Thư tình gửi Uyên Uyên

Thảo luận trong 'CLB Games' bắt đầu bởi Tidus_bond007, 22 Tháng mười hai 2005.

  1. Tidus_bond007

    Tidus_bond007 New Member

    Ảo là thật mà thật cũng là ảo, trong cái thế giới mà ta tưởng chừng như là ảo đã biết bao nhiêu điều trở thành sự thật ?

    Cũng có không ít những đôi tình nhân từ thế giới ảo bước ra thế giới thật để rồi trở thành những đôi uyên ương thật sự….

    Từ những cảm xúc khi tiếp xúc với cô nương Sài Thành (tức TPHCM) Uyên Uyên trong Võ Lâm Truyền Kỳ mà chàng lãng tử đất Bắc Ninh Lý Tầm Nam đã viết một bức thư tình đầy xúc cảm gởi đến nàng….

    Sơn trang cầu chúc những điều tốt lành đến với đôi bạn trẻ này…

    Gửi UyênUyên ! Người con gái trong trái tim tôi !

    Chẳng biết giờ này nơi xa ấy - Uyên đã ngủ chưa ?

    Thời gian cứ trôi đi trong từng giây phút, trong nỗi mỏi mòn.Uyên có biết giờ này Nam đang nhớ về Uyên.Nhớ nhiều lắm. Như thế có phải Nam đang sống trong ảo ảnh giữa mơ và thực không ?

    Bao mâu thuẫn cứ đan xen chồng chéo trong mâu thuẫn của Nam.Dù chưa 1 lần gặp mặt,chỉ qua Y!M và VLTK. Nhưng Nam biết sự cảm nhận của mình và con tim mình : Nam đã yêu Uyên.Bao người nói với Nam : "Không thể tin được có tình yêu như thế,nó xa vời và không thực tế chút nào".

    Còn Uyên,Uyên có nghĩ như thế không ? Nhiều lúc Nam tự trách mình đã mang đến cho Uyên bao nhiêu phiền muộn.Nam-1 người sống vui vẻ, chơi là chơi hết mình. không nghĩ đến hậu quả phía trước. Nam quen biết cũng nhiều bạn gái, cũng có chút xao lòng.

    Nhưng tất cả vẫn còn xa xôi,chỉ đi qua như 1 cơn gió nhẹ !

    Vậy mà với Uyên, Nam cảm nhận sự gần gũi ngay từ lần gặp đầu tiên. Cho dù Nam-Uyên chúng ta chưa 1 lần gặp mặt. Như thế có nghịch lý không ? 17 tuổi vẫn còn quá trẻ,còn bao nông nổi,hoài bão phía trước. Nhiều lúc Nam mong ước giá mà Nam gần Uyên hơn, Nam sẽ không phải buồn nữa !

    Những đêm như đêm nay ở Bắc Ninh xa xôi, ngoài trời mưa ghê quá. Buồn và vắng lặng. Lại làm bạn với cuốn sổ mà Nam định tặng cho Uyên, trút vào đây những ý nghĩ,những nỗi niềm về Uyên. Chẳng biết nó có phải là định mệnh không ? Vậy mà Nam luôn nghĩ về Uyên, Nam biết Uyên đặt nhiều câu hỏi về Nam. Thật ra Nam muốn thời gian giúp Nam kiểm nghiệm lòng mình trước 1 quyết định và Nam biết thời gian cũng nghiệt ngã vô cùng.

    Mỗi lần Uyên lên mạng Nam lại suy nghĩ rất nhiều với bao câu hỏi và mỗi lần nói chuyện với Uyên Nam lại cảm thấy như được tiếp thêm sức sống, lại thấy chất chứa bao niềm hạnh phúc.Vẫn còn bao nhiêu điều tốt đẹp đang đợi ta ở phía trước và tình yêu cũng vậy. nó vẫn và mãi mãi tồn tại chỉ có điều ta đặt niềm tin vào tình yêu có đúng lúc và đúng chỗ hay không.Nam không dám làm nhà hiền triết để bàn luận về tình yêu và con người,chỉ biết và hiểu sao thì nói vậy

    Cũng như tình yêu mà Nam dành cho Uyên. Nó xuất phát từ sự cảm nhận của con tim.Uyên có hiểu cho Nam không ?

    Chỉ có điều thẳng thắn mà nói thì nó chưa thực tế. Nên khó tin lắm phải không Uyên ? Uyên đừng trách Nam đã nói những câu yêu thương mà bất kỳ người con trai nào cũng nói được.Rồi thời gian và sự gặp gỡ sẽ giúp chúng ta hiểu nhau hơn.

    Mưa vẫn rơi...

    Có vẻ như Nam là 1 kẻ lạc rừng,1 cánh rừng mênh mông vô tận,càng đi,càng muốn đi thật sâu vào chốn đó để mong tìm thấy 1 cái gì đó vừa hư vừa thực.

    Nam nhớ Uyên !

    Giá như Nam và Uyên được gần nhau,được cùng nhau chia sẻ những niềm vui nỗi buồn.

    Nam yêu Uyên ! Uyên ạ !

    Yêu nhiều lắm,yêu hàng cây,góc phố Uyên đi qua,yêu cả những nỗi buồn,niềm vui của Uyên !

    Đến khi đặt chân đến Sài Gòn, Nam vẫn tin vào tình yêu của mình. Nam vào 1 quán net ở quận 3 và PM Uyên. Không gặp được Uyên.Phải chăng Uyên đang né tránh Nam ? Nhưng Nam không tin là vậy. Vì sao Uyên biết không ? Đơn giản vì Nam yêu Uyên. Uyên có thấy Nam nói gì không ?

    Trở về Bắc Ninh trong tâm trạng buồn bã, thất vọng.Bó hoa mà Nam chuẩn bị kỹ lưỡng đã tan nát bay đi và nơi tặng nó là 1...bãi rác ven đường !

    Rồi bỗng Nam nhận được tin Uyên bị sốt cao phải vào bệnh viện, lại đúng vào cái ngày mà Nam đến Sài Gòn thăm Uyên. Định mệnh thật trớ trêu khi không cho Nam gặp Uyên ! Nhưng không sao,vẫn còn rất nhiều cơ hội phía trước và Nam sẽ lại đến thăm Uyên và 1 ngày đẹp trời ! Chắc chắn !

    Giờ này có lẽ Uyên đã ngủ say rồi. 3h sáng ở Bắc Ninh vắng lặng đến nao lòng. Cầu mong trong giấc mơ đêm nay Uyên nhớ đến Nam. Gió ơi,mưa ơi,hãy mang những lời của tôi đến bên Uyên trong giấc mơ của Uyên.

    Đêm Bắc Ninh,15/12/2005
     

Chia sẻ trang này