PDA

View Full Version : Đôi chút lượm lặt



Tina_Phương
06-10-06, 07:04 PM
<div align="center">Có đôi khi</div>

Có đôi khi bất chợt ta thấy những cảnh rất hay trong cuộc sống..

Tôi đã biết thế nào là hạnh phúc
Khi trông thấy 1 cô nàng, đứng dựa cửa nhà thi đấu, mắt dõi xa xăm, ánh mắt toát lên niềm hạnh phúc. Hình như, cô nàng đang nhìn ai đó thi đấu thì phải ^^ mỗi khi đội bên đó ghi bàn, cô nàng lại tủm tỉm cười. Nhưng... có thể, chỉ là đơn phương...
Không sao cả, đó là niềm vui nhỏ bé mà cô nàng đã có đuợc.. Những thứ tình cảm trong sáng ấy đáng trân trọng.. Một cảnh đẹp và dễ thương..

Tôi đã biết thế nào là anh em
Một lần đi đường buổi tối, trông thấy một người anh trai vừa đi học về, chở đứa em nhỏ tíu tít sau lưng.. Tôi mỉm cười.. Những câu trò chuyện của họ rôm rả và chứa chan bao tình cảm.. Tôi đoán là vậy vì trông cả 2 người.. đều rất xinh tươi..

Tôi đã biết thế nào là tận huởng
Một người công nhân vừa đi làm về, tay chân còn nhem nhuốc, đứng bên kia đường trông sang 1 siêu thị có chương trình múa lân. Anh ta thích thú reo hò theo tiếng dòng người lịch sự bên kia, quên đi sự dơ bẩn của mình.. Có lẽ, chỉ những giây phút này anh cảm thấy đc sự tận hưởng hiếm hoi..

Những cảnh trên đời thường lắm, nhưng nếu ko có một sự đồng cảm, bạn sẽ cho rằng nó thật nhàm, thậm chí ko có gì.. Trong cuộc sống hối hả, phải dừng lại một chút.. Nói cho cả nhà nghe xem, hôm nay bạn đã trông thấy gì??

Tina_Phương
06-10-06, 07:06 PM
Giật mình thức giấc. Cảm thấy khát khô ở cổ, tôi lồm cồm ngồi dậy mở tủ lạnh nốc một hơi.

Nước lạnh làm tôi tỉnh người. Nhìn đồng hồ đã hơn 4g sáng. Tôi đến bên máy vi tính bật máy lên. Mở chương trình Nhật Ký định nhập vào những việc mình đã làm hoặc những suy nghĩ về một ngày đã qua. Nhưng chương trình lại bật lên thông báo nhấp nháy màu đỏ chói: "Tuần sau là đến ngày đầu tiên quen M". Tôi chỉnh chương trình để xem lại cái ngày đầu tiên đó và mĩm cười khi thấy lúc đó mình trẻ con hết sức.

Tôi quyết định sẽ lục tung hết Internet để tìm ra một cái thiệp độc chiêu gửi nàng. Cuối cùng tôi cũng mãn nguyện với một cái thiệp nhiều ý nghĩa. Tôi kéo ngăn tủ ra để lấy cái đĩa CD hình mình để ghép vào thiệp, nhưng chợt nhìn thấy trong đó có một gói quà xinh xắn. Biết là của M tôi hồi hộp mở gói quà. Bên trên là một tấm thiệp to, còn bên dưới là một chiếc đồng hồ để bàn rất dễ thương và một cái nút áo. Hơi ngạc nhiên khi nhìn cái nút áo, tôi vội mở thiệp ra xem.

"Anh thân mến &#33;

Thế là chúng mình quen nhau đã 3 năm rồi. Trong 3 năm qua em rất vui vì đã quen được anh. Em đã học được rất nhiều điều từ anh.

Anh là người rất giỏi, làm được rất nhiều việc lại sống rất tốt với mọi người. Anh sống hết sức chan hoà không câu nệ giàu nghèo, chức vị. Anh hết lòng với mọi người và được rất nhiều anh em bè bạn mến yêu, kính nể.

Tối nay, cũng như bao ngày em đến nhà anh, đã 9g tối anh vẫn chưa về nhà. Khi đến nhà anh, em nhìn thấy mẹ đang khâu lại chiếc áo bị bỏng thuốc lá của anh. Nhìn mẹ chợt em nhớ đến anh, rồi nhớ đến những gì em đã thấy ở nhà anh.

Em xin phép được tặng cho anh cái đồng hồ với lời nhắn : "Thời gian luôn trôi đi lạnh lùng. Có những thứ ngày mai làm được, nhưng có những thứ ngày mai không thể nào làm được".

Và một cái nút áo với lời nhắn chân tình : "Đôi khi người ta biết được rất nhiều điều nhưng lại không biết một điều đơn giản là áo mình đang mặc có bao nhiêu cái nút &#33;". Anh đã sống vì mọi người nhưng trong mọi người lại thiếu một người quan trọng nhất. Anh hãy xem tờ giấy bên dưới. Chúc Anh luôn vui vẻ và thành đạt".

Tôi cầm đồng hồ và cái nút lên, bên dưới có một tờ giấy xếp làm tư nằm ngay ngắn, tôi mở ra xem và thấy ngẩn ngơ với những dòng chữ dưới đây :

Em thấy anh rủ bạn về nhà cùng vui vẻ, làm xả láng mấy thùng Ken, anh em bàn tán chuyện đời, chuyện cơ quan, chuyện nhà sếp, chuyện quan trường, đủ thứ chuyện nhậu hoài bàn hổng hết.

Em thấy mẹ cặm cụi dọn dẹp thức ăn dư, lom khom nhặt từng vỏ lon xếp lại, sáng mai ra chợ đổi lấy chục chanh pha nước, cho thằng con tỉnh rượu mỗi khi say.

Em thấy anh sáng ra sạp gom gần hết báo, đọc ngấu nghiến từng bài từng mục. Ngẫm chuyện đời, chuyện quan liêu, chuyện cửa quyền, chuyện Mỹ, chuyện I rắc, chuyện SEA Games...

Em thấy mẹ cẩn thận sắp từng tờ báo, lựa riêng ra những phần quảng cáo rồi ngập ngừng hỏi cái này cân ký bán được hông con?

Em thấy anh chơi hết lòng với bạn, chẳng bỏ về dù tăng 4 hay tăng 3...

Em thấy mẹ cứ trằn trọc ra vô mãi, 2g rồi mà phòng nó vắng tanh

Em thấy anh sau một ngày làm mệt mỏi, về nhà bật máy lạnh, bật quạt, ngã lưng nằm thẳng chân, chẳng muộn phiền.

Em thấy mẹ ra hiên nằm những ngày trời nóng, rồi lẩm bẩm xem điện tháng này có quá định mức chưa.

Em thấy anh ghiền chơi vi tính, cứ băn khoăn hoài chuyện nâng cấp CPU lên 2 hay 3 Gb

Em thấy mẹ rất ghiền xem cải lương, cứ chặm nước mắt, cứ cười vui thoải mái khi xem hoài cái tivi cà giật, cái Tivi từ lúc anh tắm mưa.

Em thấy anh chuyên viên vi tính, viết phần mềm để quản lý công ty, xem công nợ, lãi lỗ, bấm một phát là có ngay. Thế mà chẳng thể nào tính đúng được tình thương của người mẹ.

Em thấy mẹ chẳng cần vi tính, vẫn âm thầm lập trình cá, cơm, rau. Biết chị Hai cái áo ủi không ngay, còn anh nữa đôi giày cả tuần chưa chịu đánh&#33;

Em thấy anh chuyện làm chuyện lớn mà quên đi những chuyện nhỏ xung quanh.

Em thấy mẹ suốt đời vụn vặt mà dạy con mình những bài học lớn lao...

Có bao giờ các bạn nghĩ rằng mình đã thật sự quan tâm đến ai đó chưa?

Có bao giờ các bạn đã quan tâm đến những chuyện dù chỉ là nhỏ nhặt?

Có bao giờ các bạn tự đặt mình vào hoàn cảnh của người khác?

Hi vọng qua câu chuyện này tôi và các bạn có thể tìm lại được những bài học về sự quan tâm mà các bạn đã lỡ đánh mất.

Hãy dành những lời chúc tốt đẹp nhất cho những người người mẹ, người cha, những người luôn ở bên các bạn, luôn hướng sự quan tâm về phía các bạn mà không cần đòi hỏi điều đó từ các bạn&#33;

Tina_Phương
06-10-06, 07:08 PM
<div align="center">CÓ BAO GIỜ BẠN QUÁ VÔ TÂM?</div>
Người ta thường hay nghĩ những gì chung quanh đã rất gần gũi, quen thuộc rồi nên chẳng khi nào họ chịu nghĩ sâu, nghĩ xa nữa. Ấy là vô tình, vô tâm.
Ví dụ như con đường đó, bạn có thể đi hàng ngày thậm chí nhắm mắt lại bạn có thể đi được nhưng bạn có biết con đường ấy có bao nhiêu căn nhà không? Một ví dụ gần gũi hơn, bạn có biết cầu thang nhà mình bao nhiêu bậc ko hay răng của mẹ mình còn bao nhiêu cái ko?
Thử đặt một câu hỏi : sáng nay mẹ bạn mặc áo màu gì ? Thế nào bạn cũng ú ớ.. Học chung lớp trong suốt 4 năm, bạn hiểu được bao nhiêu người?
Tôi hiểu rằng, những điều ấy ko ảnh hưởng gì nhiều đến cuộc sống của bạn nhưng nó là một phần tử góp phần làm đẹp cuộc đời..
Dành 1 chút wan tâm đến mọi người bạn nhé, để đời thêm rực rỡ, đáng yêu.Hãy tận hưởng 1chút bình yên trong cuộc sống vội vã này, sống chậm lại và sống như Tố Hữu từng nói : " Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình"

Tina_Phương
06-10-06, 07:12 PM
Hãy chấp nhận tất cả những điều tạo nên chính bạn. Chấp nhận ngoại hình của bạn, chấp nhận những nét theo bạn là không đẹp, khiến bạn không tự tin. Bởi lẽ, thật ra một người yêu thương bạn chỉ nhìn thấy bạn như một chỉnh thể hoàn hảo.

Họ yêu tất cả những nét tạo nên con người bạn và hạnh phúc vì điều đó. Đừng ước. “Giá như mình cao hơn, ốm hơn, đầy đặn hơn, xinh đẹp hơn...” hay những gì tương tự thế. Bạn là bạn. Là một cá thể duy nhất trên đời này. Và những người xung quanh yêu bạn vì chính bạn (biết đâu nếu bạn... cao hơn, ốm hơn, đầy đặn hơn hoặc gì gì đó hơn, họ sẽ... không thấy bạn là chỉnh thể hoàn hảo nữa thì sao&#33;).

Hãy yêu và chấp nhận mọi thứ ở mình. Chấp nhận việc bạn thích một điều... không ai thích. Chấp nhận cuộc sống và những gì mình có. Chấp nhận những lời khen chân thành dành cho bạn. Đừng nghĩ: “Không&#33; Mình không được như thế. Lời khen ấy chắc chỉ xuất phát từ lòng tốt, muốn an ủi mình&#33;”.

Bạn rất tuyệt &#33; Điều đó là sự thật và bạn không cần “căng thẳng” khi đón nhận một lời khen. Hãy học cách mỉm cười và cảm ơn khi người khác rạng rỡ khen một điều gì đó bạn vừa tạo nên. Hãy chấp nhận chuyện cuộc sống không phải lúc nào cũng trọn vẹn và công bằng.

Chấp nhận lời nói chân thành của ai đấy rằng: Em hạnh phúc vô cùng vì được gặp anh&#33; Đừng hoài nghi chính mình khi một người khác yêu tất cả mọi điều ở bạn. Không có chuẩn mực cho sự hoàn hảo. Bạn khác người khác không có nghĩa là bạn kém người khác. Bạn khác, bởi vì bạn là duy nhất. Hãy nhắc nhở mình điều đó mỗi ngày.
Bạn hoàn hảo&#33;
Thật đấy. Đừng quên bạn hoàn hảo.

Tina_Phương
11-10-06, 06:20 PM
<div align="center">Chuyện về một chú ếch&#33; </div>

Một đàn ếch đi ngang qua một khu rừng và hai con ếch bị rơi xuống một cái hố.
Khi thấy cái hố quá sâu những con ếch còn lại bèn nói với hai con ếch kia rằng chúng sẽ phải chết.
Hai con ếch mặc kệ những lời bình luận và cố hết sức nhảy ra khỏi cái hố.
Đàn ếch nhao nhao bảo chúng đừng vô ích, hãy chấp nhận cái chết không thể tránh khỏi.
Cuối cùng , một con ếch nghe theo lời của đàn ếch. Nó gục xuống chết vì kiệt sức và tuyệt vọng.
Con ếch còn lại vẫn dồn hết sức lực còn lại tiếp tục nhảy lên. Đám ếch trên bờ lại ầm ĩ la lên bảo nó hãy nằm yên chờ chết .
Con ếch nọ lại càng nhảy mạnh hơn nữa.
Và thật kỳ diệu, cuối cùng nó cũng thoát ra khỏi cái hố sâu.
Đàn ếch xúm lại hỏi: " Không nghe chúng tôi nói à?"
Chúng cứ hỏi mãi trong sự ngạc nhiên và lúng túng của con ếch nọ.
Cuối cùng sự thật cũng được một con ếch già hé lộ rằng con ếch vừa thoát khỏi cái hố kia bị điếc và nó cứ nghĩ là những con ếch khác hò reo đang cổ võ cho nó&#33;&#33;&#33;....


Có một bài học từ câu chuyện này: Lời nói có sức mạnh khủng khiếp.
Một lời động viên dành cho người đang trong cơn khủng hoảng có thể mang đến sức mạnh bất ngờ để vượt qua nghịch cảnh.
Một lời tiêu cực với người đang khủng hoảng có thể giết chết họ.
Vì vậy hãy cẩn thận với lời nói của bạn .
Hãy nói những lời mang đến niềm tin và sức sống cho những ai đi ngang qua cuộc đời bạn.

Sức mạnh của ngôn từ&#33; Vâng đôi lúc thật khó mà hiểu được sức mạnh kỳ diệu của một lời động viên khích lệ.
Bất cứ ai cũng có thể những lời cướp đi tinh thần chiến đấu, nghị lực sống của một người đang trong lúc khó khăn hoạn nạn.
Nhưng chỉ có những người đặc biệt, những người thật sự " biết sống đẹp" mới có thể dành thời gian và tấm lòng để khích lệ người khác

Tina_Phương
13-10-06, 12:38 PM
Lắng nghe để cảm nhận</span>

<span style="color:#993399">Một người thì thầm: "Cuộc sống ơi, sao không nói gì với tôi?". Và một chú sáo cất tiếng hót. Đó chẳng phải là tiếng nói của cuộc sống sao? Nhưng anh ta không nghe thấy.

Một người thì thầm: "Cuộc sống ơi, hãy nói gì với tôi đi chứ&#33;". Và một tiếng sấm nổ vang trời. Đó chẳng phải là tiếng nói của cuộc sống sao? Nhưng anh ta không nghe thấy.

Một người nhìn quanh và nói: "Cuộc sống ơi, sao tôi không bao giờ nhìn thấy cuộc sống?". Và một vì sao sáng hơn. Đó chẳng phải là ánh sáng của cuộc sống hay sao? Nhưng anh ta không để ý thấy.

Một người kêu lên: "Cuộc sống ơi, tôi muốn có một điều kì diệu&#33;". Và một đứa trẻ được sinh ra đời. Đó chẳng phải là một điều kì diệu sao? Nhưng anh ta không hay biết.

Một người kêu lên trong thất vọng: "Cuộc sống, hãy chạm vào tôi. Hãy cho tôi biết là người vẫn ở đâu đây và có thể bảo vệ tôi". Một giọt nước trên lá cây rơi xuống vai anh ta. Đó chẳng phải là cuộc sống đã nhẹ nhàng chạm vào anh ta đó sao? Nhưng anh ta lau giọt nước và bỏ đi.

Hạnh phúc, nó không được đóng gói gửi cho mọi người. Nó đến từ cuộc sống, từ thiên nhiên, từ những gì tưởng như vô tình. Hạnh phúc sẽ đến với bạn , nhưng nó thường không đến theo cách mà bạn muốn.
HTT

Tina_Phương
22-10-06, 06:09 PM
<div align="center">VIẾT CHO MỘT NGƯỜI EM GÁI Ở XA</div>
<div align="right">Bài viết của anh Vinh Mai (bạn tui á : )</div>

Em cứ nằn nì mãi: “Anh viết về Sài Gòn của anh đi&#33;". Sài gòn của anh ư? Ồ không, có lẽ. Anh sinh ra ở một thung lũng nhiều thông, hoa quỳ vàng và nắng. Anh yêu nơi ấy, lẽ dĩ nhiên, ai lại chẳng yêu nơi mình sinh ra. Ừ, mà như anh lạc đề rồi. Mình đang nói chuyện về Sài Gòn.

Mới đó mà đã mười năm kể từ ngày anh đặt chân đến thành phố này. Ngày nào đấy lơ ngơ, băng qua đường phố Sài Gòn rất cóng róng, rất “nhà quê". Vậy mà đã mười năm. Mười năm anh sống với thành phố luôn ồn ào nhộn nhịp diệu kỳ này. Mười năm mở cửa ra đường thấy toàn xe. Mười năm xuôi ngược cùng dòng sống luôn tuôn trào của thành phố. Thành phố đã cưu mang anh, đã dạy anh lớn lên và cũng không ngần ngại quất vào anh những nhát roi đau rát. Thành phố đã dang tay đón anh, một cách phóng khoáng và hào hiệp như đã đón bao người con từ mọi miền đất nước.

Phóng khoáng và hào hiệp có lẽ là đặc tính lớn nhất của thành phố phương Nam đầy nắng này. Có bao người đã đến và ở lại đây. Ba trăm năm trước chúa Nguyễn đã đến đây, những người nông dân phương Bắc đã đến đây. Cái ngang tàng của sông nước, cái hồn hậu của rừng, cái trù phú của thiên nhiên nói chung đã biến những người nông dân ăn chắc mặc bền phương Bắc thành những người miền Nam chất phác và phóng khoáng.

Thành phố bây giờ ngày càng đông đúc nhưng vẫn đủ chỗ cho tất cả mọi người. Người ta vẫn tiếp tục đổ về. Sinh viên ra trường ở lại. Bé Ba bé Bảy thằng Tí thằng Tèo cũng vào đây đánh giày, bán mì gõ, hàng rong, thợ may hoặc giúp việc. Đông đúc kéo theo phức tạp. Tệ nạn cũng lắm. Lừa lọc và phản trắc cũng nhiều. Nhưng vẫn còn đó tính hào hiệp và lòng nhân ái. Năm nào, ở nơi nào bị bão, lụt thì cũng chính thành phố này đi đầu về đóng góp cứu trợ. Sự no đủ và dồi dào tiện nghi không làm thui chột lòng nhân.

Anh đã nói với em về sự phóng khoáng và hào hiệp. Anh còn muốn nói với em về một nét đặc trưng nữa của thành phố này. Đó là tính đa dạng. Về văn hóa, con người và cảnh quan.

Sài Gòn không bé bé xinh xinh như Hà Nội. Sài Gòn không thâm trầm rêu phong như Huế. Sài Gòn không phải Hà Nội, không phải Huế nhưng có Hà Nội, có Huế và những miền quê khác trong lòng Sài Gòn.

Một sớm tháng chạp, mùa thu đi lạc xuống phương Nam, em sẽ thấy lấp lánh khắp các nẻo đường áo khoác, áo len đủ màu. Em hãy cùng anh ra vỉa hè đường Hàn Thuyên, ngay trước Dinh Thống Nhất. Cà phê nhé? Nhấm một chút cà phê, nghe vị đắng lâng lâng đầu lưỡi, em sẽ thấy trời sao đẹp thế và đời sao đẹp thế. Hàng cây trước mắt sao xanh thế và con đường này vắng thế. Không khí trong lành và ẩm dịu. Thật lạ, con đường này ngay trung tâm, bên kia là Lê Duẩn và Đồng Khởi tấp nập xe. Vậy mà đây sao quá chừng thanh bình và yên ắng, như một góc Hà Nội vậy...

Chiều nay, trời mưa lay phay. Mưa dai dẳng đến sốt ruột. Đúng kiểu “trời mưa ở Huế sao buồn thế - cứ kéo dài ra đến mấy ngày". Trùm áo mưa lên em, mình sẽ ra đường Hoàng Sa mới mở chừng hai năm nay bên bờ kênh Nhiêu Lộc. Ở đó có quán Thuận An. Có bánh khoái, bánh bèo tôm tươi, bún bò, có chè hạt sen và trà gừng thật nóng. Nhấm nháp hương vị cố đô, nghe chủ quán mời ăn chả, ăn nem bằng giọng Huế chính tông, thật không gì bằng.

Và Sài Gòn những đêm tháng tư nóng bức. Đâu cũng nóng. Sao mình không đi ăn kem Panorama? Tòa nhà 33 tầng cao nhất thành phố. Quán kiểu Tây, sang trọng và hoa lệ. Bấm thang máy, vù lên đỉnh. Chao, đông quá. Nhưng rồi mình cũng tìm được chỗ ngồi bên cửa sổ. Nhìn xuống dưới kia đi em. Chao, ánh sáng rực rỡ. Từng chùm ánh sáng, từng đường ánh sáng. Những dòng ánh sáng không ngớt tuôn trào. Thành phố về đêm sống động và rực rỡ đến không ngờ.

Sài Gòn lạ lắm em ạ, cái gì cũng có. Sấu chua Hà Nội, vải thiều HưngYên, bưởi Vĩnh Long, thanh long Phan Thiết, trăm nghìn thức. Sài Gòn có những con đường xấu xí và đầy khói bụi như Cách Mạng Tháng Tám hay Nguyễn Kiệm, nhưng cũng có những con đường nho nhỏ rợp bóng cây như Tú Xương, Trần Quốc Thảo. Sài Gòn náo nhiệt và ồn ào nhưng lại có những quán cafe chỉ dăm bảy bộ bàn ghế nằm sâu trong hẻm, nơi Carpenter hay Louis Amstrong chỉ được mở khe khẽ, mọi lời nói tiếng cười hơi to đều trở nên sỗ sàng. Sài Gòn có những trung tâm thương mại sầm uất bán đủ thứ trên đời, mà cũng có vô số tiệm sách cũ, sách úa màu chồng chất. Sài Gòn có những cửa hàng thời trang long lanh, xập xình những thứ nhạc nhạt nhẽo và kinh dị, mà cũng có một cửa hàng cũ kỹ bé tí, chuyên bán đĩa jazz và classic, nơi mà khách hàng phải khép nép xin mua, còn chủ nhân thì sẵn sàng gắt gỏng kiểm tra trình độ nghe nhạc của người mua...

Sài Gòn như thế đấy em. Lạ lắm...

moonyAnn
22-10-06, 06:49 PM
:D 1 topic hay đó Tina... nhưng phải nói là tui ko đủ kiên nhẫn đọc hết : nhiều cái dài quá... nhưng công nhận hay :D có nhiều thứ hay nhưng dài nên ko bao h tui tìm hiểu cho hết #-o

>:D< thx 4 sharing... thấy có mình Tina độc diễn trong này àh... chữ ko thì khô khan lắm... hay Tina thêm hình ảnh j vô đi :D Hi vọng topic này đc nhiều người ủng hộ

Tina_Phương
23-10-06, 10:34 PM
Cứ tưởng chẳng ai thèm đọc cái topic của mình chứ &#33; Cúm ưng bà Ann nhìu nha, nhưng .......... tui vừa muốn chia sẻ với người khác, nhưng cũng muốn biến nó thành 1 cái gì đó cho riêng mình, Bà thông cảm cho tui ^^ Rảnh thì đọc, lâu lâu 1 truyện cũng được mà, đâu ai bắt bà 1 lần đọc hết tất cả đâu, hihi

boymc
24-10-06, 03:09 PM
Post giùm bé Tina &#33;

http://www.fileden.com/files/2006/7/19/136732/File/baivan1.jpg
http://www.fileden.com/files/2006/7/19/136732/File/baivan2.jpg
http://www.fileden.com/files/2006/7/19/136732/File/baivan3.jpg
http://www.fileden.com/files/2006/7/19/136732/File/baivan4.jpg

moonyAnn
24-10-06, 06:55 PM
:D sao anh Bmc khoái chủ đề thành công dzị :-?? ;)) :

Tina_Phương
25-10-06, 12:01 AM
Giận pà Ann goài. Đọc hỏng kĩ gì hít [-( Cái bài đó của tui mờ :-w Tại máy khùng, hem post đc mí nhờ BMC post dùm bộ :| Zậy là bà có đọc cái đó hem ha, :-? hem bik bà có đọc bài đó hem 8->
Chắc cái này dễ đọc hơn nà
<div align="center">BẢN CHẤT CỦA THÀNH CÔNG
( Hà Minh Ngọc - Lớp Văn 06-09)</div>

Đã bao giờ bạn tự hỏi thành công là gì mà bao kẻ bỏ cả cuộc đời mình theo đuổi? Phải chăng đó là kết quả hoàn hảo trong công việc, sự chính xác đến từng chi tiết? Hay đó là cách nói khác của sự thành đạt, nghĩa là có được một cuộc sống giàu sang, được mọi người nể phục? Vậy thì bạn hãy dành chút thời gian để lặng mình suy ngẫm, cuộc sống sẽ chỉ cho bạn có những người đạt được thành công theo một cách giản dị đến bất ngờ…

Thành công là khi bố và con trai có dũng khí bước vào bếp nấu những món ăn mà mẹ thích nhân ngày 8 – 3. Món canh có thể hơi mặn, món cá sốt đáng lẽ có màu đỏ sậm lại ngả sang màu… đen cháy. Nhưng nhìn mâm cơm, mẹ vẫn cười. Bởi vì hai bố con có thể không thành công trên "chiến trường" bếp núc, nhưng lại thành công khi tặng mẹ "đóa hồng" của tình yêu. Một hạnh phúc ý nghĩa hơn cả những món quà quý giá, hạnh phúc ấy long lanh in trong mắt mẹ.

Thành công còn là câu chuyện về một cậu bé dị tật ở chân, không bao giờ đi lại bình thường được. Từ nhỏ cậu đã nuôi ước mơ trở thành cầu thủ bóng đá. Sau bao nỗ lực khổ luyện, cậu bé trở thành cầu thủ dự bị trong một đội bóng nhỏ, và chưa bao giờ được chính thức ra sân. Nhưng đó không phải là thất bại. Trái lại, thành công đã nở hoa khi cậu bé năm xưa, với bao nghị lực và quyết tâm, đã chiến thắng hoàn cảnh để theo đuổi một ước mơ từ ngày thơ bé. Thành công ấy, liệu có mấy người đạt được?

Sau mỗi mùa thi đại học, có bao sĩ tử buồn rầu khi biết mình trở thành "tử sĩ." Hai bảy điểm, cao thật đấy. Nhưng cao mà làm gì khi nguyện vọng một lấy tới hai bảy phẩy năm? Đó thực ra không phải là thất bại, chỉ là thành-công-bị-trì-hoãn mà thôi. Cuộc sống vẫn chào đón họ với nguyện vọng hai, nguyện vọng ba. Quan trọng là họ đã nỗ lực hết sức để khẳng định mình, đó là ý nghĩa vẹn nguyên của các kỳ thi, và cũng là bản chất của thành công.

Ngày còn nhỏ, tôi đã được đọc một câu chuyện rất xúc động. Truyện kể về một cậu bé nghèo với bài văn tả lại mẹ - người phụ nữ đã che chở cuộc đời em. Cậu bé viết về một người mẹ với mái tóc pha sương, với đôi bàn tay ram ráp nhăn nheo nhưng dịu hiền và ấm áp. Cậu kết luận rằng: bà ngoại là người mẹ - người phụ nữ đã nâng đỡ em trong suốt hành trình của cuộc đời. Bài văn lạc đề, phải về nhà viết lại. Nhưng đó mới chính là một tác phẩm thành công, bởi vì ở đó chất chứa tình yêu thương của đứa cháu mồ côi dành cho bà ngoại. Liệu có thành công nào, tình yêu nào thiêng liêng hơn thế?

Nhiều năm trước, báo chí từng vinh danh một cậu học trò nghèo đậu đại học với vị trí thủ khoa. Đối với cậu, đó là một thành công lớn. Nhưng có một thành công khác, lặng thầm mà lớn lao, đó là chiến công của một người cha gần hai mươi năm trời đạp xích lô nuôi con ăn học. Bao niềm tin và hi vọng hiện trên gương mặt vốn đã chịu nhiều khắc khổ. Và ngày con trai đậu đại học cũng là ngày ông tốt nghiệp khóa-học-của-một-người-cha.

Tôi biết có một nữ sinh tốt nghiệp đại học với tấm bằng loại ưu gần hai mươi năm trước. Với tài năng của mình, cô có thể gặt hái nhiều thành công trên con đường sự nghiệp và danh vọng. Nhưng cô sinh viên năm ấy đã chấp nhận hi sinh những cơ hội của đời mình để trở thành một người vợ đảm đang, một người mẹ dịu hiền của hai cô công chúa nhỏ. Cho tới bây giờ, khi đã là một phụ nữ trung niên, Người vẫn nói với tôi rằng: "Chăm sóc bố và hai con chu đáo, đối với mẹ đã là một thành công lớn." Mỗi khi nghe câu nói ấy, tôi lại rơi nước mắt. Gia đình là hạnh phúc, là thành quả đẹp đẽ của đời mẹ, và chúng tôi phải cảm ơn mẹ vì điều đó.

Con người luôn khát khao thành công, nhưng mù quáng theo đuổi thành công thì thật là vô nghĩa. Bạn muốn mình giàu có, muốn trở thành một tỉ phú như Bill Gates? Vậy thì hãy gấp đồng tiền một cách cẩn thận rồi trao nó cho bà cụ ăn xin bên đường. Với việc làm đẹp đẽ ấy, bạn sẽ cho mọi người hiểu được bạn không chỉ giàu có về vật chất mà còn giàu cả tâm hồn. Khi đó, bạn thực sự thành công.

Cũng có khi bạn mơ ước thành công sẽ đến với mình như đến với Abramovic – ông chủ của một đội bóng toàn những ngôi sao? Thành công chẳng ở đâu xa, chỉ cần bạn dành thời gian chăm sóc cho "đội bóng" của gia đình bạn. Ở đó, bạn nhận được tình yêu thương vô bờ bến, thứ mà Abramovic không nhận lại được từ những cầu thủ của ông ta. Thành công đến với mỗi người một cách giản dị và ngọt ngào như thế.

Bạn được sinh ra, đó là một thành công vĩ đại của cha và mẹ. Trách nhiệm của bạn là phải gìn giữ cho vẻ đẹp hoàn thiện của thành công ấy. Đừng bao giờ ủ ê nghĩ rằng cuộc sống là một chuỗi thất bại, bởi như một giáo sư người Anh từng nói: "Cuộc sống này không có thất bại, có chăng chỉ là cách chúng ta nhìn nhận mọi việc mà thôi." Còn đối với tôi, thành công là khi có ai đó đọc được bài viết nhỏ này. Có thể sẽ chẳng được điểm cao, nhưng gửi gắm được những suy ngẫm của mình vào trang viết, với tôi, đó là một thành công&#33;

Ngày 06 tháng 09 năm 2006

-------------

*** Bài văn trên được viết bởi em Hà Minh Ngọc, lớp 10 chuyên Văn với đề bài sau: “Một bài học sâu sắc, ý nghĩa mà cuộc sống đã tặng cho em.”.

*** Lời phê của giáo viên: Cảm ơn em đã tặng cô một bài học, một lời động viên vào lúc cô cần nó nhất&#33; Em đã thực sự thành công đấy. Mong em tiếp tục thành công.
Điểm 9 (ghi chú thêm 9+)

Đôi dòng cảm nhận của ............ tui
Có những điều đơn giản bình thường mà ai cũng có thể nghĩ đến. Nhưng để diễn đạt nó thành lời hay bằng hành động cụ thể thì ít ai làm được. Lối viết văn chân thực, ko cầu kì nhưng chứa đựng toàn bộ cảm xúc của 1 người biết suy nghĩ. Giá trị bài văn không đơn thuần là sử dụng mĩ từ, mà chính trong nội dung của nó đã toát ra 1 vẻ đẹp.

Tina_Phương
31-10-06, 01:53 PM
<div align="center">Nhìn lại .................</div>

Đã qua lâu rồi những ngày học mơ mộng với bao nhiêu mơ ước hoài bão dù hơi mơ mộng nhưng cũng thấy đầy tươi đẹp. Cuộc sống đã trôi đi, thời gian chỉ là tính bằng ngày, bằng tuần nhưng lại bẵng đi cả một năm, hai năm... Nhìn lại, mặc dù giờ chưa phải lúc để được phép nhìn lại nhưng thấy đã khác những mơ ước kia lắm rồi.


Buồn lãng đãng với những nỗi buồn, bạn bè cũng quan tâm và yêu quý mình, gia đình cũng thương yêu và chăm sóc mình, nhưng trái tim thì cứ mong mỏi một tình yêu ích kỷ, tình yêu để được chăm sóc và nâng niu từng cảm xúc nhỏ như thổi thổi xuýt xoa khi bị nốt bỏng bé ti, hay "sao lại cười một mình thế phải cho biết là đang cười gì chứ", lâu lắm rồi đấy chẳng ai chăm sóc mình như khi tưỏng mình còn bé bỏng, thèm những cảm xúc ngọt ngào ấy quá nhưng kiêu hãnh chẳng muốn kiếm tìm, đôi lúc quên vì không muốn nhớ, đôi lúc nhớ vì tưởng quên rồi.
Đọc những dòng tâm sự trên các trang mà thấy hãi hùng quá, sao cuộc đời cứ luẩn quẩn mãi thế. Người ta cứ đơn giản sống, rồi lại phức tạp suy nghĩ, trăn trở với những điều không thể thay đổi ( vì nó là quá khứ, vì nó là mâu thuẫn với chính nó và ...); Để lại thấy tất cả thật vô nghĩa, Từ những điều mình đang mong mỏi trong thời điểm này đây, hay những điều ngớ ngẩn tiếp theo. Cuộc sống vốn dĩ sẽ hạnh phúc khi thấy nó đủ nhưng có phải thế là an phận; Rồi lại thấy nhàm chán vì thấy không tiến lên được.
Vẫn biết lớn rồi, phải quên đi những điều vớ vẩn để tập trung vào những mục tiêu rõ ràng ngay đấy; Nhưng để chiến thắng bản thân sao khó thế nhỉ??&#33;&#33;

Bài viết này do tôi đọc được trong blogs của một người bạn nhưng sao lại thấy giống mình quá đỗi&#33; Đồng cảm ư&#33; Không&#33; Thật sự là rất giống, cứ như là được nhìn lại mình trong đó, nhưng cũng chỉ là "nhìn lại" mà thôi, không thể nào làm khác hơn được nữa. Quá khứ vẫn tồn tại và tôi vẫn phải tiếp tục sống và nỗ lực cho chính bản thân mình&#33;&#33; Hãy vì mình một lần nữa&#33; Mong người đó cũng vậy&#33; Hãy cố lên mày nhé

Tina_Phương
01-11-06, 11:30 PM
Ngày xửa ngày xưa, có một cô bé nhỏ luôn mong muốn tìm kiếm được cho mình một cuộc sống vẹn toàn. Một hôm, cô cầu xin Thượng Đế ban cho cô mọi thứ cô ao ước. Thế là Thượng Đế xuất hiện và bảo với cô bé rằng: "Con hãy đi theo con đường lộng gió phía trước, ở đó có hàng trăm triệu hòn đá nhỏ. Ta cho con kỳ hạn là 365 ngày để nhặt một hòn đá lớn nhất mà con có thể tìm thấy. Hòn đá càng to thì ta càng ban cho con nhiều hơn. Điều kiện đặt ra là khi con đi qua rồi thì không được quyền quay lại. Vì vậy, hãy suy nghĩ thật cẩn thận trước khi con chọn hòn đá cho mình".

Cô bé cảm thấy thât sung sướng và bắt đầu bước vào hành trình của mình trên con đường lộng gió để tìm kiếm "hạnh phúc lớn nhất" cho cuộc đời cô. Tuy nhiên, mỗi khi bắt gặp một hòn đá to dọc lối đi, cô lại do dự và tự nhủ với lòng mình "chắc hòn đá kế tiếp sẽ to hơn nhiều". Nhiều ngày, nhiều tuần và nhiều tháng trôi qua rồi cô cũng đi gần hết con đường và chợt nhận ra rằng cô đang không còn đủ thời gian và cơ hội để chọn những hòn đá to. Vì vậy cô đành phải nhặt vội vàng một hòn đá nhỏ ven đường.
Cuộc sống cũng giống vậy. Chúng ta luôn muốn tìm kiếm một người bạn đời hoàn hảo, một công việc hoàn hảo, một căn nhà hoàn hảo, một chiếc xe hoàn hảo.v..v..thì sẽ không bao giờ nhận ra được rằng ta đang bỏ phí biết bao thời gian và cơ hội.

Trên đời này không bao giờ có cái gọi là "hết sức đúng lúc" để nói một cách chính xác những gì bạn muốn bày tỏ, vào chính xác một thời điểm nào đó với chính xác môt người nào đó, hay làm một cách chính xác một công việc mà bạn muốn làm trong đời. Vậy thì, sao bạn lại không sống "cho hôm nay" và tận hưởng mỗi giây phút bạn có được trong cuộc sống này?

Tina_Phương
04-11-06, 11:58 PM
<div align="center">Lá hồi sinh...</div>

Sau bão số 6, sân trường vốn rợp bóng mát của bàng, xà cừ... bỗng nhiên tràn ngập ánh nắng. Bởi cây thì ngả nghiêng bật gốc, cây thì xụi cành, cây nào may mắn còn trụ lại được thì cũng bị cuồng phong vặt trụi lá như những cành đào trơ xương trong mùa giá rét.

Màu xanh rợp mát trước đó đã được thay thế bằng những khoảng không thăm thẳm và chói gắt ánh mặt trời. Mới nhớ và tiếc màu xanh của lá.

Những tán lá xanh tầng tầng lớp lớp ấy còn là nơi trú ngụ của lũ chim chóc. Cây rũ rụng hết lá, tổ chim cũng tan tác. Ban đêm, những đàn chim chao chác bay vòng vòng và kêu la rền rĩ vì tự nhiên mất tổ, mất chốn đi về. Nghe tiếng chim kêu thảng thốt trong đêm vắng không còn tiếng lá khua xào xạc, lại nhớ lại tiếc những tán lá xanh. Và buồn. Biết đến bao giờ màu xanh của sân trường mới trở lại như xưa?

Vậy mà chỉ độ một tuần sau, từ những cành cây như những cành xương khô ấy, nhất là cây bàng, bỗng nhiên cựa quậy tách ra những chồi non bé xíu xanh biếc. Sự sống mới nảy nở trên một hình hài tưởng như đã chết. Cũng có thể gọi là sự hồi sinh của lá. Thật kỳ diệu&#33; Và cũng chỉ độ mươi ngày sau, những chồi non bé xíu ấy đã nhanh chóng trở thành những chiếc lá to bằng bàn tay người với màu xanh hút mắt, tự tin trong gió trong nắng.

Dẫu vẫn chưa thể bằng những tán lá xanh ngày trước bão nhưng màu xanh lá non của những cây bàng gượng đứng lên sau bão cũng đủ che bớt ánh nắng chói chang và mời gọi lũ chim quay về làm tổ. Một niềm vui lấp lánh trong ánh mắt người và trong cả tiếng chim reo.

Trong cuộc đời có những lúc người ta thất bại hoặc vấp ngã, tưởng như đã quị luôn không thể nào đứng dậy được. Vậy mà nhiều người vẫn gượng đứng lên và mạnh mẽ bước tới bởi trong họ luôn cựa quậy những chồi non hi vọng.

Hãy luôn gieo cho mình một hạt mầm để khi bất chợt ta thất bại hoặc vấp ngã, những chồi non hi vọng sẽ cựa quậy vươn mình giúp ta đứng lên và tự tin bước tới.

Như những chồi non trên thân bàng sau bão.




HUỲNH THÚC GIÁP - Tuổi trẻ online

Tina_Phương
29-11-06, 11:25 PM
<div align="center">Cám ơn
</div>
Hai tiếng "cám ơn "dường như đơn giản và rất dễ nói, bao nhiêu lần con đã thốt lên để cám ơn người này, người kia khi mà họ giúp con một chuyện gì đó, dù là rất nhỏ. Thế mà trước cha mẹ con lại chưa hề nói hai tiếng ấy. Con...

Cám ơn mẹ đã sinh ra con, nuôi dưỡng và dạy dỗ con, cho con được học hành để giờ đây con nên người.

Cám ơn ba đã dạy cho con sự chia sẻ không nằm ở lời nói - nhưng là nằm ở hành động khi ba mở toang cánh cổng cho hàng xóm nhờ cái sân nhà.

Cám ơn mẹ đã dạy cho con sự quan tâm, không phải chỉ với những người trong nhà, những người hàng xóm mà là cả với những người đã chết: phải thắp nhang cho những ngôi mộ xung quanh mộ họ hàng mình.

Cám ơn ba đã cho con ý chí, không phải là cái gì cao cả, nhưng cây hoa hướng dương ba trồng cho con lại cho con thêm ý chí trong mỗi việc con làm.

Cám ơn mẹ đã dạy cho con sự hạnh phúc, hạnh phúc không phải khi mình đạt được điều gì đó lớn lao mới có, đơn giản chỉ là ngồi lắng nghe một tâm sự buồn, cho ai nắm tay hay tựa vai, những điều ấy cũng đã là đủ.

Và con biết dù con có lớn thêm bao nhiêu, dù con có đi nơi nào thì ba mẹ vẫn luôn quan tâm và dõi theo từng bước đường con đi. Từ đáy lòng con, con xin cám ơn ba mẹ đã tạo nên con, một người thật bình thường nhưng thật hạnh phúc. Một hạnh phúc thật đơn giản mà trọn vẹn...

Tina_Phương
03-12-06, 07:07 PM
<div align="center">Những điều mẹ dạy</div>


Ngay từ bé tôi đã được mẹ dạy rất nhiều điều, những bài học từ trong cuộc sống hằng ngày đến nay vẫn có giá trị vô song:

Khi tôi bị ngã, mẹ bảo: “Hãy tự đứng lên và nhìn thật kỹ nơi mình vừa ngã xuống để nhắc nhở mình đừng ngã như thế nữa”.

Khi tôi có lỗi, mẹ bảo: “Con hãy nhìn thẳng vào mắt mẹ và nói lời xin lỗi để thấy được con đã làm mẹ phiền muộn biết bao”.

Khi tôi học bài: “Con hãy nhìn vào quyển vở của mình và mỉm cười như với một người bạn. Sự thân thiện ấy sẽ làm con yêu thích học tập hơn”.


Khi tôi ăn cơm: “Con đừng ăn mãi một món ưng ý nhé. Hãy nghĩ xem còn rất nhiều người trong bàn ăn cũng thích món ấy”.


Khi tôi khóc: “Con hãy nhìn những người xung quanh mình xem, đừng làm cho mọi người cảm thấy khó xử vì nỗi buồn của con, họ đang vui vẻ thế kia mà”.


Khi tôi cắt cỏ: “Nếu con có cắt nhằm ngón chân của mình, đừng vội chạy ngay lại mẹ mà hãy tìm cách cầm máu vì không phải lúc nào mẹ cũng ở bên con”.


Khi tôi ôm hôn mẹ mỗi sáng: “Con hãy đi và nhớ đến mẹ, mẹ tuy không ở bên con nhưng lúc nào cũng cầu nguyện cho con bởi vì mẹ yêu con”.


<div align="right">TƯƠNG QUAN (Từ Internet)</div>

Tina_Phương
05-12-06, 06:38 PM
Sau khi gây ra thiên tai, bão táp làm đổ sập nhà cửa, cây cối, Thần Gió càng lúc càng tỏ ra ngạo mạn. Một hôm Thần Gió tranh cãi với Mặt Trời xem ai là kẻ mạnh nhất. Nhìn xuống mặt đất, thấy một khách bộ hành khoác chiếc áo tơi đang đi, Mặt Trời bảo: "Chẳng cần cãi nhau làm gì, hễ ai làm cho người khách bộ hành kia phải cởi chiếc áo ra sẽ thắng cuộc và là kẻ mạnh nhất&#33;"

Thần Gió bắt đầu dương oai, thổi làm cát bụi bốc lên mù mịt, cây cối đổ rạp. Những cơn cuồng phong liên tiếp nổi lên, kèm với cái lạnh buốt da, buốt thịt. Tuy nhiên, gió càng lớn chừng nào thì người bộ hành càng cố giữ chặt chiếc áo tơi của mình, làm cho Thần Gió không cách nào lột được chiếc áo kia ra.

Đến phiên Mặt Trời, từ trong đám mây đen, Mặt Trời từ từ ló dạng. Những tia nắng vàng tỏa ra khắp nơi, làm người bộ hành cảm thấy ấm áp, thoải mái. Mặt Trời càng lúc càng nóng ấm. Thế rồi người bộ hành tự động cởi bỏ chiếc áo tơi vô dụng kia ra.

Tina_Phương
13-12-06, 09:40 PM
Khi bạn cảm thấy tình yêu của mình dường như đang vơi cạn hoặc đang từ bỏ bạn, thì đó không phải là cảm giác “ngẫu nhiên” mà nó đã có những dấu hiệu báo trước. Giống như có những con sâu róm đang chậm rãi gặm cái cây tình yêu của bạn, cho tới một ngày nó tuyên bố “tử trận”.

Từng con sâu róm có những cái tên khác nhau:

- Có một con tên là ghen. Khi còn nhỏ nó có màu sắc gần giống với màu của tình yêu. Mới đầu nó nhỏ nhẹ làm nũng, bạn cảm thấy nó rất đáng yêu. Nhưng một khi ghen mất đi sự kiềm chế thì sẽ tăng trưởng và từ từ hủy hoại cành lá của cây tình yêu.

- Có một con tên là lạnh nhạt. Lạnh nhạt mới đầu có vẻ khách khí và cẩn thận từng li từng tí, vì nó cũng không muốn làm tổn hại đến cây tình yêu của mình. Nhưng thời gian lâu dần nó lặng lẽ nhả ra những sợi tơ cứng chắc, quấn chặt cây tình yêu làm cây khô héo.

- Có một con được gọi là phẫn nộ. Bình thường nó nằm yên ẩn mình, không một ai phát hiện nó. Nhưng khi bộc phát, nó có thể giết chết cây tình yêu chỉ trong một đêm&#33;

- Có một con tên là ngừng trệ. Ngừng trệ rất an toàn, xem ra nó có độ nguy hiểm thấp nhất. Nhưng nó lại trút vào cây tình yêu kích thích tố phản sinh trưởng khiến cây lâu ngày trở nên xơ xác.

- Một con được gọi là tự chuốc lấy phiền phức. Nó rất kém thông minh, luôn muốn gặm sạch cuống lá nơi nó trú ngụ, bị ngã chổng vó lên trời nó vẫn kiên nhẫn bò dậy, leo lên cây và làm lại việc như vậy...

Hãy cẩn thận với những con sâu róm này, tình yêu có thể bị chúng gặm sạch, không cây nào “miễn dịch” nổi với sâu róm cả&#33;

Tina_Phương
18-12-06, 06:40 PM
<div align="center">Không thiếu một người nào</div>

Chad là môt cậu bé trầm lặng, nhút nhát.

Một ngày nọ, sau khi đi học về, cậu nói với mẹ rằng cậu muốn làm thiệp Valentine để tặng tất cả các bạn trong lớp. Trái tim người mẹ thắt lại, bà thầm nghĩ: "Ước gì con đừng làm thế &#33;", bởi bà đã từng thấy đám trẻ tan học về vừa đi vừa cười đùa, trò chuyện râm ran, nhưng Chad chưa bao giờ được như vậy. Tuy nhiên, bà vẫn quyết định giúp con mình. Bà mua giấy, keo và bút chì màu. Tối nào, Chad cũng cặm cụi làm để cho đủ cả 35 tấm thiệp.

Ngày Valentine đến, Chad rất háo hức. Cậu bé cẩn thận xếp tất cả thiệp vào cặp và nhảy chân sáo đến trường. Người mẹ quyết định sẽ nướng món bánh quy mà Chad rất thích và sẽ đãi cậu cùng với một ly sữa khi Chad tan học về nhà. Bà nghĩ rằng ắt hẳn Chad sẽ rất thất vọng, và những điều bà làm có thể giúp cậu bé dịu đi đôi chút. Bà cảm thấy rất buồn khi nghĩ rằng Chad có thể sẽ chẳng nhận được nhiều thiệp hay thậm chí là chẳng có tấm nào cả.

Trưa đến, người mẹ đã chuẩn bị xong tất cả. Khi nghe tiếng bọn trẻ bên ngoài, bà vội nhìn qua cửa sổ. Đám trẻ vẫn cười nói và vui. Và, như mọi ngày, chad vẫn đi phía sau nhưng cậu bé đi nhanh hơn mọi ngày. Người mẹ thầm nghĩ rằng có thể Chad sẽ òa khóc ngay khi bước vào nhà. Bà thấy hai tay cậu bé trống không, không có lấy một tấm thiệp nào và nén nước mắt khi cánh cửa phòng bật mở.

"Mẹ có bánh và sữa cho con đây" - Bà cố tỏ ra vui vẻ.

Nhưng cậu bé hầu như không để ý là mẹ đang nói gì. Cậu bước vào nhà, khuôn mặt ngời sáng, và luôn miệng nói rằng: "Không một ai cả. Không một ai cả"

Trái tim người mẹ thắt lại.

Và rồi cậu nói tiếp: "Con đã tặng thiệp cho tất cả các bạn đấy mẹ ạ, con không quên một ai cả."

Nếu bạn quá quan tâm đến những gì bạn nhận được - bạn có thể sẽ là người bất hạnh
Chỉ khi bạn quan tâm đến những gì bạn cho đi - bạn mới là người hạnh phúc