View Full Version : Những câu chuyện có thể đọc
nhoc_con_nhon_nho
27-11-05, 03:33 PM
>:D< Tui thấy có mấy câu chiện nó hay hay nên muốn đăng lên cho mọi người ai muốn đọc thì vô đọc nhé, ai muốn đăng thì vô đăng nhé. Câu chuyện đầu tiên có lẽ tui sẽ post sao vài ngày nữa...hahaha (tại phải đi sưu tầm tài liệu của người khác)
the oppo hell
28-11-05, 09:47 AM
tui ủng hộ cái đề tài này,tui cũng sẽ post để mọi người cùng chia sẻ nha
the oppo hell
28-11-05, 04:09 PM
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.as...731&ChannelID=3 (http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=108731&ChannelID=3)
đọc thử bài này đi.khá hay đó
BNDTEGAK
29-11-05, 08:08 PM
eh eh, đừng đưa link >_< Crtl+c Ctrl+v đi :D lười mở thêm trang nữa lém ;))
uh, copy vô đây luôn đi, mà sao tui vô cái link đó cũng ko được. Có chiện gì hay hay, pakon nhớ share..!
the oppo hell
30-11-05, 06:11 PM
nhiều chiện quá ha kerdi ha
the oppo hell
30-11-05, 06:16 PM
Hôm nay là Thứ Tư, 30 Tháng Mười Một 2005
Tìm kiếm Off Telex VNI
Trang Chính
Chính trị - Xã Hội
Nhà đất
Chính Trị
Chuyện Thường Ngày
Phóng Sự - Ký Sự
Thời Sự Suy Nghĩ
Ý kiến - CTXH
Thế Giới
Kinh Tế
Giáo Dục - Du học
Văn Hóa - Giải Trí
Việc làm Online
Nhịp Sống Số
SEA Games 23
Thể Thao
Nhịp Sống Trẻ
Tình yêu - Lối sống
Pháp Luật
Sức Khỏe
Khoa Học
Du Lịch
Bạn Đọc Viết
Hồ sơ - Tư liệu
Nếu xăng, dầu tiếp tục tăng giá?
Nếu xăng, dầu tiếp tục tăng giá, bạn sẽ chọn phương tiện nào sau đây để giảm bớt chi phí đi lại
- Vẫn tiếp tục đi xe máy
- Xe đạp
- Xe buýt
Các phương tiện khác
Phóng Sự - Ký Sự
Chủ Nhật, 27/11/2005, 16:35 (GMT+7)
Nhà trọ 2.000 đồng
Một khu nhà trọ 2.000 đồng - Ảnh: Quốc Việt
TTCN - Trong hai tuần lễ, nhà báo trẻ Quốc Việt đã đi lượm rác. Cùng ngủ ngồi bên hiên nhà, co ro trong những manh chiếu cũ ở những nhà trọ nghèo tại TP.HCM, anh đã cùng ăn, cùng ở, cùng làm với những phận người đang nhọc nhằn kiếm sống, nhặt nhạnh những đồng xu lẻ, những thứ rơi rớt mà người khác vứt bỏ.
Và anh ray rứt tự hỏi: những con người này đang đứng ở đâu, bên trong, bên lề hay bên ngoài sự đổi thay của đô thị này? Liệu ánh đèn đô thị, hình ảnh của sự phát triển, có hắt bóng vào cuộc đời họ?
Tiếng ngáy, tiếng rên rỉ mệt nhọc, và cả tiếng nói mê trong giấc ngủ chập chờn. Cả ngày lê la hè phố với họ, tôi cũng mỏi nhừ nhưng không thể nào chợp mắt. Ngoài đường, đèn vẫn sáng rực nhưng không hắt được vào những phận người có giấc mơ trên manh chiếu trọ…
Trằn trọc mãi không ngủ được, tôi rón rén len qua kẽ hở giữa những manh chiếu để ra cửa sổ. Anh bán móc khóa tên Cường bị tôi chạm giật mình, càu nhàu: “Ngủ đi. Không biết giữ sức, ngày mai sao mần nổi?”. Bực bội làm gương mặt bặm trợn càng dữ thêm, nhưng Cường lại tốt bụng: “Chưa quen ngủ nóng bức chứ gì? Thôi đổi chỗ tui. Coi vậy chứ không dễ tìm ra chỗ ngả lưng thế này đâu”. Cường lồm cồm ngồi dậy, nhường tôi góc chiếu được hưởng chút gió mát từ cửa sổ lùa vào...
Đúng như Cường nói, tôi phải chật vật mới tìm được chiếu trọ với giá 2.000 đồng/đêm trong căn nhà không số xen kẽ giữa bãi mộ hoang trong hẻm đường Tân Sơn Nhì, quận Tân Phú này.
Đi tìm chiếu trọ
Phóng viên Quốc Việt đi lượm rác
Trong vai người quê lên thành phố kiếm việc, tôi bắt đầu “đời nhập cư” ở cổng ga Hòa Hưng. Nơi đầu tiên tôi tìm đến là khu nhà trọ cho người lao động nghèo trên đường Rạch Bùng Binh, phường 9, quận 3.
Chị Thủy, chủ quán cà phê vỉa hè, xởi lởi: “Tìm nhà trọ hả? Chú phải hỏi phòng nào còn rộng xin ở ghép cho rẻ”.
Khu vực Rạch Bùng Binh mới được cải tạo hạ tầng, nhiều nhà thành mặt tiền xây lên khách sạn, cửa hàng sang trọng, nhưng vẫn còn nhiều nhà như ổ chuột, cho thuê tạm bợ. Phòng “tươm tất” giá 200.000-300.000 đồng/tháng. Còn phòng tập thể giá 1.000 - 2.000 đồng/ngày hầu hết đã nghẹt người chen chúc.
12 giờ trưa, nhìn tôi vẫn thất thểu kiếm chỗ trọ, người phụ nữ đứng tuổi tên Tươi, quê Quảng Ngãi, bán đậu phộng dạo, ái ngại: “Thôi, em vô chỗ chị tắm rửa, nghỉ ngơi một chút rồi kiếm tiếp!”. Theo chị, tôi len lỏi vào con hẻm 85 đường Cống Hộp hẹp đến mức người đi ngược chiều chạm vai nhau. Cái gác xép ọp ẹp rộng tầm 20m2 mà chỉ cần nhìn quần áo cũ kỹ treo dày đặc bốn phía cũng hiểu nó đang quá tải.
“Tiền trọ có 45.000 đồng/tháng, trả ngày chưa đến 2.000 đồng. Chủ giao luôn hàng cho mình đi bán”. Chị Tươi dặn tôi đi nhẹ chân vì gác gỗ mục. Một cô bé bán đậu phộng mới sụp chân trên đoạn ván bị gãy, suýt phải tháo khớp bàn chân.
Tôi nhìn nơi sống của hơn 20 người trên 20m2 gồm cả nhà vệ sinh và rổ rá, giỏ bị ngổn ngang. Nó giống cái chuồng gà mà tôn ghép làm mái và vách chắp vá từ những tấm gỉ sét, thủng lỗ chỗ như tổ ong. Không khí nóng phát sốt. Ngôi chừng mươi phút, quần áo tôi đã nhớp mồ hôi.
Những mảnh giấy cactông rách nát không che chắn nổi hơi nóng hầm hập giội xuống từ mái tôn thấp lè tè sát đầu. Chị Tươi nói dân trọ cùng phòng hầu hết đều từ Quảng Ngãi vào. Ban ngày mỗi người một rổ đậu phộng lê la đi bán ở mấy quán nhậu. 12 giờ đêm, họ mỏi mệt tụ về, vừa đặt rổ hàng xuống đã híp chặt mắt lại.
Rời chiếu trọ trưa miễn phí, tôi tiếp tục lang thang tìm nhà trọ. Chỉ hỏi thăm những người bán vé số dạo một lát, tôi đã có trong tay hàng trăm địa chỉ ở khắp các quận nội ngoại thành. Dân nhập cư thường quây quần theo khu vực, như người miền Bắc lượm ve chai trọ nhiều ở Gò Vấp, người Quảng Ngãi bán móc khóa, mì gõ, vé số trọ ở Tân Bình, Tân Phú... Hầu hết những người trọ qua đêm với giá một vài ngàn đồng phải đi bán hàng cho chủ nhà. Có những nhà trọ đón khách nhập cư vãng lai, ở ngày nào tính tiền ngày đó.
Mỗi người một manh chiếu trong nhà trọ ở đường Tân Sơn Nhì, quận Tân Phú
Bà Trần Thị Hoàng, quê Nghệ An, bán vé số dạo chợ Ông Tạ, chỉ tôi phòng trọ ở khu Nghĩa Phát, quận Tân Bình của mấy ông chủ đại lý vé số: “Tiền phòng chỉ có 2.000 đồng/ngày nhưng cậu phải bán vé số cho họ. Người ngoài được hoa hồng 25.000 đồng trên 100 tờ vé số, còn tụi tôi chỉ có 24.000 đồng thôi...”.
Bà cụ móm mém tính mình phải thuê nhà đến 3.000 đồng/ngày. Chỗ ở đủ trải manh chiếu, không được nấu nướng. Một đêm ế ẩm, về trễ bà đói bụng, xin chủ nhà nước sôi để pha gói mì. Ông chủ càu nhàu: “Gas đắt đỏ. Ai cũng xin xỏ nước sôi chắc tôi bán nhà”. Thế là bà lấy nước lạnh ngâm mì cho nở, bữa đầu ăn bị đau bụng, riết rồi chai luôn...
Qua một đêm lăn lóc ngủ vỉa hè với những người lượm ve chai, tôi đến khu nhà trọ ở đường Tân Sơn Nhì, quận Tân Phú. Ông chủ nói thẳng: “60.000 đồng/tháng. Ở ngày nào tính tiền ngày đó”. Rồi không đợi tôi gật hay lắc, ông ta đẩy luôn tôi vào căn phòng bức bối hơi người mà không cần biết tôi sẽ nằm góc nào giữa hàng chục người già trẻ đang chen chúc trên từng tấm chiếu.
So với nhà trọ tôi nghỉ trưa bên quận 3, phòng trọ này khá hơn một chút vì ở dưới tầng trệt có lát gạch bông và tường xây gạch. Tuy nhiên phòng cũng chỉ hẹp khoảng 20m2, mái tôn thấp lè tè, và chứa đến hơn 30 người. Hết chỗ chèn thêm người, ông chủ làm tạm bợ thêm một cái gác gỗ để tăng chiếu ngủ. Ai ở trên đó chỉ có thể nằm hoặc ngồi vì đứng lên bị đụng đầu.
Nhìn tôi lớ ngớ, một người chỉ cái góc trống duy nhất còn lại dưới chân cầu thang sát nhà vệ sinh. “Nằm tạm đó. Có người đi vệ sinh thì chịu khó ra ngoài thở một chút. Khi nào ai bỏ đi thì xí chỗ họ”.
Những tấm lòng nơi nhà trọ
Một ngày mới nhọc nhằn từ góc trọ tăm tối
… Những đêm ở khu trọ này tôi thường xuyên bị mất ngủ. Nước nôi tiết kiệm. Phòng chật không có quạt. Không khí oi bức làm hơi người càng nồng nặc thêm. Ban ngày, mọi người túa ra đi làm.
Đêm khuya, họ đem luôn về phòng cả trăm thứ nghề bán móc khóa, mì gõ, cháo lòng, đậu phộng, kẹo cao su, phụ hồ, lượm ve chai… Mùi mồ hôi người, mùi hàng hóa ế, mùi phòng ẩm mốc quyện vào nhau khăm khẳm. Nhưng buồn nhất chính là những lời tâm sự rời rạc trước giấc ngủ. Người kể bị ế ẩm, bị lừa vé số. Người uất ức than bị mấy cha xỉn quờ quạng.
Thường 12 giờ đêm, mọi người mới lục tục trở về chỗ trọ. Cường bảo cứ nghe bước chân là biết họ buôn bán thế nào. Tiếng dép của người ế ẩm thường lê lẹt xẹt chậm chạp, nặng nề, người bán được hàng thì nhanh nhẹn, mạnh mẽ hơn...
Ngoài những người vào bám trụ kiếm sống ở thành phố, còn có những người chỉ vào theo thời vụ nông nhàn để thêm chút tiền dành dụm. Vừa rồi, những cơn bão lớn ở miền Trung đã đưa đẩy thêm nhiều bước chân vào TP.HCM. Họ vào đây một ngày đi bộ hàng chục kilômet để bán lon đậu, chùm nem, chi phí tiết kiệm để dành dụm được mươi ngàn đồng mỗi ngày. Họ chấp nhận đêm đêm co quắp trên manh chiếu rách, thậm chí nằm nghiêng để có chỗ ngủ, nhưng sau vài tháng có thể dành dụm được ít tiền về quê mua đôi heo hoặc may tấm áo mới cho con đến trường.
Chị Thủy, người phụ nữ có chồng chết vì đắm tàu, hiện nuôi năm đứa con nhỏ, tâm sự chị tiết kiệm đến mức ra sạp chợ ngủ để dành dụm thêm 60.000 đồng mỗi tháng. “Tiền buôn bán thì không sợ mất vì có bao nhiêu đều gửi chủ hàng giữ giùm, nhưng ngán nhất là mấy thằng nghiện”. Một đêm chúng ập đến trấn tiền chị, không có đồng nào chúng nổi máu làm bậy với người đàn bà đã gần 50 tuổi. Một thằng gí kim chích vào cổ chị để hai thằng khác lột quần áo. May mà có dân phòng đi tuần ngang qua.
Một khu nhà trọ 2.000 đồng ở Rạch Bùng Binh
Những con người ở nhà trọ 2.000 đồng cực giống nhau ở cái nghèo. Quê ở huyện Bình Sơn, Quảng Ngãi, 15 tuổi Cường đã trốn học để lên tàu đánh cá. Hết sức đi tàu, Cường dạt vào TP.HCM. Tuần đầu, anh ta còn vô nhà nghỉ bình dân giá 40.000 đồng/đêm ở khu bến xe miền Đông, rồi tuột dần xuống phòng trọ tập thể 2.000 đồng. Hết chạy xe ba gác, Cường lại bán vé số, đến bán móc khóa. Có những bận ốm đau không đi làm được, anh đói đến mức phải lết ra chợ chiều Bà Quẹo lượm rau củ thối để ăn.
Dì Phạm Thị Mười, 62 tuổi, quê ở Đức Phổ, Quảng Ngãi, tâm sự: “Người nghèo chẳng có gì để giữ, để mất nên dễ thông cảm, chia sẻ với nhau! Mà ở tập thể đông đúc như vầy nếu không thiệt bụng với mọi người thì cũng không thể ở nổi dù chỉ mấy ngày”. Vừa rồi ông Văn đồng hương bán vé số bị xe đụng chết, dì và bạn bè phải giúp đỡ người xấu số được về an nghỉ nơi quê nhà.
Lang thang trong những khu nhà trọ 2.000đ, tôi biết thêm được những mảnh đời nghèo. Từ những cô gái đứng đường già phải bán thuốc lá dạo, những bà cụ đi ăn xin, những em nhỏ trôi dạt sau trận bão. Người sõi đời, bặm trợn, kẻ hiền lành, non nớt đêm đêm cùng chạm vai nhau bên những tấm chiếu. Đêm nay cũng như bao đêm khác suốt hai tuần qua, tôi lại thao thức không sao ngủ được. Tôi vẫn cứ nghe vang lên tiếng cậu bé đánh giày nói mê: “Bác làm ơn. Con chỉ đánh có 3.000 đồng”. Một tiếng trong mơ nghe như ước mơ một cuộc đổi đời...
(Còn tiếp)
QUỐC VIỆT
* Ý kiến bạn đọc: Giàu - nghèo: khoảng cách là nỗi đau
Làng đợi - (27/11)
Chuyện ở một bệnh viện nhỏ - (25/11)
Bóng đêm và những người "kỳ quặc" - (25/11)
Mảnh đất của đạn bom không còn người nghèo - (24/11)
Những mảnh đời bị rao bán (kỳ cuối) - (23/11)
Chương trình 1 triệu tấn đường:Tiền đã mất, tật còn mang? - (23/11)
Cạm bẫy sau lũy tre làng (kỳ 2) - (22/11)
Phóng sự & ký sự: Tôi đi “mua”… người! (Kỳ 1) - (21/11)
Phận người nuôi vịt chạy đồng - (20/11)
Gái nhảy - (20/11)
Đồng cảm
TT - Màu da và ngôn ngữ không ngăn được họ đồng cảm với nhau. Ông Hồ Sỹ Hải - cựu chiến binh VN và ông Frank Corcoran - cựu chiến binh Mỹ, thành viên tổ chức "Các cựu chiến binh vì hòa bình", ôm nhau bên bức tường ghi tên các binh sĩ Mỹ tử trận trong cuộc chiến tranh VN ở Washington ngày 28-11.
Chính Trị
- Toàn quyền New Zealand ủng hộ Việt Nam gia nhập WTO
- Phó thủ tướng và 8 bộ trưởng trả lời chất vấn
Chuyện Thường Ngày
- Đau lòng lắm
- Khối tình Trương Chi
Thời Sự Suy Nghĩ
- Tiếng cồng chiêng
- Cháy bỏng ước mơ vô địch
Lao động - Việc làm
- Cơ hội mới cho lao động trình độ cao
- Nghề “maid”
Phóng Sự - Ký Sự
Giữ gìn những đồng tiền quí
Điểm nóng
Đà Nẵng: phá bỏ thư viện và đẩy Bảo tàng Chăm xuống gầm cầu?
Hãy chủ động trước thiên tai!
Xây dựng không đúng mục đích khi đấu giá
"Cởi", chứ sao lại "trói"
Lương tối thiểu khu vực đầu tư nước ngoài: Bây giờ mới tăng là chậm
Copyright © 2005 Tuổi Trẻ Font Unicode | Quảng Cáo | Đặt Báo | Hướng Dẫn | Liên Hệ Powered and Designed by Vega Technologies
the oppo hell
30-11-05, 06:25 PM
đọc từ"một khu nhà trọ....." nha bà con
BNDTEGAK
01-12-05, 01:37 AM
trời !!!!! Ctrl +C Ctrl +V mà ko có điu luyện gì hết ;)) phải loại bỏ những thứ ko cần thiết chứ :)) Túm lại là....ko hỉu gì hít trơn hehe
the oppo hell
01-12-05, 03:00 PM
Nhà trọ 2.000 đồng
Một khu nhà trọ 2.000 đồng - Ảnh: Quốc Việt
TTCN - Trong hai tuần lễ, nhà báo trẻ Quốc Việt đã đi lượm rác. Cùng ngủ ngồi bên hiên nhà, co ro trong những manh chiếu cũ ở những nhà trọ nghèo tại TP.HCM, anh đã cùng ăn, cùng ở, cùng làm với những phận người đang nhọc nhằn kiếm sống, nhặt nhạnh những đồng xu lẻ, những thứ rơi rớt mà người khác vứt bỏ.
Và anh ray rứt tự hỏi: những con người này đang đứng ở đâu, bên trong, bên lề hay bên ngoài sự đổi thay của đô thị này? Liệu ánh đèn đô thị, hình ảnh của sự phát triển, có hắt bóng vào cuộc đời họ?
Tiếng ngáy, tiếng rên rỉ mệt nhọc, và cả tiếng nói mê trong giấc ngủ chập chờn. Cả ngày lê la hè phố với họ, tôi cũng mỏi nhừ nhưng không thể nào chợp mắt. Ngoài đường, đèn vẫn sáng rực nhưng không hắt được vào những phận người có giấc mơ trên manh chiếu trọ…
Trằn trọc mãi không ngủ được, tôi rón rén len qua kẽ hở giữa những manh chiếu để ra cửa sổ. Anh bán móc khóa tên Cường bị tôi chạm giật mình, càu nhàu: “Ngủ đi. Không biết giữ sức, ngày mai sao mần nổi?”. Bực bội làm gương mặt bặm trợn càng dữ thêm, nhưng Cường lại tốt bụng: “Chưa quen ngủ nóng bức chứ gì? Thôi đổi chỗ tui. Coi vậy chứ không dễ tìm ra chỗ ngả lưng thế này đâu”. Cường lồm cồm ngồi dậy, nhường tôi góc chiếu được hưởng chút gió mát từ cửa sổ lùa vào...
Đúng như Cường nói, tôi phải chật vật mới tìm được chiếu trọ với giá 2.000 đồng/đêm trong căn nhà không số xen kẽ giữa bãi mộ hoang trong hẻm đường Tân Sơn Nhì, quận Tân Phú này.
Đi tìm chiếu trọ
Phóng viên Quốc Việt đi lượm rác
Trong vai người quê lên thành phố kiếm việc, tôi bắt đầu “đời nhập cư” ở cổng ga Hòa Hưng. Nơi đầu tiên tôi tìm đến là khu nhà trọ cho người lao động nghèo trên đường Rạch Bùng Binh, phường 9, quận 3.
Chị Thủy, chủ quán cà phê vỉa hè, xởi lởi: “Tìm nhà trọ hả? Chú phải hỏi phòng nào còn rộng xin ở ghép cho rẻ”.
Khu vực Rạch Bùng Binh mới được cải tạo hạ tầng, nhiều nhà thành mặt tiền xây lên khách sạn, cửa hàng sang trọng, nhưng vẫn còn nhiều nhà như ổ chuột, cho thuê tạm bợ. Phòng “tươm tất” giá 200.000-300.000 đồng/tháng. Còn phòng tập thể giá 1.000 - 2.000 đồng/ngày hầu hết đã nghẹt người chen chúc.
12 giờ trưa, nhìn tôi vẫn thất thểu kiếm chỗ trọ, người phụ nữ đứng tuổi tên Tươi, quê Quảng Ngãi, bán đậu phộng dạo, ái ngại: “Thôi, em vô chỗ chị tắm rửa, nghỉ ngơi một chút rồi kiếm tiếp!”. Theo chị, tôi len lỏi vào con hẻm 85 đường Cống Hộp hẹp đến mức người đi ngược chiều chạm vai nhau. Cái gác xép ọp ẹp rộng tầm 20m2 mà chỉ cần nhìn quần áo cũ kỹ treo dày đặc bốn phía cũng hiểu nó đang quá tải.
“Tiền trọ có 45.000 đồng/tháng, trả ngày chưa đến 2.000 đồng. Chủ giao luôn hàng cho mình đi bán”. Chị Tươi dặn tôi đi nhẹ chân vì gác gỗ mục. Một cô bé bán đậu phộng mới sụp chân trên đoạn ván bị gãy, suýt phải tháo khớp bàn chân.
Tôi nhìn nơi sống của hơn 20 người trên 20m2 gồm cả nhà vệ sinh và rổ rá, giỏ bị ngổn ngang. Nó giống cái chuồng gà mà tôn ghép làm mái và vách chắp vá từ những tấm gỉ sét, thủng lỗ chỗ như tổ ong. Không khí nóng phát sốt. Ngôi chừng mươi phút, quần áo tôi đã nhớp mồ hôi.
Những mảnh giấy cactông rách nát không che chắn nổi hơi nóng hầm hập giội xuống từ mái tôn thấp lè tè sát đầu. Chị Tươi nói dân trọ cùng phòng hầu hết đều từ Quảng Ngãi vào. Ban ngày mỗi người một rổ đậu phộng lê la đi bán ở mấy quán nhậu. 12 giờ đêm, họ mỏi mệt tụ về, vừa đặt rổ hàng xuống đã híp chặt mắt lại.
Rời chiếu trọ trưa miễn phí, tôi tiếp tục lang thang tìm nhà trọ. Chỉ hỏi thăm những người bán vé số dạo một lát, tôi đã có trong tay hàng trăm địa chỉ ở khắp các quận nội ngoại thành. Dân nhập cư thường quây quần theo khu vực, như người miền Bắc lượm ve chai trọ nhiều ở Gò Vấp, người Quảng Ngãi bán móc khóa, mì gõ, vé số trọ ở Tân Bình, Tân Phú... Hầu hết những người trọ qua đêm với giá một vài ngàn đồng phải đi bán hàng cho chủ nhà. Có những nhà trọ đón khách nhập cư vãng lai, ở ngày nào tính tiền ngày đó.
Mỗi người một manh chiếu trong nhà trọ ở đường Tân Sơn Nhì, quận Tân Phú
Bà Trần Thị Hoàng, quê Nghệ An, bán vé số dạo chợ Ông Tạ, chỉ tôi phòng trọ ở khu Nghĩa Phát, quận Tân Bình của mấy ông chủ đại lý vé số: “Tiền phòng chỉ có 2.000 đồng/ngày nhưng cậu phải bán vé số cho họ. Người ngoài được hoa hồng 25.000 đồng trên 100 tờ vé số, còn tụi tôi chỉ có 24.000 đồng thôi...”.
Bà cụ móm mém tính mình phải thuê nhà đến 3.000 đồng/ngày. Chỗ ở đủ trải manh chiếu, không được nấu nướng. Một đêm ế ẩm, về trễ bà đói bụng, xin chủ nhà nước sôi để pha gói mì. Ông chủ càu nhàu: “Gas đắt đỏ. Ai cũng xin xỏ nước sôi chắc tôi bán nhà”. Thế là bà lấy nước lạnh ngâm mì cho nở, bữa đầu ăn bị đau bụng, riết rồi chai luôn...
Qua một đêm lăn lóc ngủ vỉa hè với những người lượm ve chai, tôi đến khu nhà trọ ở đường Tân Sơn Nhì, quận Tân Phú. Ông chủ nói thẳng: “60.000 đồng/tháng. Ở ngày nào tính tiền ngày đó”. Rồi không đợi tôi gật hay lắc, ông ta đẩy luôn tôi vào căn phòng bức bối hơi người mà không cần biết tôi sẽ nằm góc nào giữa hàng chục người già trẻ đang chen chúc trên từng tấm chiếu.
So với nhà trọ tôi nghỉ trưa bên quận 3, phòng trọ này khá hơn một chút vì ở dưới tầng trệt có lát gạch bông và tường xây gạch. Tuy nhiên phòng cũng chỉ hẹp khoảng 20m2, mái tôn thấp lè tè, và chứa đến hơn 30 người. Hết chỗ chèn thêm người, ông chủ làm tạm bợ thêm một cái gác gỗ để tăng chiếu ngủ. Ai ở trên đó chỉ có thể nằm hoặc ngồi vì đứng lên bị đụng đầu.
Nhìn tôi lớ ngớ, một người chỉ cái góc trống duy nhất còn lại dưới chân cầu thang sát nhà vệ sinh. “Nằm tạm đó. Có người đi vệ sinh thì chịu khó ra ngoài thở một chút. Khi nào ai bỏ đi thì xí chỗ họ”.
Những tấm lòng nơi nhà trọ
Một ngày mới nhọc nhằn từ góc trọ tăm tối
… Những đêm ở khu trọ này tôi thường xuyên bị mất ngủ. Nước nôi tiết kiệm. Phòng chật không có quạt. Không khí oi bức làm hơi người càng nồng nặc thêm. Ban ngày, mọi người túa ra đi làm.
Đêm khuya, họ đem luôn về phòng cả trăm thứ nghề bán móc khóa, mì gõ, cháo lòng, đậu phộng, kẹo cao su, phụ hồ, lượm ve chai… Mùi mồ hôi người, mùi hàng hóa ế, mùi phòng ẩm mốc quyện vào nhau khăm khẳm. Nhưng buồn nhất chính là những lời tâm sự rời rạc trước giấc ngủ. Người kể bị ế ẩm, bị lừa vé số. Người uất ức than bị mấy cha xỉn quờ quạng.
Thường 12 giờ đêm, mọi người mới lục tục trở về chỗ trọ. Cường bảo cứ nghe bước chân là biết họ buôn bán thế nào. Tiếng dép của người ế ẩm thường lê lẹt xẹt chậm chạp, nặng nề, người bán được hàng thì nhanh nhẹn, mạnh mẽ hơn...
Ngoài những người vào bám trụ kiếm sống ở thành phố, còn có những người chỉ vào theo thời vụ nông nhàn để thêm chút tiền dành dụm. Vừa rồi, những cơn bão lớn ở miền Trung đã đưa đẩy thêm nhiều bước chân vào TP.HCM. Họ vào đây một ngày đi bộ hàng chục kilômet để bán lon đậu, chùm nem, chi phí tiết kiệm để dành dụm được mươi ngàn đồng mỗi ngày. Họ chấp nhận đêm đêm co quắp trên manh chiếu rách, thậm chí nằm nghiêng để có chỗ ngủ, nhưng sau vài tháng có thể dành dụm được ít tiền về quê mua đôi heo hoặc may tấm áo mới cho con đến trường.
Chị Thủy, người phụ nữ có chồng chết vì đắm tàu, hiện nuôi năm đứa con nhỏ, tâm sự chị tiết kiệm đến mức ra sạp chợ ngủ để dành dụm thêm 60.000 đồng mỗi tháng. “Tiền buôn bán thì không sợ mất vì có bao nhiêu đều gửi chủ hàng giữ giùm, nhưng ngán nhất là mấy thằng nghiện”. Một đêm chúng ập đến trấn tiền chị, không có đồng nào chúng nổi máu làm bậy với người đàn bà đã gần 50 tuổi. Một thằng gí kim chích vào cổ chị để hai thằng khác lột quần áo. May mà có dân phòng đi tuần ngang qua.
Một khu nhà trọ 2.000 đồng ở Rạch Bùng Binh
Những con người ở nhà trọ 2.000 đồng cực giống nhau ở cái nghèo. Quê ở huyện Bình Sơn, Quảng Ngãi, 15 tuổi Cường đã trốn học để lên tàu đánh cá. Hết sức đi tàu, Cường dạt vào TP.HCM. Tuần đầu, anh ta còn vô nhà nghỉ bình dân giá 40.000 đồng/đêm ở khu bến xe miền Đông, rồi tuột dần xuống phòng trọ tập thể 2.000 đồng. Hết chạy xe ba gác, Cường lại bán vé số, đến bán móc khóa. Có những bận ốm đau không đi làm được, anh đói đến mức phải lết ra chợ chiều Bà Quẹo lượm rau củ thối để ăn.
Dì Phạm Thị Mười, 62 tuổi, quê ở Đức Phổ, Quảng Ngãi, tâm sự: “Người nghèo chẳng có gì để giữ, để mất nên dễ thông cảm, chia sẻ với nhau! Mà ở tập thể đông đúc như vầy nếu không thiệt bụng với mọi người thì cũng không thể ở nổi dù chỉ mấy ngày”. Vừa rồi ông Văn đồng hương bán vé số bị xe đụng chết, dì và bạn bè phải giúp đỡ người xấu số được về an nghỉ nơi quê nhà.
Lang thang trong những khu nhà trọ 2.000đ, tôi biết thêm được những mảnh đời nghèo. Từ những cô gái đứng đường già phải bán thuốc lá dạo, những bà cụ đi ăn xin, những em nhỏ trôi dạt sau trận bão. Người sõi đời, bặm trợn, kẻ hiền lành, non nớt đêm đêm cùng chạm vai nhau bên những tấm chiếu. Đêm nay cũng như bao đêm khác suốt hai tuần qua, tôi lại thao thức không sao ngủ được. Tôi vẫn cứ nghe vang lên tiếng cậu bé đánh giày nói mê: “Bác làm ơn. Con chỉ đánh có 3.000 đồng”. Một tiếng trong mơ nghe như ước mơ một cuộc đổi đời...
BNDTEGAK
01-12-05, 06:50 PM
thans Thie65n ^^ Hixhix, đọc cái này xong mới thấy mình hạnh phúc bít chừng nào :(
the oppo hell
01-12-05, 08:55 PM
đúng vậy...........cảm thấy mình là người thật hạnh phúc,may mắn
hohohoho.....ông nội này , post hay ghê, ko biết đọc gì, bỏ gì hết....nói chung.....dài quá nên chưa đọc......để bữa nào rảnh rảnh ngồi đánh vần hen.....:)
nhoc_con_nhon_nho
03-12-05, 03:46 PM
Cám ơn mọi người đã hưởng ứng nhiệt tình như vậy. Vì sắp đến kì thi nên tui thấy bạn nào cũng bận rộn hết trơn đó nên đôi lúc cũng cần phải giải trí bằng những mẫu chuyện chứ đúng không?Bây giờ là đến câu chuyện tui sẽ kể cho mọi người nghe đây.Câu chuyện có tên là:
"MÓN QUÀ CỦA CHA"
Đó là vào một đêm giáng sinh năm tôi 35 tuổi, (xin đính chính là "tôi" ở đây hoàn toàn ko phải là Hữu Toàn đâu nhé...hehehe) khi mọi người trong công ty nơi tôi làm việc đang vui vẻ bên nhau và chúc nhau những lời chúc may mắn cho một năm mới sắp tới.Khi đó tôi chỉ ngồi ở một góc và có một anh bạn đã đến bên cạnh và hỏi tôi rằng: "Món quà giáng sinh ý nghĩa nhất mà anh nhận được từ trước tới giờ là của ai tặng vậy?". Bất giác tôi mới nói rằng: "Đó là món quà của cha tôi, món quà tôi không bao giờ quên cho đến khi nào tôi chết".
Hôm ấy là ngày tôi thi đỗ vào trường đại học mà tôi hằng ao ước từ bấy lâu nay. Tôi rất vui và gia đình, bạn bè tôi cũng thế.
Tối đó tôi đến phòng cha tôi và nói với ông rằng: "Cha ơi, cha hãy tặng cho con một món quà đi cha?"
Cha tôi mỉm cười và hỏi tôi rằng: "Thế con thích gì?"
Tôi nói là mình thích chiếc xe hơi đời mới ở một cửa hàng cuối đường đang trưng bày".
Cha tôi không nói gì và ít bữa sau ông gọi tôi đến phòng mình và bảo rằng: "Đây cha tặng con trai của cha, chúc mừng con đã thi đậu, con trai nhỏ ạ!"
Tôi thật không thể tưởng tượng nổi món quà mà cha tôi tặng lại là một quyển sách. Tôi đã rất thất vọng và giận dữ, tôi ném quyển sách lên bàn và nói rằng: "Một người giàu có như cha mà lại không thể mua nổi cho mình một chiếc xe ư?". Và tôi bỏ nhà ra đi, một năm trôi qua, 2 năm rồi 3 năm...thấm thoát đã 17 năm.Một hôm tôi được tin cha tôi mất và vì tui là con trai duy nhất của ông nên phải về thừa kế tài sản của ông.Trở về với ngôi nhà cũ thân quen sau bao năm xa cách nhưng mọi vật vẫn như xưa và rồi tôi bước vào căn phòng của cha tôi. Bất chợt tôi thấy quyển sách năm xưa vẫn nằm ngay ngắn trên bàn. Tôi liền cầm nó lên xem thử và khi đọc đến giữa quyển sách thì tôi phát hiện chiếc chìa khóa xe cùng tờ biên nhận ghi tên chủ sở hữu chiếc xe là tôi với lời chúc của bố tôi: "Cha có thể tặng cho con trai nhỏ của cha cả cuộc đời của mình chứ không chỉ thế này đâu con ạ, chúc mừng con đã thi đậu, con là niềm tự hào của cha". Lúc ấy tôi ngồi bệt xuống đất, nước mắt sao cứ trào ra và tôi đã khóc, khóc thật nhiều. Chỉ vì sự nông nổi nhất thời mà tôi đã đánh mất đi tình cha con và mãi mãi không thể tìm lại được...
BNDTEGAK
04-12-05, 12:36 PM
hix....truyện này Nga đã đọc rồi :( (nói chung là mí truyện trong cuốn Cửa Sổ Tâm Hồn đều đã "kinh" qua) nhg mà đọc lại vẫn còn thấy...:(( Chính xác là ko dám đọc lại :( hixhix.....sao lại post truyện buồn dữ zi nè trời :((:((
Nói chứ 2 cái ở trên hay nỉ, tui đọc hết rồi , tự nhiên thấy sao sao ah'....!
.:chihuahua:.
06-05-06, 06:29 AM
Đó là ngày đầu tiên của năm học lớp 10, chúng tôi chỉ có một bài kiểm tra nên về rất sớm, và tôi gọi điện thoại cho cậu ấy:
- Cậu đến đón mình được chứ?
- Được, đợi mình 5' (5 phút)
- Nhanh lên đấy nhé?
3 giờ chiều tôi đợi mãi, ...5'..10'...15'... cuối cùng cậu ấy cũng tới.
- Cậu làm gì mà lâu thế, sao không ăn, không ngủ rồi tắm luôn đi
- Mình xem một chương trình tivi
- Cái gì? tivi? tôi leo lên xe cậu ta và không nói gì, suốt đoạn đường về nhà.
Và đó là lần đầu tiên cậu ấy xin lỗi tôi, nhưng tôi có cảm giác lời xin lỗi ấy không xuất phát từ trái tim, chỉ là lời nói cho qua thôi.
.... Tôi khóc òa lên khi cậu ấy xin lỗi lần thứ 59, rồi lần thứ 60, cậu ấy nắm tay tôi và xin lỗi, tôi có cảm giác cậu ấy có chuyện gì đó nhưng không nói với tôi.
Và tiếp tục, "mình xin lỗi" cho đến khi tôi không thể nghe thêm lời nào... tôi đập máy và hét vào điện thoại, đó là lời xin lỗi thứ 99.
Từ đó tôi và cậu ấy không gặp nhau nữa, nhiều khi nghe thấy điện thoại nhưng tôi không thấy đầu dây bên kia trả lời, tôi biết là cậu ấy đã gọi nhưng tôi vẫn không thèm để ý đến.
Đến một hôm khi không thể chịu thêm được tình trạng này, tôi đã đến trường cậu ấy, tôi ngó vào lớp nhưng không gặp cậu ấy, bạn cùng lớp nói là cậu ta đã vào bệnh viện. Tôi chạy nhanh nhất có thể để vào bệnh viện.
Chuyện gì vậy? sao không gọi điện thoại cho mình, tôi vừa ngồi xuống bên cạnh cậu ấy và òa khóc, tôi khóc lạc cả giọng.
Cậu ấy lấy hết sức lực có thể và nói "mình xin lỗi" và cuối cùng cậu ấy nhắm mắt lại.
Tôi la toáng lên "đừng có mà xin lỗi, cậu mở mắt ra đi..." Tôi nắm chặt lấy tay áo cậu ấy và kéo.
"Tại sao cậu lại xin lỗi, tại sao cậu không giải thích???
đừng có xin lỗi... cậu mà không mở mắt là tôi sẽ không bao giờ tha lỗi cho cậu đâu... không bao giờ.
Đó là lời xin lỗi thứ một trăm. Cậu ấy đã thua trong cuộc chiến với căn bệnh ung thư máu... nhưng cậu ấy vẫn luôn sống trong trái tim của tôi... mãi mãi...
Và một tháng sau mẹ cậu ấy đưa cho tôi 01 hộp đựng những tờ giấy, trong đó ghi lại tất cả những lý do tại sao cậu ấy xin lỗi tôi.
"... lần thứ nhất.. mình không muốn đến trễ nhưng khi vừa bước ra khỏi nhà thì mình thấy chóng mặt quá,
nhưng mình đã cố gắng đến gặp cậu, cậu tha lỗi cho mình nha!"
" lần thứ 2.... "
" lần thứ 3...." ......Lần thứ 100, là lời xin lỗi cậu ấy viết trước khi tôi đến bệnh viện.
"Mình xin lỗi, mình không muốn bỏ lại cậu một mình trên cuộc đời này nhưng một ngày nào đó sẽ khác đi, mình xin lỗi...."
Kèm theo đó là bức hình cậu ấy chụp trong xanh xao nhưng vẫn tươi cười.
Khi cậu ấy cần tôi nhất thì tôi không có ở bên cạnh, TIMMY - MÌNH XIN LỖI</span>
.:chihuahua:.
06-05-06, 06:41 AM
Love in your eyes ----> Tình yêu em cảm nhận được trong đôi mắt anh
Sitting silent by my side ---> trong những giây fút im lặng khi 2 chúng ta vai kề vai
Going on Holding hand ----> cùng nắm tay nhau bước đi
Walking through the nights----> giữa đêm tối lạnh lẽo
Hold me up Hold me tight -----> hãy giữ lấy em, hãy ôm em vào lòng
Lift me up to touch the sky-----> hãy đưa em đến thiên đường tình yêu
Teaching me to love with heart ---> cho em cảm giác yêu 1 người bằng cả trái tim
Helping me open my mind ---> giúp em mở tâm hồn mình đón nhận tình yêu
I can fly ----> em có thể bay lên
I'm proud that I can fly ----> em rất tự hào mình có thể bay lên
To give the best of mine ----> để trao những tình yêu đẹp nhất của em
Till the end of the time ---> đến khi tận cùng thời gian
Believe me I can fly ------> hãy tin em, em có thể bay lên
I'm proud that I can fly--->em rất tự hào mình có thể bay lên
To give the best of mine ----> để trao những tình yêu đẹp nhất của em
The heaven in the sky---> ở nơi thiên đường
Stars in the sky ------> Dưới những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời
Wishing once upon a time ----> em ước một ngày kia
Give me love Make me smile---->em sẽ tìm được tình yêu chân thật, có thể làm em hạnh phúc
Till the end of life----> cho đến ngày trái đất ngừng quay
Hold me up Hold me tight
Lift me up to touch the sky
Teaching me to love with heart
Helping me open my mind
I can fly
I'm proud that I can fly
To give the best of mine
Till the end of the time
Believe me I can fly
I'm proud that I can fly
To give the best of mine
The heaven in the sky
Can't you believe that you light up my way---> Anh có tin rằng chính anh là người đã soi đường em đi
No matter how that ease my path----> ko cân biết điều đó sẽ dẫn em đến đâu
I'll never lose my faith ----> em sẽ ko bao giờ đánh mất niềm tin
See me fly ----> hãy nhìn em bay lên
I'm proud to fly up high ---> em rất tự hào mình có thể bay lên cao
Show you the best of mine---> để cho anh thấy tình yêu đẹp nhất của em
Till the end of the time ---> cho đến tận cùng của thời gian
Believe me I can fly ----> hãy tin em, em có thể bay lên cao
I'm singing in the sky ---> và trên trời cao, em đang hát
Show you the best of mine ----> để trao về anh 1 tình yêu thật đẹp.
The heaven in the sky ---> nơi thiên đường trên trời cao
Nothing can stop me ---> ko gì có thể ngăn cản em
Spread my wings so wide----> soải rộng đôi cánh của mình và bay lên.........
(bài này do Chihuahua tự viết nên đọc không lọt tai cho lắm,thông cảm hen.)
Powered by vBulletin® Version 4.1.7 Copyright © 2012 vBulletin Solutions, Inc. All rights reserved.