Tina_Phương
19-07-06, 01:39 PM
Khi lúa chín vàng ươm là mùa cá rô đồng rộ, tôi theo Hải, con bác Tư cạnh nhà đi câu.
Lũ rô thật háu ăn, chốc lát đã thấy cần rung bần bật, đám lúa lao xao. “A, anh Hải ơi, cá mắc câu rồi!”, tôi reo lên, háo hức chạy đến kéo cần câu.
Chốc lát, chiếc giỏ đầy ắp cá. Anh luôn sớt cho tôi hơn một nửa số cá câu được. Những buổi câu được ít, anh nhường hết cho tôi. Tôi muốn những con cá to, anh thò tay vào giỏ lựa, ngạnh đâm chảy cả máu tay, tôi ương bướng đòi đổi cá rô lấy con cá lóc duy nhất, anh gật đầu ưng thuận. Hải chiều tôi như một đứa em gái.
Một lần, tôi rủ anh đi câu ở cánh đồng làng bên. Ở đó, đám bạn học chung lớp trêu ghẹo, ghép đôi tôi và anh, réo vang tên tôi và Hải khiến tôi vô cùng xấu hổ và giận lây cả anh. Tôi lầm lì bỏ về không nói một lời. Anh chạy theo: “An à, lần sau không đến đây nữa nhé!”. Tôi hất tung giỏ cá anh trao, giận anh cả tuần, không thèm ra ruộng câu. Không có tôi, bó cần câu cũng bị anh bỏ xó. Tôi ngúng nguẩy làm tội Hải đến nỗi mẹ tôi phải lên tiếng mới chịu làm lành.
Không nhớ nổi bao nhiêu mùa lúa chín, không kể hết bao lần đi câu, không đếm được bao lần giận dỗi vô cớ của tôi, Hải vẫn bên tôi, chiều chuộng và chịu đựng cái tính gàn bướng của tôi. Dần dần, tôi cũng bớt “đành hanh”. Năm lớp 12, Hải ốm nặng. Năm đó, mùa cá duy nhất, tôi và anh không đi câu. Đi học về ngang qua cánh đồng, lúa mẩy hạt căng tròn, lũ rô đồng xôn xao, tôi mới thấy thiếu Hải, mới biết anh đã ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi rất nhiều.
Tình yêu len nhẹ vào trái tim của chúng tôi khi nào chẳng rõ, như lúa trổ bông, đến thì chín rộ. Anh ôm tôi vào lòng và thì thầm rất khẽ: “Anh thương em nhiều, em có biết không?”. Tôi ngượng ngùng quay đi. Lúa hát rì rào, bọn rô đồng quẫy mình đón nắng...
Nguyễn Hồng Lam
Lũ rô thật háu ăn, chốc lát đã thấy cần rung bần bật, đám lúa lao xao. “A, anh Hải ơi, cá mắc câu rồi!”, tôi reo lên, háo hức chạy đến kéo cần câu.
Chốc lát, chiếc giỏ đầy ắp cá. Anh luôn sớt cho tôi hơn một nửa số cá câu được. Những buổi câu được ít, anh nhường hết cho tôi. Tôi muốn những con cá to, anh thò tay vào giỏ lựa, ngạnh đâm chảy cả máu tay, tôi ương bướng đòi đổi cá rô lấy con cá lóc duy nhất, anh gật đầu ưng thuận. Hải chiều tôi như một đứa em gái.
Một lần, tôi rủ anh đi câu ở cánh đồng làng bên. Ở đó, đám bạn học chung lớp trêu ghẹo, ghép đôi tôi và anh, réo vang tên tôi và Hải khiến tôi vô cùng xấu hổ và giận lây cả anh. Tôi lầm lì bỏ về không nói một lời. Anh chạy theo: “An à, lần sau không đến đây nữa nhé!”. Tôi hất tung giỏ cá anh trao, giận anh cả tuần, không thèm ra ruộng câu. Không có tôi, bó cần câu cũng bị anh bỏ xó. Tôi ngúng nguẩy làm tội Hải đến nỗi mẹ tôi phải lên tiếng mới chịu làm lành.
Không nhớ nổi bao nhiêu mùa lúa chín, không kể hết bao lần đi câu, không đếm được bao lần giận dỗi vô cớ của tôi, Hải vẫn bên tôi, chiều chuộng và chịu đựng cái tính gàn bướng của tôi. Dần dần, tôi cũng bớt “đành hanh”. Năm lớp 12, Hải ốm nặng. Năm đó, mùa cá duy nhất, tôi và anh không đi câu. Đi học về ngang qua cánh đồng, lúa mẩy hạt căng tròn, lũ rô đồng xôn xao, tôi mới thấy thiếu Hải, mới biết anh đã ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi rất nhiều.
Tình yêu len nhẹ vào trái tim của chúng tôi khi nào chẳng rõ, như lúa trổ bông, đến thì chín rộ. Anh ôm tôi vào lòng và thì thầm rất khẽ: “Anh thương em nhiều, em có biết không?”. Tôi ngượng ngùng quay đi. Lúa hát rì rào, bọn rô đồng quẫy mình đón nắng...
Nguyễn Hồng Lam