kinhkhavn89
21-05-07, 12:48 PM
Mẹ bảo con gái:
- Đừng bao giờ để con trai nó hôn, như thế là nó làm nhục mày đấy.
Hôm sau, con gái về khoe với mẹ:
- Mẹ ơi, không phải nó làm nhục con mà con làm nhục nó!
Bố dạy con-Muốn nên sự nghiệp thì phi chăm chỉ thức khuya dậy sớm. Ví nh con chim sâu, muốn bắt đợc nhiều sâu thì phaỉ dậy sớm, dậy muộn thì chim khác nó ăn hết, lấy gì mà ăn!
Con: Con sâu nào ngu mới dậy sớm để con chim sâu nó bắt.
Có người hỏi, vì sao người Do Thái thì thường bị hói phía trước còn ngời Nga thì hay bị hói phía sau. Đó là do tính cách dân tộc gây nên.
Người Do Thái thường xuyên vỗ trán và nói với mình: "Làm thế nào để lừa được thằng Nga kia nhỉ?"
Ngời Nga thì gãi gáy và nói: "Thôi chết! Mình lại bị thằng Do Thái kia nó lừa rồi!"
ngày xưa, sau khi Lạc long quân cưới Âu cơ, thì âu cơ sinh một bọc trứng. lạc long quân lôi ra đếm
- 1,2,3...100. * nàng sinh ra tới 100 trứng lận nè, vậy là chúng ta sắp có 100 đứa con rồi. ta phục nàng lắm.
âu cơ thấy lạ:
- ủa, gì dữ dậy, mình đâu phải bò sát dâu mà đẻ khiếp thế! chàng để đó thiếp đếm cho.
âu cơ đếm lại:
1,2,3...98. ủa có 98 sao chàng bảo 100.
cả hai bắt đầu cãi nhau. ko ai chịu ai
llq: nếu nàng cứ khăng khăng thế thì ta li dị đó
ac: cứ việc, tui sẽ lấy 50 trứng đi và để cho anh số còn lại, anh muốn làm gì thì làm.
llq: cứ vậy mà làm
thế là hai người chia tay
Hai học sinh ngồi nói chuyện với nhau. Một học sinh than thở:
_ Cô giáo tao thật không ra gì. Cả bài văn tao viết hay như thế, chỉ vì sai một lỗi chính tả mà cho tao ăn trứng.
_ Thế mày viết sai chỗ nào?
_ Thay vì viết " cô giáo em say mê trồng người", tao viết nhầm thành "cô giáo em say mê chồng người"
Bài luận ngắn Một cậu học sinh vừa dốt vừa lười, gặp bài luận có đầu đề: “Em hãy tả lại một vụ đắm tàu”
Nghĩ nát óc trong năm mươi phút, sau đó cậu học sinh viết liền một mạch: “ Thuyền trưởng đã không kịp phản ứng khi cơn bão biển ập tới. Trong vòng 30 giây, con tàu đã chìm. Không có thêm tin tức gì vì không còn người nào sống sót"
Một bộ xương người rời nghĩa địa lang thang ngoài đường thì gặp một bộ xương khác bèn hỏi:
- Cậu chết năm nào vậy?
- Tớ chết đói năm Ất Dậu.
Đang nói chuyện thì có bộ xương nữa đi tới.
- Cậu chết năm nào vậy?
- Tớ chết vì thiên tai.
Ba bộ xương cùng nhau đi tiếp, được một lúc thì gặp bộ xương thứ tư.
- Trời đất! Cậu chết năm nào mà bộ dạng tả tơi vậy?
- Đừng có trù ẻo tôi - “Bộ xương” kia cáu
- tôi đang sống sờ ra đấy.
- Vậy cậu làm nghề gì?
- Sinh viên năm cuối, tôi vừa đi gia sư về!
- Đừng bao giờ để con trai nó hôn, như thế là nó làm nhục mày đấy.
Hôm sau, con gái về khoe với mẹ:
- Mẹ ơi, không phải nó làm nhục con mà con làm nhục nó!
Bố dạy con-Muốn nên sự nghiệp thì phi chăm chỉ thức khuya dậy sớm. Ví nh con chim sâu, muốn bắt đợc nhiều sâu thì phaỉ dậy sớm, dậy muộn thì chim khác nó ăn hết, lấy gì mà ăn!
Con: Con sâu nào ngu mới dậy sớm để con chim sâu nó bắt.
Có người hỏi, vì sao người Do Thái thì thường bị hói phía trước còn ngời Nga thì hay bị hói phía sau. Đó là do tính cách dân tộc gây nên.
Người Do Thái thường xuyên vỗ trán và nói với mình: "Làm thế nào để lừa được thằng Nga kia nhỉ?"
Ngời Nga thì gãi gáy và nói: "Thôi chết! Mình lại bị thằng Do Thái kia nó lừa rồi!"
ngày xưa, sau khi Lạc long quân cưới Âu cơ, thì âu cơ sinh một bọc trứng. lạc long quân lôi ra đếm
- 1,2,3...100. * nàng sinh ra tới 100 trứng lận nè, vậy là chúng ta sắp có 100 đứa con rồi. ta phục nàng lắm.
âu cơ thấy lạ:
- ủa, gì dữ dậy, mình đâu phải bò sát dâu mà đẻ khiếp thế! chàng để đó thiếp đếm cho.
âu cơ đếm lại:
1,2,3...98. ủa có 98 sao chàng bảo 100.
cả hai bắt đầu cãi nhau. ko ai chịu ai
llq: nếu nàng cứ khăng khăng thế thì ta li dị đó
ac: cứ việc, tui sẽ lấy 50 trứng đi và để cho anh số còn lại, anh muốn làm gì thì làm.
llq: cứ vậy mà làm
thế là hai người chia tay
Hai học sinh ngồi nói chuyện với nhau. Một học sinh than thở:
_ Cô giáo tao thật không ra gì. Cả bài văn tao viết hay như thế, chỉ vì sai một lỗi chính tả mà cho tao ăn trứng.
_ Thế mày viết sai chỗ nào?
_ Thay vì viết " cô giáo em say mê trồng người", tao viết nhầm thành "cô giáo em say mê chồng người"
Bài luận ngắn Một cậu học sinh vừa dốt vừa lười, gặp bài luận có đầu đề: “Em hãy tả lại một vụ đắm tàu”
Nghĩ nát óc trong năm mươi phút, sau đó cậu học sinh viết liền một mạch: “ Thuyền trưởng đã không kịp phản ứng khi cơn bão biển ập tới. Trong vòng 30 giây, con tàu đã chìm. Không có thêm tin tức gì vì không còn người nào sống sót"
Một bộ xương người rời nghĩa địa lang thang ngoài đường thì gặp một bộ xương khác bèn hỏi:
- Cậu chết năm nào vậy?
- Tớ chết đói năm Ất Dậu.
Đang nói chuyện thì có bộ xương nữa đi tới.
- Cậu chết năm nào vậy?
- Tớ chết vì thiên tai.
Ba bộ xương cùng nhau đi tiếp, được một lúc thì gặp bộ xương thứ tư.
- Trời đất! Cậu chết năm nào mà bộ dạng tả tơi vậy?
- Đừng có trù ẻo tôi - “Bộ xương” kia cáu
- tôi đang sống sờ ra đấy.
- Vậy cậu làm nghề gì?
- Sinh viên năm cuối, tôi vừa đi gia sư về!