Ấm giữa mùa đông

[ẹc]

Giải cứu ốc sên
Staff member
Chính mọi người đã làm tôi thay đổi suy nghĩ, cuộc đời này đã hết những người tốt bụng, chỉ còn người vô cảm.
.
2.jpg
Một ngày giữa đợt lạnh đầu tiên của Hà Nội.
Tôi khoác ba lô đi chụp ảnh ở chân cầu Thăng Long. Xe buýt dừng cách điểm cần chụp hình những gần 2 cây số. Lếch thếch bước giữa gió lạnh, nắng hanh, đường cao tốc bụi phả mịt mù. Tôi bất chợt nghe được tiếng một cô gái, “Đi nhờ xe không em?”- một chị dáng sinh viên, khá trẻ, dừng Honda trước mặt tôi. Suy nghĩ 3 giây, “Có, chị ạ, ôi may quá”. “Em không mang mũ bảo hiểm, ngại công an không chị?”. Ngày nào chị chẳng đi đường này, yên tâm đi”… Đưa tôi đến tận nơi cần chụp hình, chị còn ngoái lại, “viết cho hay vào em nhé, ngày nào chị cũng đi qua cái chợ này, tắc đường lắm!”
Ảnh chụp xong, 5h, tôi lại lếch thếch khoác cái ba lô nặng, ven đường cao tốc Nội Bài- Bắc Thăng Long tìm một lối sang đường dừng xe buýt. Một thanh niên dừng xe trước mặt: “Em có đi nhờ không, lên đây anh đèo một đoạn”- Chiếc Wave khá mới. Trước xe để một cái cặp công sở. Lai tôi đến đoạn sang đường, anh còn nhắc tôi đi về cẩn thận.
Chưa tìm được bến xe buýt. Tôi đang ngơ ngác thì một bác tầm trên 50, chiếc xe cũ, dắt một chiếc mũ dự phòng vẫy tôi. Tôi mau mắn, “Cháu không có tiền đi xe ôm đâu bác ạ”. Người đàn ông cười hiền từ, “Lên đây bác cho đi nhờ một đoạn. Đến trạm bus kia còn gần cây số đấy…” Tôi cười ngại ngùng. Người đàn ông đó còn dặn cẩn thận, tôi nên bắt xe bao nhiêu, đứng gọn lại kẻo xe tông. Bus 07 trờ tới, tôi lao lên xe, bóng người đàn ông khắc khổ trên chiếc Honda cũ hòa vào dòng người đông đúc cầu Thăng Long…
Bạn bè tôi hay nói, cuộc đời này chẳng tin được ai nữa rồi. Bạn bè cùng phòng trọ thì lấy đồ đạc, tiền bạc của nhau. Chủ nhà với sinh viên thì như kẻ thù. Ra chợ, lên bus chỉ sợ móc túi…
Thật sự, tôi cũng lờ mờ hết lòng tin vào những người dưng nơi công cộng. Tôi phát ngán và sợ hãi mỗi ngày lên mạng, và thấy bày đủ ra trước mặt mình đủ các tít báo ghê rợn nhất: Đâm, cướp, chém, giết, hiếp. Và bỗng sợ cảm giác rung mình mỗi sáng ngồi trà đá vỉa hè, nghe tiếng rao lanh lảnh của cái loa bán báo dạo: Báo đê, báo đê, vụ thảm sát tiệm vàng Bắc Giang làm 3 người chết, một đứa trẻ bị chém cụt tay, một thanh niên giận người tình nhảy xuống sông Tô Lịch tự vẫn, người đàn ông man rợ giết vợ, nhét xác xuống bể phốt… báo đê…ê… Những âm thanh rầu rĩ ấy sẽ theo phố phường suốt một ngày, từ hàng rau, hàng thịt chợ Đồng Xuân, tới mấy ông thợ cắt tóc phố Hoàng Hoa Thám, các chị lao công đường Kim Mã.
Nhưng hôm qua, thật sự, chỉ trong một buổi chiều, tôi đã tình cờ được 3 con người xa lạ giúp đỡ. Tận tình, nhiệt thành, và bằng cả tấm lòng của họ. Tiếng cảm ơn của tôi rồi cũng sẽ lẫn vào gió, bụi, và vô vàn thanh âm khác khi các anh chị đi trên những hành trình. Nhưng thật sự, chính mọi người đã làm thay đổi trong tôi suy nghĩ, cuộc đời này đã hết những người tốt bụng, chỉ còn những người vô cảm.
Trong mùa đông se sắt của Hà Nội, vẫn còn bao nhiêu nắng giúp tôi thấy ấm lòng…
Thúy Hằng
(Học viện Báo chí- Tuyên truyền- HN)​
 
Top