mp3)
1 (http://www.musicwebtown.com/briano1092/playlists/50003/394358.mp3)
2 (http://www.musicwebtown.com/briano1092/playlists/50003/394346.mp3)
3 (http://www.musicwebtown.com/briano1092/playlists/50003/394333.mp3)
4 (http://www.musicwebtown.com/briano1092/playlists/50003/394123.mp3)
5 (http://www.musicwebtown.com/briano1092/playlists/50003/394114.mp3)
6 (http://www.musicwebtown.com/briano1092/playlists/50003/394103.mp3)
7 (http://www.musicwebtown.com/briano1092/playlists/50003/394095.mp3)
<span style="font-family:Arial">Vik. Gioù thoâi mang lôøi ca caâm laëng
Khoâng noùng nhö löûa, cöùng nhö ñaát hay trong treûo nhö nhö nöôùc
Gioù vaãn ôû ñoù
Voâ hình
“ Chæ khi naøo coû lung lay
Thi ngöôøi ta môùi bieát laø coù gioù ôû ñoù.”
Nghóa laø söï toàn tai cuûa gioù chæ ñöôïc ngöôøi ta bieát ñeán khi coû lung lay, vaïn
vaät chuyeån ñoäng.
Luùc laù treân caønh xaøo xaïc, luùc taám reøn phaáp phôùi moät maøu kem dòu nheï, hay luùc buïi phaán tung bay
Ngöôøi ta môùi thaáy cay cay ôû maét, maùt laïnh ôû ñoâi vai, toang thoaûng moät muøi höông nheø nheï…
Cuûa gioù
Theá nhöng…
Nôi hoang maïc vôùi naéng vaøng choùi chang, bòu caùt phuû laáp toaøn boä maøu xanh cuûa söï soáng; vaø khoâng moät boùng ngöôøi
Nôi ñaâu gioù môùi toàn taïi?
Khoâng coù coû lung lay
Gioù nhaát ñònh seõ ñi laïc höôùng
Khoâng coù taâm reøm maøu kem
Gioù nhaát ñònh seõ khoâng dòu maùt
Khoâng coù laù treân caønh xaøo xaïc
Gioù nhaát ñònh chæ mang caùi boûng raùt cuûa naéng muøa heø
Gioù ôû nôi hoang maïc khoâng ngöôøi chæ laø moät thöù voâ hình. Noù mang daùng veû cuûa moät keû lang thang chöa töøng ñöôïc bieát ñeán.
Khoâng coù coû
Laïc loái
Khoâng coù hoa
Voâ vò
Khoâng coù toùc maây thoâi bay theo gioù
Toàn taïi?
Gioù ôû nôi hoang maïc khoâng ngöôøi chæ laø moät phaàn bò choái boû cuûa cuoäc soáng.
Vaø duø cho coù coá gaéng thoåi, gioù vaãn khoâng laø gì hôn nhöõng laøn buïi caùt, vaáy chaân chuù kì nhoâng ñang phôi mình döôùi naéng.
Thoaûng qua, nheï nhaøng ai hay?
Gaøo theùt, haát tung nhöõng buïi vaø caùt ai mong?
Gioù ôø nôi hoang maïc khoâng ngöôøi chaéng laø gì caû.
Khoâng ñöôïc mong ñôïi nhö doøng nöôùc nhoû của oác ñaûo xanh treân sa maïc boûng raùt.
Khoâng phaûi laø nôi haáp thuï caùi naéng cheát ngöôøi cuûa ban ngaøy, vaø caùi laïnh buoát giaù cuûa ban ñeâm.
Caøng khoâng theå khieán ngöôøi ta oi böùc nhö löûa chaùy cuûa cai maøu noùng ñoû maët trôøi.
Coù chaêng laø söï vöôùng baän
Gioù ...
Coù chaêng laø gaùnh naëng
Gioù ...
Khoâng ñöôïc mong ñôïi
Gioù ...
Khoâng ñöôïc laéng nghe
Gioù ...… …
Khoâng bao giôø ñöôïc nhìn thaáy
Ngay caû maây treân trôøi cuõng khoâng maøng tôùi.
Khoâng buoàn troâi
Höõng hôø
Gioù…
Thaàm laëng nhìn khoaûng khoâng gian mang maøu xanh cuûa töï do vaø hi voïng
Maét xa xaêm ngoùng chôø
Ñaõ töøng coù moät thôøi gian gioù ñöôïc mong ñôïi. Töï hoûi noù ñaõ ñi ñaâu, phuùt giaây haïnh phuùc
Cuõng nhö gioù
Tan bieán maát roài…
Mong öôùc moät quaõng ñôøi khaùc
Nhöng haïnh phuùc laø moät thöù xa xæ bôûi noù laø khaùi nieäm chöa töøng bieát gaén lieàn vôùi gioù
Mong moûi nhìn thaáy nuï cöôøi töø nhöõng ngöôøi xa laï
Trôû neân nheï nhö maây trôøi
Khoâng laøm baän loøng löõ khaùch
Laõng du
Theá nhöng, vì gioù voâ hình voâ saéc, kh6ng ai naém baét ñöôïc gioù cuõng khoâng ai coù theå nhình thaáy ñöôïc gioù
Gioù khoâng thuoäc veà ai
Cuõng chaúng bao giôø ôû laïi moät nôi quaù laâu.
Daãu coù bieát ñöôïc coû lung lay hay taùn caây xaøo xaïc; daãu coù ñoaùn ñöôïc gioù ôû nôi naøo, ñi veà ñaâu; con ngöôøi cuõng khoâng theå naøo naém baét ñöôïc gioù.
Khoâng theå chaïm vaøo
Khoâng theå giöõ laïi
Gioù
Töï do
Naøo ai hay
Coâ ñoäc
Khoâng coù hình daïng xaùc ñònh, khoâng coù khuoân maët, gioïng noùi, nuï cöôøi
Trong suoát
Ngöôøi ta thöôøng xuyeân nhìn vaøo hình haøi cuûa gioù maø aùnh maét laïi chuù yù ôû taän khoaûng khoâng gian
Ngöôøi ta thöôøng xuyeân nhaän ñöôïc taám loøng cuûa gioù maø khoâng bieát mình ñang caûm thaáy nhö theá naøo
Vaø ngöôùi ta thöôøng xuyeân troø chuyeän vôùi gioù trong khi baûn thaân cöù nghó ñang noùi moät mình
Phaûi
Gioù thaáy taát caû,
nghe taát caû,
cho ñi taát caû
Nhöng
Chaúng bao giôø nhaän laáy thöù gì , coù chaêng laø chuùt höông cuûa naéng sôùm, chuùt söông cuûa ñeâm raèm
Ngöôøi ta chaúng bao giôø ñeå taâm tôùi caùi oâm ghì cuûa gioù
Cöù ngôõ ñoù chæ laø caùi chaïm nheï cuûa moät thoaùng nhaát thôøi côn gioù löôùt qua
Ngöôøi ta chaúng bao giôø nghe thaáy haïnh phuùc cuûa gioù
Cöù ngôõ noù laø tieáng xaøo xaïc cuûa taùn laù caây
Vaø ngöôøi ta chaúng bao giôø chòu nghe lôøi thì thaàm cuûa gioù
Bôùi cöù ngôõ ñoù laø tieáng leng keng cuûa caùi chuoâng gioù treo ngoaøi cöûa soå
Cuõng bôûi chaúng bao giôø nhìn thaáy cuõng nhö laéng nghe, ngöôøi ta daàn daàn queân maát söï hieän dieän cuûa gioù
Vaø queân maát raèng gioù cuõng coù traùi tim
Cuõng mong moûi ñöôïc haïnh phuùc
Ñaâu phaûi gioù chaúng thích ñöôïc chôi ñuøa, ñöôïc bay nhaûy khaép nôi
Nhöng gioù neáu ñi quaù xa, löôùt qua quaù nhieàu ngoïn coû sôï raèng moät ngaøy naøo ñoù, gioù seõ ñeå laïc maát traùi tim cuûa mình
Vaäy maø khi laéng nghe tieáng con tim thoån thöùc vì hiu quïanh, gioù laïi chæ muoán boû ñi thaät xa
Ñeán moät chaân trôøi khoâng coù laù vaø hoa
Roài bieán maát trong khoaûng khoâng gian khoâng moät boùng hình cuûa beø baïn
Beå laïi treân daûi caùt vaøng nhöõng veät daøi vaø maûnh cuûa quaõng ñôøi phieâu baït,laõng du
Coù ai töøng nghe nuï cöôøi, lôøi thì thaàm taâm söï cuûa gioù
Vaø ai ñaõ töøng thaáy gioït nöôùc maét cuõng nhö söï coâ ñoäc cuûa gioù
Laéng nghe trong tieáng coû caây xaøo xaïc, baïn coù nghe gioù noùi gì khoâng?
Ngaém nhìn ngoïn coû ñung ñöa theo nhòp, baïn coù thaáy nuï cöôøi cuûa gioù hay khoâng?
Vaø trong luùc möa rôi mau, baïn coù chaïm vaøo traùi tim ñang thoån thöùc cuûa gioù hay khoâng?
Vì gioù voâ hình voâ saéc
Vaø chæ khi coû lung lay, ngöôøi ta môùi bieát laø gioù ôû ñoù . . .
Neáu khoâng coù coû,
Gioù
Nhaát ñònh seõ ñi laïc höôùng . . .
Theá neân, gioù chæ coù theå möôïn hình haøi ñung ñöa theo nhòp cuûa coû vaø caây ñeå chæ cho ngöôøi ta bieát mình ñang ôû ñoù.
Theá neân, goù chæ coù theå möôïn tieáng leng keng cuûa caùi chuoâng treo ngoaøi cöûa ñeå laøm nuï cöôøi cuûa chính mình.
Theá neân, gioù môùi möôïn nhöõng gioït möa raøo muøa haï laøm nöôùc maét ñeå khoùc than cho noãi ñau ngaøn naêm hiu quaïnh.
Cho suoát quaõng ñôøi phieâu baït, gioù luoân tìm nhöõng goác caây coå thu vôùi taùn roäng caønh daøi, cho ngöôøi ñôøi nhìn thaáy moät chuùt reo vui.
Cho suoát quaõng ñôøi coâ ñoäc, gioù ñi tìm moät boùng hình khoâng teân, nôi maø gioù coù theå ôû laïi thaät laâu, ngöôøi maø coù theå laéng nghe lôøi thì thaàm cuûa gioù, mang coâ ñoäc cuûa gioù ñi thaät xa, vaø ñeå nöôùc maét cuûa gioù laên daøi treân oâ cöûa kính trong nhöõng ñeâm gioâng baõo.
Nhöng gioù vaãn ñang troùi buoäc bôûi taùn caây roäng vaø daøi, vaãn chöa ñuû söùc vöôn mình ñi thaät xa, chöa ñuû duõng khí phôi mình döôùi caùi naéng cuûa ngaøy daøi oi böùc.
Vaø bôûi döøng chaân quaù laâu ñeå quaán quyùt quanh nhöõng voøm laù xanh nhö maøu ngoïc bích, gioù saép tan ñi nhö maây trôøi muøa naéng boûng. Khoâng coù söï tha thöù cho nhöõng choïn löïa sai laàm cuõng nhö khoâng coù söï soáng xanh töôi nôi hoang maïc ngaøn maên caèn coãi.
Gioù laïi saép bieán maát vaø taùi sinh
ÔÛ moät nôi khoâng teân naøo ñoù
Vôùi öôùc voïng ñöôïc yeâu thöông
Moät laàn nöõa
Taùi sinh…
Tìm ñeán moät nôi coù boùng hình cöûa ngöôøi maø mình yeâu quyù nhaát, mong moûi coù ñöôïc chuùt quan taâm, chaêm soùc,vaø roài nhanh choùng cheát ñi cuøng vôùi öôùc voïng chöa thaønh;
Gioù ngaøn naêm vaãn troâng chôø …
[Möa]
Rôi mau
Voäi vaõ
Doøng ngöôøi voäi vaõ
Nhö baøi ca cuoái thu ai oaùn
Mong chôø boùng hình ngöôøi xa laï.
Laên daøi treân oâ cöûa kính
Mang ñeán yeâu thöông vaø aám aùp trong voøng tay cuûa nhöõng ngöôøi mang traùi tim coâ ñoäc
Baèng doøng chaûy buoát giaù, laïnh luøng
“Trong chieàu möa thoâi voäi vaõ rôi”
Gioù ñi tìm moät nöûa coøn laïi
“Tìm anh möa thaám töøng ñeâm mong chôø”
Vaø gioù ñaõ gaëp
Möa
Trong ñeâm ñoâng laïnh giaù ñaàu tieân sau moät chieàu cuoái thu söông khoùi hoang taøn
“Böôùc ñi trong ñeâm toái cuûa taâm hoàn hiu quaïnh,
Laéng nghe töøng tieáng khoùc than cuûa chính con tim hao gaày
Em ñaõ tìm tìm kieám raát laâu
Vaø cuoái cuøng
Em ñaõ thaáy
Anh.”
Gioït leä ñaéng hay nöôùc möa tuoân rôi laên daøi treân khuoân maët voâ hình cuûa gioù mang nuï cöôøi haïnh phuùc.
Gioù ñaõ tìm thaáy ngöôøi maø gioù coù theå cuøng song böôùc xuyeân suoát quaõng ñôøi coøn laïi.
Nhöng
“Khoâng coù söï tha thöù cho nhöõng choïn löïa sai laàm cuõng nhö khoâng coù söï soáng xanh töôi nôi hoang maïc ngaøn maêm caèn coãi.”
Ñaõ quaù treã ñeå baét ñaàu moät chuyeán ñi môùi ngay taïi nôi söï soáng heùo taøn
Ñaõ quaù muoän maøng ñeå noùi lôùi yeâu thöông duy nhaát trong laàn gaëp cuoái cuøng cuûa duyeân phaän.
Gioù seõ ñöôïc taùi sinh, nhöng daãu coù soáng laïi bao nhieâu laàn gioù cuûa ngaøy mai vaãn seõ laø gioù cuûa ngaøy mai. Gioù cuøa ngaøy hoâm nay ñaõ cheát roài, chæ coøn laïi traùi tim ñau thöông truyeàn ñôøi ñôøi kieáp kieáp cho mai sau.
Khoâng nhö nöôùc, troâi veà nguoàn, chaûy ra soâng ra beå, ñeå roài boác hôi, trôû thaønh maây khoùi, chôø moät ñeâm laïng leõo maø möa raøo. Mang ñeán söï aám aùp cho nhöõng keû coâ ñôn töø nhöõng ngöôøi maø hoï thaàm yeâu quyù.
…
“Vaø, gaëp laïi em.
Côn gioù cuûa ñeâm thaâu muøa tröôøc
Hay laø aûo aûnh cuûa em do noãi tieác thöông mong nhôù cuûa anh maø thaønh
Roõ raøng vaãn cuøng moät noãi coâ ñôn khoâng theå noùi neân lôøi
Nhöng coù gì ñoù raát khaùc .
Traùi tim aáy hình nhö laïi mang theâm moät veát thöông roài phaûi khoâng em?
Vaø em vaãn laïi queân maát anh nhö laàn tröôùc roài phaæ khoâng, coâ beù?
Khoù khaên laém chuùng ta môùi gaëp laïi nhau, ôû kieáp sau naøy
Theá nhöng coù veû em laïi queân maát anh roài
Khoâng sao, anh vaãn seõ chôø em nhö bao laàn tröôùc, cho ñeán khi naøo em nhôù ra thì thoâi, coâ beù!”
“Thoaùng nghe doøng leä rôi mi buoàn
Trong chieàu möa thoâi voäi vaõ rôi
Vôùi aâm thaàm, buoàn giaêng tô loøng
Vöông nieàm ñau ñôùn quaïnh hiu.
Tìm anh nôi möa thaám töøng ñeâm mong choø
Mong nhôù mang theo laù cuoái thu
Söông khoùi moäng tan nhö ngöôøi
Troâng xuoáng nhaân gian ñôøi uùa taøn…”
Gioù vaãn thoåi, möa vaãn hoaøi möa
Hoa thoâi ñung ñöa tröôùc gioù voâ hình
“Anh ngoác laém, coù bieát khoâng?
Neáu nhö anh im laëng, em seõ khoâng bieát anh yeâu em nhö theá naøo ñaâu?
Phaûi noùi cho em bieát ngay töø ñaàu chöù ?!
Neán nhö anh khoâng noùi, neáu nhö anh khoâng giöõ em thaät chaët vaø mang em theo cuøng anh treân quaõng ñöôøng ñaày gioâng toá naøy
Em … seõ laïi bieán maát nhö laàn truôùc ñoù!”
“Möa thaám töøng ñeâm ngoùng chôø
Mong nhôù mang theo laù cuoái thu
Möa thaám leä tan nhaït nhoaø
Mong nhôù mang theo
ngöôøi…”
“Xin loãi, dieàu em coù theå laøm baây giôø laø xin loãi thoâi anh aï!
Em khoâng daùm höùa vôùi anh, kieáp sau neáu ta coøn gaëp laïi nhau, em seõ nhaän ra vaø yeâu anh moät laàn nöõa, duø laø caâu noùi muoän maøng.
Em chæ laø gaùnh naëng cuûa anh, em seõ chæ mang ñeán duy nhaát raéc roái maø thoâi, theá neân xin ñöøng baän loøng vì em
Ñöøng ñeå em laøm vöôùng chaân ngöôøi,
Haõy ñi thaät xa vaø mang traùi tim yeâu thöông aám aùp aáy chia seû cho moïi ngöôøi chöù ñöøng chí chöùa moãi hình boùng cuûa em”
[Möa]
.
.
.
Thoâi tuoân rôi
Gioù saép laën, caây saép thoâi lung lay,vaø gioâng toá cuõng khoâng coøn.
Gioù möa gaëp nhau chaúng ñöôïc ai mong ñôïi bôûi coù hôïp laïi cuõng chæ taïo neân gioâng toá maø thoâi
Caây seõ ñoå, hoa seõ taû tôi, caû taám reøn maøu kem cuõng seõ öôùt nheøm laám lem buïi baån.
Cuoäc tình khoâng ñöôïc mong ñôïi.
Ai noùi raèng sau côn gioâng trôøi laïi saùng.
Ai noùi raèng möa thoâi rôi seõ coù caàu voàng.
Haïnh phuùc ñaâu phaûi luùc naøo cuõng ñeán vôùi nhöng ai coá gaéng vöôït qua khoù khaên.
Aùnh naéng vaøng aám aùp vaø caàu voàng saëc sôõ chæ laø moät keát thuùc cuûa nhöõng ngaøy cô cöïc döôùi caùi nhìn cuûa nhaân loaïi.
Ñaâu hay ñoù laø giaây phuùt chia ly cuûa hai traùi tim coâ ñôn nhòp ñaäp luoân laïc loái vöøa tìm thaáy moät nöûa coâ quanïh cuùa mình.
Hi sinh ñeå laïi cho ñôøi sau caùi goïi laø “yeân bình vaø haïnh phuùc aám aùp cuûa cuoäc soáng”, trong khi moät ngöôøi baïn, moät tình yeâu thöïc söï chæ ñeán, xuaát hieän trong nhöõng luùc khoù khaên vaø ñöôïc trui reøn trong bieån löûa gian lao thöû thaùch.
Nhöõng luùc taêm toái nhaát maø coù theå vöôït qua laø nhôø vaøo moät nöûa töï huùt laáy nhau theo tieáng goïi cuûa boùng ñeâm huuyeàn aûo, töï söûôi aám vaø baûo boïc nhau vöôït qua gioâng toá.
Cuõng nhö khoâng coù aùnh saùng thì ngöôøi ta ñaâu bieát boùng ñeâm
Khoâng coù gian lao thì ngöôøi ta ñaâu bieát gía trò cuûa moät ngöôøi baïn
Khoâng coù söï gheû laïnh thì ngöôøi ta ñaâu bieát ñeán haïnh phuùc ngaäp traøn khi tìm ñöôïc ngöôøi bieát quan taâm chia seû.
Taát caû chæ ñöôïc laäp leân cho ñôøi moät chuùt thi vò, che daáu bôùt ñôùn ñau cuûa moät cuoäc tình ngaøn naêm khoâng troïn.
“Em cöù töï doái loøng raèng khoâng caàn anh,
Cöù töï nhuû baûn thaân seõ coù theå vöõng vaøng,
Nhöng
Em ñaõ laàm
Khoâng coù anh, em chaúng phaûi laø mình
Khoâng coù anh, em khoâng theå moät laàn ñöôïc khoùc
Vaø khoâng coù anh, ai seõ daãn em ñi treân con ñöôøng ñaày choâng gai, gioâng toá baát taän
Em ñaõ ñeå laïc maát chính mình
Khi vaéng anh…”
Vi vu, vi vu,
Gioù tung buïi muø…
“Em sao theá? Meät aø?
Coù caàn anh coõng khoâng, coâ nöông nhoõng nheõo naøy?”
“Gì chöù, ai caàn anh quan taâm ñaâu naøo!”-giaän gioãi
“Thoâi naøo,chaúng phaûi em muoán anh giöõ em thaät chaët sao?
Sao baây giôø laïi ñoåi yù roài haû?”
“AÙ! Sao anh bieát vaäy?
Em coù noùi cho anh nghe ñaâu?”( iÙ o i Ø )
“Ö. Taùn caây baûo ñaáy!”
“A! Xaáu xa! Daùm nghe troäm ngöôøi ta”-(////)
“Ñuøa thoâi, anh bieát chöù, vì em laø gioù maø
Chaúng phaûi em luoân laéng nghe moïi ngöôøi sao?
Theá neân nhieäm vuï cuûa anh laø laéng nghe em,
ñi theo em ñeå em khoâng coøn hiu quaïnh nöõa.
Theá môùi coâng baèng chöù!”
“Ai ñi theo ai hoång bieát aø !”(////)
“A, vaäy ra möa moïc theâm caùi ñuoâi xaáu xí naøy laø do em haû?
Heøn chi ngöôøi ta cheâ tuïi mình quaù trôøi!”(^_^)
“Caùi gì?! Anh maø daùm noùi nöõa,em giaän bi giôø!”(>^<)=3
(Cöôøi)“Khoâng, anh chæ ñuøa thoâi.
Nhö theá môùi troâng thaáy ñöôïc khuoân maët ñaùng yeâu hay e theïn cöûa em chöù!”(^_^)
“Anh thieät laø deûo mieäng quaù chöøng, thua anh luoân!”-khoâng taøi naøo giaän ñöôïc con ngöôøi deã thöông naøy(^”^)
“…”
“Sao theá, laïi ñau ôû ñaâu aø?”-caùi anh naøy cöù laøm nhö ngöôøi ta laø beän nhaân ung thö thôøi kì cuoái khoâng baèng(>”<)=3
“… khoâng, em chæ nghó…
Anh vaãn seõ ñi cuøng em ñeán heát con ñöôøng ngaén nguûi naøy chöù?”
“Dó nhieân roài, sao em hoûi laï vaäy?”
“Daãu cho coù ñaïp ñoå bao nhieâu laø haïnh phuùc?”
“ÖØ ! Anh chæ caàn mình em thoâi!”-sao traû lôùi nhanh vaäy?
“Daãu cho ñònh meänh saép ñaët chuùng ta chæ kòp nhaän ra vaø yeâu nhau trong nhöõng giaây phuùt cuoái ñôøi vôùi voâ vaøn phaûn ñoái?”
“ÖØ.”
“…”
“Nhöng em ñöøng lo, duø coù phaûi ñaàu thai bao nhieâu laàn, uoáng bao nhieâu toâ nöôùc queân laõng cuûa caùi baø giaø xaáu xí döôùi ñòa phuû (boä muoán bò phaït naëng hôn haû?) anh cuõng seõ khoâng queân em vaø tìm ra ñeå roài yeâu em noàng ñaäm saâu moät laán nöõa. Cho ñeán khi ñònh meänh laïi baét hai tai chia lìa.
Anh vaãn seõ maõi yeâu em.”
“…-(chæ caàn anh yeâu em troïn kieáp naøy laø quaù ñuû roài, ngöôøi yeâu daáu aï!
Chæ caàn theá thoâi em cuõng coù theå chôø ñôïi moät ngaøy ñöôïc gaëp laïi anh nhö Ngöu Lang, Chöùc Nöõ moãi naêm gaëp nhau moät laàn. Vaø maëc duø khoâng phaûi trong khung caûnh lung linh saéc maøu cuûa nhöõng vì sao maø trong caûnh hoang taøn ñoå naùt cuûa nhaø cöûa, roäng vöôøn.
Chæ caàn anh thoâi,hôõi ngöôøi maø em yeâu nhaát treân ñôøi)…”
“Anh nghe heát roài ñoù !”(:P)
“Haù?!” (0[]0)-ñöùng hình
“Khoâng caàn bi quan theá ñaâu!
Laàn tôùi anh höùa
Seõ giöõ em thaät chaët khoâng ñeå em rôøi xa duø coù nhôù ra anh hay khoâng ñi chaêng nöõa
Ñeå thôøi gian ta beân nhau daøi laâu, em nheù!”-cöôøi(chuù thích:möa rôi tí taùch)
“… Vaâng”-(////)-(chuù thích:gioù thoåi xaøo xaïc)
Gioù vaãn thoåi, möa vaãn hoaøi möa
Nhöng trong côn gioâng toá, ñoâi luùc ngöôøi ta nghe vaêng vaúng tieáng ñoâi uyeân öông ñang cöôøi ñuøa
Haïnh phuùc…
[Möa]
.
.
.
Rôi rôi mau
“Neáu em muoán, laàn naøy phaûi chaáp tay ñoâi vôùi laõo Dieâm Ñeá cuøng vôùi caùi oå laøm aên teä laäu cuûa gaõ döôùi aâm giôùi,
ñoøi laïi coâng baèng cho moät ngöôøi xinh ñeïp, dòu daøng nhö em môùi ñöôïc.”(>”<)=3
- Uùi, thaèng ngoác naøy laïi tính laøm troø khæ gì vvaäy???-
“AÙ, anh laøm thaät haû?”-(lllll)
“ÖØ, ñaùng laém chöù.
Anh khoâng muoán hai ta cöù nhö vaày hoaøi.
Nhaát laø anh khoâng muoán em cöù ôû beân anh laø khoùc baát keå ngaøy ñeâm(-_-)
Caùi anh muoán baûo veä laø nuï cöôøi vaø khuoân maët raïng ngôøi haïnh phuùc cuûa em kia!” (coù ñaâu maø haïnh vôùi phuùc)
“…”(////)-laïi ñoû maët nöõa roài, deã thöông cheát ñi ñöôïc(^///^)
“Ñöa tay ñaây.
Anh seõ giöõ em thaät chaët. Qua khoûi ñoaïn soâng Hoaøng Haø naøy khoâng chöøng seõ coøn nhieàu traéc trôû laém.
Nhöng em ñöøng lo.
Coù anh ñaây, khoâng ai chaïm vaøo ñöôïc em ñaâu!”-(noùi laûm nhaûm gì vaäy, ai maø chuïp ñöôïc gioù chöù, caùi teân ngôù ngaån naøy!)
“Vaâng, coù leõ em thaät vôù vaån khi nghi nghó ngôïi quaù nhieàu.
Chæ caàn coù anh. Em seõ ñöôïc haïnh phuùc
Beân caïnh anh
Maõi maõi…”
Trong giaây phuùt vónh haèng ñoù
Tình yeâu trôû neân baát dieät
“Chuùng ta maõi maõi laø cuûa nhau.”
Gioù vaãn thoåi, möa vaãn hoaøi möa
Nhöng hoa ñaõ lung lay tröôùc gioù voâ hình
Mang khuùc hoan ca chuùc phuùc cho ñoâi uyeân öông haïnh phuùc.
_END_
(maybe coøn tieáp)
“Möa vaø gioù thoâi bay”
Vì meät waù ruøi, buoàn nguû laém
_Ñeâm khuya khoâng nguû ñuû giaác_
_Thöùc thaâu ñeâm maø loøng nhung nhôù ngöôøi ta_
_Buoàn quaù, buoàn quaù vieát ra baøi naøy_
khoaûng 2:00 AM
1/6/2007.
</span>
Get Your Own Quiz!, (<embed src=http://www.xatech.com/web_gear/quiz/quiz.swf quality=high bgcolor=#000000 width=420 height=315 name=xatshow FlashVars="id=249637" align="middle" allowScriptAccess="sameDomain" type="application/x-shockwave-flash" pluginspage="http://www.xatech.com/update_flash.shtml" />
My Webpage
<embed src=http://www.xatech.com/web_gear/quiz/quiz.swf quality=high bgcolor=#000000 width=420 height=315 name=xatshow FlashVars="id=249637" align="middle" allowScriptAccess="sameDomain" type="application/x-shockwave-flash" pluginspage="http://www.xatech.com/update_flash.shtml" /><br><a target="_BLANK" href="http://www.xatech.com/web_gear/?qz">Get Your Own Quiz!, </a><a target="_BLANK" href="http://www.xatquiz.com/gallery/?qz">More Quizzes</a><br>
Powered by vBulletin® Version 4.1.7 Copyright © 2012 vBulletin Solutions, Inc. All rights reserved.