Bình yên đi qua anh

Thảo luận trong 'Vườn Thơ Bướm Bay' bắt đầu bởi Tina_Phương, 24 Tháng ba 2007.

  1. Tina_Phương

    Tina_Phương Phụng Tỉ Staff Member

    Mọi ngôn từ bỗng thành sáo rỗng
    Khi bên ai không phải là mình
    Bao con số cũng thành vô nghĩa
    Đầu giây kia chỉ tiếng chuông rung

    Đã thử khóc cho lòng nhẹ nhõm
    Sao ưu tư không nỡ xa rời
    Đã thử sống những ngày giông bão
    Lòng này như xát muối ai ơi!

    Lại yếu đuối vì mình con gái
    Nước mắt rơi bên cạnh nụ cười
    Cô đơn đến đêm về lạnh buốt
    Thèm được ngoan hiền trong tay ai

    Bao đau đớn tưởng rằng gục ngã
    Chợt nhận ra mây trắng trên đầu
    Vô tư sống đi qua ngày tháng
    Bão tan rồi. Trời lại sáng lên thôi!
     
  2. Adelaidegirl

    Adelaidegirl Ja` cả khú đế đại vương Staff Member

    yeah đúng rùi...bão qua rùi trời lại sáng lên thui...câu này hay...thời gian là liều thuốc chữa lành mọi vết thương...
    ko phải em ko thể sống thiếu anh, em có thể...nhưng chỉ vì em ko muốn thế...mà việc muốn hay ko muốn sẽ thay đổi theo thời gian mà thui...

    buồn thì có buồn nhưng ko phải ko thể vui lên nữa
     
  3. Tina_Phương

    Tina_Phương Phụng Tỉ Staff Member

    Cũng ko hẳn ... Trời sáng lên nhưng những dấu vết bão để lại thì vẫn còn đó !!
    <div class='quotetop'>QUOTE </div>
    Bởi vì như thế đấy
     

Chia sẻ trang này