Các bạn cần lấy lại mật khẩu hoặc đăng ký tài khoản vui lòng Zalo

Hạnh phúc tìm ở đâu

Thảo luận trong 'Nghệ Thuật Sống' bắt đầu bởi Miami, 7 Tháng ba 2010.

  1. Miami

    Miami Anais Ruan Staff Member

    Một ngày kia, đám yêu tinh họp nhau lại để tìm cách phá hoại cuộc sống của loài người. Yêu tinh đầu đàn lên tiếng: “Với loài người, hạnh phúc là thứ quí giá nhất. Vậy chúng ta hãy đánh cắp thứ quí giá nhất của họ và giấu ở nơi mà họ không thể tìm thấy được. Các ngươi thấy sao?”. Một yêu tinh lên tiếng: “Hãy đem hạnh phúc giấu trên đỉnh núi cao nhất trên Trái đất này, chắc con người sẽ không thể tìm ra”.

    Yêu tinh đầu đàn lắc đầu: “Rồi một ngày họ cũng sẽ tìm cách chinh phục đỉnh núi cao nhất ấy”.

    “Vậy hãy giấu hạnh phúc dưới đáy đại dương sâu thẳm...” - một yêu tinh khác nói.

    “Rồi một ngày họ cũng thám hiểm đến đáy đại dương sâu thẳm nhờ những phương tiện hiện đại”, yêu tinh đầu đàn lại lắc đầu.

    “Mang giấu ở một hành tinh khác vậy”, một tiểu yêu tinh đề nghị.

    “Con người đang tìm cách khám phá vũ trụ và các hành tinh khác”, yêu tinh đầu đàn ngao ngán.

    “Có một sự thật: con người hay tìm kiếm hạnh phúc khắp mọi nơi; nhìn thấy hạnh phúc nơi người khác nhưng thường không nhìn thấy hạnh phúc chính ở bản thân mình. Vậy ta hãy giấu hạnh phúc trong mỗi con người, chắc chắn họ sẽ không thể nào tìm thấy được...”, một nữ yêu tinh chậm rãi nói.

    Cả đám yêu tinh reo lên sung sướng và quyết định làm theo lời đề nghị trên.

    Liệu hạnh phúc của con người có bị đám yêu tinh kia giấu mất? Câu trả lời tùy thuộc chính bản thân chúng ta trong quá trình tìm kiếm hạnh phúc cho mình...

    (Sưu tầm)
     
    beoandlun thích bài này.
  2. beoandlun

    beoandlun Active Member

    Ðề: Hạnh phúc tìm ở đâu

    Chắc mình lên google seach "hạnh phúc tìm ở đâu" quá! :D
    8-|
    Hạnh phúc chỉ khi chính bạn cảm thấy hạnh phúc thôi! :D
    Chúc Mọi người trên thế gian này đều cảm thấy hạnh phúc! :x
     
  3. doidondoc_lmg_202

    doidondoc_lmg_202 New Member

    Ðề: Hạnh phúc tìm ở đâu

    Hạnh phúc chỉ tồn tại khi bạn chấp nhận,
     
  4. beoandlun

    beoandlun Active Member

    Ðề: Hạnh phúc tìm ở đâu

    -Tôi nghĩ rằng hạnh phúc do chính chúng ta tạo nên,và tôi tôi sẽ hạnh phúc khi những người tôi yêu quý được hạnh phúc."khi bạn không có cái mà bạn muốn hãy yêu cái mà bạn có" bạn sẽ tìm thấy hạnh phúc thât sự khi bạn đem lại hạnh phúc cho mọi người.
    -Bạn sẽ có hạnh phúc một khi bạn biết cách tạo ra 1 hạnh phúc cho riêng mình! Và hạnh phúc sẽ mãi ko rời xa bạn khi bạn bít trân trọng nó!
    -Con người luôn tìm tòi, theo đuổi những thứ mà bản thân vẫn cho rằng:" đó chính là hạnh phúc". Nhưng thật ra họ đang đi theo những thứ hạnh phúc ảo tưởng và rất mong manh dễ dàng bị những trận cuồng phong của cuộc đời cuốn mất. Thật ra hạnh phúc là khi bản thân ta luôn tự thấy hài lòng với những gì minh đang có, và trân trọng những sản phẩm mà tình yêu mang đến: của gia đình, bạn bè,... để nếu một ngày nào đó nếu như những điều ấy ko con hiện hữu trên cõi đời thì ta vẫn ấm lòng bởi nó sẽ luôn tồn tại trong tim ta.
    Songdep.xitrum.net


    --- Cập nhật bài viết ---

    Theo ohdear. vn

    Mười hai năm rồi. Ừ đúng vậy, vừa tròn một giáp kể từ ngày bố mất, và cho dù giáp trước kia, đứa bé này mới chỉ ba tuổi và chưa thể nổi cái ngày bố nó qua đời thì mười hai năm sau, nó - thằng bé mười lăm tuổi ấy chỉ còn lại một niềm khao khát được gặp lại, chứ thực sự nó chẳng hề đau buồn vào ngày giỗ này bao giờ cả. Nó, cái đầu đủ chín chắn để biết cái việc nó khóc, hay đau buồn, hay một cái gì đó ngớ ngẩn tương tự, không phải là việc của con trai (mà thực ra nó nhiều khi cũng nghĩ mình giống con gái nhiêù hơn), đồng thời sẽ làm cho cả 2 người, một âm, một dương, chẳng vui vẻ gì.

    Bâng mâm cơm chạy lên bàn thờ cho mẹ nó lễ, nó chạy ra ngoài sân và nhìn bâng quơ về phía góc sân, nơi con mèo mẹ vừa đẻ xong đàn 4 đứa mèo con mà đã bỏ con - chạy theo cái bản tính lười nhác và nghịch như quỷ của nó – đang cố nhảy lên, với tới cái bóng đen chập chờn của con bướm. Lúc viết cái dòng này, nó cũng cân nhắc và buồn cười khi cách đây 5 năm, khi nó đang học tiểu học, thì cứ dùng biện pháp nhân hoá “chú mèo”, “chú bướm” là sẽ được điểm cao, vì thế mà nó dùng “con bướm”, “con mèo”, một cách chân thực. Bướm đen thì có gì là xui cơ chứ... Bà nội bảo nó rằng, bướm đen là bố nó đấy! Bỏ qua tất cả những ràng buộc về không - hợp - logic hay phản - khoa - học, nó vẫn tin là như vậy, bởi bằng một cách kì lạ nào đó, không biết là do tạo hoá hay do nỗ lực của loài bướm mà bất kì một ngày giỗ của bố nó nào (nó bắt đầu để ý điều này từ năm lên bảy), cũng đều có một con bướm đen xuất hiện. Nó trầm ngâm, cái bóng đen bé xíu chập chờn trong ánh nắng như phác ra trước mắt nó hình ảnh người cha mà nó chỉ muốn cất tiếng gọi. Nhưng tất nhiên, chẳng thể có cuộc gặp gỡ mùi mẫn thần kì nào cả, và tất cả đều là do nó tưởng tượng nên, cái nó cần là được tâm sự với bố nó - tất nhiên cũng ở trong lòng, điều đó chả ảnh hưởng - và nó tiếp tục:

    - Con chào bố!

    Thực sự, cái tiếng chào ấy mười lăm năm nay nó chưa biết, và cũng chưa từng nói, nhưng điều này không thể cản được hình ảnh bố nó đáp lại:

    - Chào con trai!

    Như trong những bộ phim, cuộc nói chuyện của bố và con trai bao giờ cũng rất nghiêm túc, rất triết lý, rất đáng ghi nhớ…, nhưng mà nội dung cuộc nói chuyện này thì phụ thuộc vào nó. Mà nó không thể hỏi bố nó về thế giới của bố được, nên nó đành để bố nói tiếp:

    - Con dạo này thế nào...

    Nó cố tình để bố nó hỏi một cách rất bình thường như mới lâu ngày không gặp, và cái “dạo này” không phải là mười hai năm. Đó là một câu hỏi mà để nó trả lời thì không bao giờ kết thúc, nên nó chỉ thấy mình đang lẩm bẩm những điều thực sự nên nói:

    - Dạ, con vẫn khoẻ bố ạ. Bố nhìn con đây này, cũng mười lăm tuổi rồi, cũng ra dáng thanh niên rồi chứ có phải trẻ con nữa đâu. Mấy cái mụn trứng cá này bố cứ mặc kệ chúng nó, chẳng sao đâu, bệnh đấy tuổi con ai chả bị (Nó cũng thấy mình thật trẻ con khi kể cho bố một cách rất hồn nhiên cái việc mà nó đáng ra nên kể với mẹ). Con không khoẻ bằng nhiều đứa ở lớp nhưng con cũng đã có thể bắt đầu chung tay vào một vài việc bưng bê nằng nặng trong nhà rồi. Con tin rằng đôi vai con cũng đã đủ cứng cáp để làm chỗ dựa trong gia đình. Bố biết đấy, cả gia đình mình sống nương tựa vào nhau mà.

    Có phải ánh nắng nghịch ngợm đưa tia nắng qua mặt nhôm sáng bóng của cái chậu bà rửa mặt hay không mà sao nó thấy đôi mắt bố nó sáng lấp lánh lên một cách đáng tự hào và vui mừng. Nó cũng biết, bố nó – con người mạnh mẽ ấy – luôn muốn nó tự tin, năng động – như mẹ nó muốn – nên nó chả có lí do gì để phải kể những nỗi khổ ra cả. Vì thế, khi bố nó hỏi:

    - Thế gia đình dạo này thế nào... Mọi người có gặp nhiều khó khăn không...

    Nó trả lời ngay:

    - Gia đình mình vẫn ổn cả, bố ạ! Ý con là ngày ngày mẹ vẫn đi làm , con với anh Huấn vẫn đi học, còn bà thì vẫn lên xuống gác thoải mái, vẫn được khen là minh mẫn. Con nghĩ là gia đình mình sống tiết kiệm như bây giờ thì vẫn khá là dư dả để sống, không quá khó khăn và cũng không phải phụ thuộc vào ai. Con thì thấy cuộc sống thì thực sự rất vui vì chả mấy khi con buồn rầu cả bố ạ. Có nghèo thì mới thấy được tình cảm gia đình nó gắn bó, nhưng mà mình không quá nghèo con mới cảm thấy được điều đó. Bạn bè cũng rất yêu quý con, con cũng vậy và con cũng nhiều bạn như bố vậy! Trước mắt con chỉ toàn một màu hồng thì tại sao con lại không vui hả bố... Ngay cả lúc bị điểm kém, con thấy cũng chỉ là những chấm đen nhỏ li ti trên con đường màu hồng đó thôi. Việc học hành thì nói chung là con học làm bài đầy đủ, cái quan trọng là bản thân và bạn bè đều thấy mình giỏi, chứ cái việc chạy đua điểm số, đứng nhất đứng nhì con chả quan tâm, con có xếp thứ mấy con cũng không phiền - mẹ cũng thế. Bố xem, những người sau này thành công là do bản lĩnh của họ, chứ có phải nhờ đứng đầu lớp đâu... Trên đời này có ối thứ để học, mà con trai bố đang rèn luyện mình, con nghĩ bố cũng chẳng nhất thiết quá lo lắng. Dù ở đâu đi chăng nữa, cố gắng giữ được tâm hồn bình thản thì chẳng có gì làm mình phiền muộn được bố ạ (chắc bố cũng thấy con hơi già trước tuổi, bố đừng lo, con sinh ra đã nghĩ nhiều rồi, rồi hoàn cảnh, rồi mẹ còn theo Phật nữa, như vậy không sao đâu, với cả con cũng hoà đồng với bạn bè lắm chứ, lúc cần già thì già lúc cần trẻ thì trẻ). Thực ra con cũng chẳng nghĩ nhiều thế đâu, làm già mà đến tách biệt, tri thức, ông cụ non!

    Nó chợt dừng lại. “Chà, mình kể về mình nhiều quá! ”. Rồi nó nói tiếp:

    - Mẹ vẫn đi làm bình thường bố ạ. Con biết là gánh nặng đè lên vai mẹ rất lớn, vừa là người phụ nữ đảm đang, vừa là trụ cột gia đình nên con cũng cố gắng giúp mẹ, trước mắt là khỏi phiền lòng, và con cũng đang cố nữa tại con thấy - mẹ cũng thấy – mình hơi lười. Rồi còn ham chơi nữa, nhiều khi để mẹ quát. Những lúc đó, trong lời nói của con người không còn được rót tình yêu thương vào nữa, nó làm không khí gia đình u ám đi. Vì thế mà con cũng cố gắng không cãi mẹ nửa lời. Mà có lẽ con hiền lành như bây giờ, ngoài cái bẩm sinh, cũng là nhờ đức hi sinh và phước tu tập của mẹ vậy. Mẹ đã chọn đúng đường, biết tìm đến Phật pháp, để trước mắt xoa dịu đi những lo toan bộn bề của cuộc sống, biết cách sống một cách vẹn đầy cho gia đình, cho chính mình. Năm nay mẹ cáu giận ít hơn năm ngoái, và có thể sau này còn ít hơn nữa. Con cũng thế, điều này nghe có vẻ hơi mâu thuẫn nhưng sự thật là thế đấy bố ạ. Nếu bố còn sống, có lẽ mẹ cũng sẽ khuyên bố tu tập đấy, ngay cả bà còn vậy mà. Dạo này, bà có vẻ hay mệt hơn trước rồi, hay nghẹn khi ăn cơm, nhưng con nghĩ bà vẫn còn khoẻ mạnh lắm. Nhưng …Có lẽ, nếu đây không phải là cuộc nói chuyện tưởng tượng thì nó cũng không dám nói ra điều này, bởi vì ngay trong tưởng tượng nó còn phải ngập ngừng cơ mà:

    - Con thấy bà còn nhiều tham, sân hận quá bố ạ. Hi vọng bố hiểu mà không giận con. Đây là cuộc nói chuyện nghiêm túc, chứ không phải là bài tập làm văn ở lớp mà con cứ hư cấu, cứ nhằm vào cái đẹp mà kể ra. Bà vẫn rất thương bọn con, nhưng con thấy bà còn vướng bận nhiều thứ quá. Trong khi những người già khác sống rất bình thản và hiền hậu thì bà vẫn còn ôm đồm quá nhiều vật chất và lo toan, tính toán, những cái đó chỉ làm khổ con người tới tận lúc ra đi, mà ra đi rồi đâu có mang được theo... Rồi bà còn hay cáu giận vô cớ, hoặc vì nhiều lí do không - hề - đáng nữa. Nhiều lúc, bà quát mẹ, mà mẹ cũng không thể kìm nén được mãi nên quát, giận lây sang bọn con, rồi mặt cả nhà cứ hầm hầm. Như thế con thấy lúc đó đâu còn gọi là gia đình, khi mà sự nặng nề bao trùm lên tất cả... Cũng may là chuyện đó đỡ nhiều hơn rồi bố ạ! Rồi lại cả anh Huấn nữa, chẳng biết anh ấy thừa hưởng của bố cái niềm đam mê xe hay sao mà lúc nào cũng xe xe cộ cộ, hết sửa cái này sang lắp cái nọ giống hệt bà kể về bố. Con nghĩ chắc phải đưa anh ấy lên chỗ chú Hùng bạn bố sửa xe để học nghề mất. Nhưng mà anh ấy cũng đảm đang, tháo vát trong chuyện gia đình, rồi cũng có năng khiếu kinh doanh, rồi cũng cao to đẹp trai, hơn cả bố nữa ý chứ. Anh ấy lại còn không hứng thú với chuyện bạn gái, mà họ thì cứ theo anh đầy ra!

    Bố nó cao mét tám, đẹp trai. Anh nó cao mét tám hai, rất đẹp trai. Nó, mặt đầy mụn trứng cá, cao mét sáu tám, không được như 2 người trước nó. Thật đáng thất vọng! Nhưng không sao, nó chưa lớn hẳn, và nó còn hơn người khác một cái đầu, và có thể là một trái tim cũng nên! < Nhiều lúc, nó ước mình là con gái, không phải là sức ép của 2 người kia quá lớn, mà nó thấy mình như thế thì nó, và mọi người sẽ thích hơn nhiều >

    - Nhưng, bố ạ, anh Huấn suốt ngày xe cộ, bạn bè, vừa nguy hiểm trước mắt vừa lại ảnh hưởng tới học hành. Anh ấy chả chịu học hành gì cả, kiến thức hổng như tổ ong thì làm sao mà đỗ đại học, mà thời buổi này không có bằng đại học thì làm được gì... Anh ấy lại nóng tính – như bố - (thật đáng sợ khi phải nói ra) hay cãi mẹ, cãi bà mà chẳng ai làm được gì anh cả…

    Nó kể ra như vậy là để tâm sự vậy thôi, chứ nó chẳng hề muốn kể khổ để lôi kéo sự thương hại đâu. Bà nó bảo: “Đói cho sạch, rách cho thơm” mà.

    Và rồi, nếu đây là hiện thực, không bao giờ bạn có thể ngờ được một câu hỏi đột ngột và một câu trả lời đột ngột cũng như thế, nhưng không sao, tất cả đều là những gì nó nghĩ:

    - Cho bố hỏi một câu này nhé, con cứ trả lời thật lòng. Bây giờ, giả sử có thể sống lại, con bảo bố có nên không...

    Nó không cho rằng mình bất hiếu. Nó rất kính trọng bố nó, nhưng không phải là một tình yêu, bởi đâu thể yêu một con người mà nó hoàn toàn xa lạ... Nó hiểu, và nó tự tin trả lời, dứt khoát như 1 + 1 = 2:

    - Con nghĩ là không, bố ạ. Trước hết, con đã, đang và cùng nhà mình sống mà không có bố 12 năm qua, và ngay cả bố cũng vậy, con nghĩ bây giờ nếu trở lại, sẽ có một khoảng cách, một thay đổi quá lớn giữa chúng ta. Thứ hai, con thấy tự tin hơn khi biết lúc nào bố cũng dõi theo con, con nghĩ bố như vậy đấy, và điều đó khó có thể khi chúng ta ở gần nhau. Và cuối cùng, giả sử chỉ là giả sử thôi bố nhỉ...

    Thật buồn cười, tưởng tượng mà cũng giả sử! Hình ảnh cuối cùng mà nó tưởng tượng ra, đó là hình ảnh bố nó, tan dần đi thành muôn vàn tia sáng và nó thấy bố nó nở một nụ cười mãn nguyện:

    - Bố biết con trai bố sẽ trả lời vậy mà. Cố lên, con trai, mà con thích làm con gái cũng được, dù là ai thì con vẫn phải giữ sự mạnh mẽ ấy đấy. Bố rất tự hào về con!

    Đứng trước bàn thờ, trước tấm ảnh đang cười của bố, nó chắp tay, phía dưới là lồng chim có mười chú chim sẻ và nghĩ: “Bố, hôm nay là ngày giỗ của bố! Đây là mâm cơm chay mẹ mất một buổi sáng để làm. Và đây là tấm lòng con. Mong bố luôn vui vẻ và bình thản ở một thế giới khác, cũng như điều mà bố luôn mong cho con, cho gia đình. Hôm nay, con phóng sinh cho mười chú chim, mỗi con sẽ bay về một phương, bố hãy mong cho tụi con được bình yên và vui vẻ ở những nơi mà cánh chim đi tới, như điều mà con mong cho bố vậy”. Nén nhang vừa cắm, đàn chim sổ lồng, bây vút lên khung trời cao rộng, bay tạt qua một gương mặt vui vẻ và tự tin.

    Ru ông nội vào giấc ngủ vĩnh hằng

    Năm nào cũng thế, cứ sau tết âm lịch, vào tháng ba mình lại được cùng bố mẹ đi thanh minh, tảo mộ cho ông nội. Năm nay tiết trời se lạnh, dù đã mặc áo ấm nhưng những làn gió lạnh vẫn ùa vào tâm hồn mình, khiến mình sởn gai ốc. Một nỗi buồn lan tỏa trong lòng.

    Trên đường đi mình gặp một dòng người cũng đi tảo mộ, một phong tục tập quán rất đẹp của người Việt Nam. Mình chưa có dịp đi nước ngoài, không biết họ có những phong tục như người Việt Nam mình không nhỉ... Dòng người lũ lượt... Cánh đồng bát ngát lần lượt chạy qua như những thước phim về phong cảnh đồng bằng Bắc bộ.

    Đến nghĩa trang, bố mẹ chuẩn bị mọi thứ còn mình thì đến sát mộ ông nội, ngắm nhìn ông, thấy ông như đang cười với mình vậy.

    - Ông ơi! ông có lạnh không...

    Ngôi mộ vẫn lặng thinh. Những ký ức về ông đã đưa mình vào nỗi nhớ da diết. Hồi ông nội còn sống, lúc mình sắp đi ngủ, ông vẫn thường hát ru mình và đắp chăn ấm cho mình. Ông kể những câu chuyện thần thoại, cổ tích... mình thường chìm dần vào trong giấc ngủ khi câu truyện vẫn còn dở dang, thế nên cứ hôm sau mình lại đòi:

    - Ông ơi! Ông lại kể cho cháu nghe hết truyện hôm qua đi!

    Khi ông kể chuyện "Sự tích trầu cau" khi thì "Tấm cám" và cả câu truyện dài "Huyền thoại Trương Chi - Mỵ Nương"... cứ như thế, tuổi thơ của mình trôi qua thật đẹp bằng những câu chuyện như thế...

    Giờ đây ông đã ra đi, đi mãi... mình chỉ được gặp ông qua những lần đi tảo mộ, gặp ông qua làn khói hương và trong trí tưởng tượng...

    Chắc bố mẹ mình đi thăm ông theo phong tục của những người theo đạo Phật. Trước khi đi mẹ chuẩn bị rất kỹ càng, đủ mọi thứ: đĩa xôi, con gà, hoa quả, hương, hoa, quả và cả "tiền vàng" âm phủ. Mình chẳng dám hỏi nhưng chắc bố mẹ nghĩ rằng ở trên trần gian như thế nào thì ở dưới "âm" như thế, do đó bố mẹ năm nào cũng cứ âm thầm làm như thế.

    Sau khi sắp đặt tất cả đồ lễ lên trên nấm mộ cỏ xanh, trước tấm bia đá có hình ông nội, bố mẹ đứng cạnh nhau và cùng chắp tay trước nấm mộ cuar ông. Vì còn bé nên mình chỉ biết đứng bên cạnh, cũng chắp tay vái và nghĩ, một ý nghĩ thật đơn giản:

    - Ông ơi! Ông nội ơi! Ông giúp cháu học giỏi nhé, ngày trước ông là bác sĩ, ông học giỏi, ông phù hộ cho cháu "học ít, hiểu nhiều" để cháu còn có thời gian chơi nhé!!!

    Sau đó mình cùng bố mẹ cắm những nén hương sang các nấm mồ kế bên, chắc là cầu mong cho những người bên cạnh, những người "hàng xóm" của ông cũng được an lành...

    Nghĩa trang thật là tĩnh lặng. Hàng thông reo rì rầm... Có người nói "cô đơn như một nấm mồ", chắc họ muốn nói đến nấm mồ chôn ở vùng xa xôi đơn độc trên một cánh đồng, chứ như ở nghĩa trang nơi ông nội an nghỉ thì mình chẳng cảm thấy sự cô đơn đó.

    Mình có đọc một quyển sách ông nội viết về y học và liên tưởng đến ca từ của bài hát "một rừng cây một đời người: Ai cũng một thời trẻ trai... "...

    Mới ngày nào, rất gần thôi, mình còn ngủ thiếp đi trên vòng tay ấm áp của ông sau những giờ học căng thẳng. Thế mà giờ đây ông nội đã ở tận thế giới bên kia. Dẫu biết là khi con người ta đã "hai năm mươi" như mẹ mình thường diễn tả về "sự chết" là một quy luật chẳng thể khác, nhưng cảm giác nhớ thương ông, cảm giác trống trải làm mình không kìm nổi nước mắt.

    Còn nhớ lúc bé, khi mình mới lập một hòm thư điện tử trên internet, mình rất buồn vì chẳng có bạn nào viết thư cho mình cả (vì các bạn của mình toàn ở Hà Nội và ngày nào cũng gặp nhau ở trường). Mình đã tâm sự với ông điều đó, thế là hằng ngày, ông đều dành thời gian để viết thư cho mình. Giờ đây, trong hòm thư của mình vẫn còn lưu những bức thư ông nội viết gửi "Gửi cháu Thu Hằng" "Thu Hằng yêu quý, vì không có bạn nào viết thư cho cháu cả nên ông sẽ viết thư cho cháu"... Mình thường lấy những bức thư ấy ra đọc lại và rất nhớ ông. Rồi những lần xuất bản sách ông nội đều viết đề tặng cho mình và ký tên tác giả nữa... bao nhiêu kỷ vật về ông nội mình đều cất giữ cẩn thận... Mình sẽ giữ mãi...

    Mải miên man suy nghĩ... mình quay ra thì cả ba nén hương đa tàn... Trời đã về chiều.. Mình cũng bố mẹ tạm biệt ông rồi ra về... Làn gió mạnh báo hiệu mùa đông năm nay chắc sẽ rét hơn bình thường... Ông nội ơi, cháu đã nhờ những hàng thông ở lại, đám cỏ xanh tươi kia bầu bạn để ông đỡ buồn, để ru ông vào giấc ngủ vĩnh hằng...! Cháu sẽ luôn nghĩ về ông... Trong tâm niệm của cháu, ông vẫn còn sống. Hình ảnh ông luôn ở trong trái tim của chúng cháu, vững chãi và ấm áp...

    Nắng chiều (ohdear. vn)
     
    Miami thích bài này.
  5. itis_vc

    itis_vc New Member

    Ðề: Hạnh phúc tìm ở đâu

    huhm....các bạn gái cứ giao trọn con tim và..........túi tiền....cho bạn Vũ là bảo đảm sẽ tìm được hạnh phúc.......nếu ko tìm được thì bạn Vũ sẽ "refund" một trái tim mới và.....túi tiền mới......
     
  6. Kumiho

    Kumiho Never die

    Ðề: Hạnh phúc tìm ở đâu

    Mình hạnh phúc khi thấy nguời thân và anh hạnh phúc. Không biết có quá sớm không, nhưng có lẽ mình đã tỉm được hạnh phúc của chính mình rồi.

    @bác Vũ: Thiệt hết biết :-<
     
  7. Miami

    Miami Anais Ruan Staff Member

    Ðề: Hạnh phúc tìm ở đâu

    Tao ganh tỵ zới kái tình iu của mày từ cấp 3 cơ :"> chúc mừng và mong mày lun hạnh phúc :">
     
  8. beoandlun

    beoandlun Active Member

    Ðề: Hạnh phúc tìm ở đâu

    Mình Hạnh phúc nhất là mỗi khi cả nhà đầy đủ ngồi quây quần bên nhau quanh chậu than, ngồi nướng gà măm...:D
    Được thấy bố mẹ như trẻ lại, được thấy anh chị hạnh phúc, được thấy anh ba kiếm được người yêu và mình ngày càng có nhiều bạn tốt! :D
     

Chia sẻ trang này