Bờ bến lạ

Thảo luận trong 'Viết cho bài hát tôi yêu' bắt đầu bởi Tina_Phương, 17 Tháng mười hai 2007.

  1. Tina_Phương

    Tina_Phương Phụng Tỉ Staff Member

    1 chút nhói đau khi lời bài hát cất lên "anh đã đi mãi mang theo tiếng cười, anh đã quên bóng em nơi cuối trời. Nhìn mưa rơi, tình yêu đã xa xôi mù khơi"

    Ừ, anh đã không còn bên em nữa rồi. Quá khứ tươi đẹp của những ngày cách đây không xa giờ là dĩ vãng. Cố níu giữ cũng chẳng được gì. Lỗi tại ai, em hay anh?

    "Em bước đi mãi trên con phố dài. Nghe tiếng chim hót cô đơn cuối trời, từng chiều mưa mà sao ta đã mất nhau người ơi."

    Mất nhau, chỉ 2 tiếng thôi anh à. Cũng là 2 tiếng, nhưng sao khác xa quá ...

    "Bờ bến lạ, bờ bến lạ để anh bước đi quên hết yêu thương. "

    Em muốn cho anh hiểu, không chỉ mình anh cố bước để quên, Ở nơi này, em cũng đang rất cố

    "Trong đêm tối không còn tiếng cười. Đôi chân mỏi không còn lối về nhìn mưa bay giọt sầu rơi, rơi trong tiếc nuối. "

    Khoảng trời hạnh phúc đã mất rồi, em còn biết về đâu. Chơi vơi lạc lõng giữa dòng người, tìm kiếm 1 ánh mắt, khờ khạo quá phải không anh. Ừ, trời lạnh lắm, tay em lạnh lắm ... Tiếc nuối, không, còn hơn cả tiếc nuối. 1 cảm giác ... Chúng ta đã từng yêu nhau ? Tại sao phải làm cho nhau đau khổ ! Mưa rơi hay nước mắt em rơi ...
     

Chia sẻ trang này