Một chút suy nghĩ ...

Thảo luận trong 'Văn học nghệ thuật' bắt đầu bởi Tina_Phương, 18 Tháng bảy 2008.

  1. Tina_Phương

    Tina_Phương Phụng Tỉ Staff Member

    Hai mẹ con lạc đà đi trên sa mạc.Chúng cứ đi, đi mãi...nên rất mết mỏi và khát.
    Lạc đà con hỏi mẹ:"mẹ ơi cỏ và nước như thế nào?"
    Lạc đà mẹ trả lời:cỏ xanh mượt như nhunh rất ngon.Nước thì trong và mát!"
    Hai mẹ con đi tiếp...
    Chợt lạc đa con gọi mẹ:"mẹ ơi, có cỏ và nước kìa!"
    Lạc đà mẹ trả lời:"không fải đau con!đó chỉ là những ảo ảnh ta rất hay gặp khi đi trên sa mạc thôi!" Rồi mẹ con lạc đà lại đi tiếp...
    Một lúc, lạc đà con lại kêu lên:"mẹ ơi, có cỏ và nước kìa!"
    Lạc đà mẹ vẫn trả lời đó chỉ là những ảo ảnh.Lạc đà con ấm ức, nhưng vẫn đi theo mẹ nó...
    Hai con lạc đà cứ đi mãi, bỏ lại những ốc đảo đầy cỏ và nước...
    Đến khi, do quá mệt và đói, lạc đà mẹ gục xuống,lạc đà con bỏ lại mẹ nó, chạy như bay quay lại ốc đảo chúng vừa đi qua,ăn cỏ và uống nước no nê...
    Lạc đà mẹ bỏ mạng vi quá tin vào kinh nghiệm của nó,quên mất một điều:"Nó bị hỏng mắt fải, mà tất cả những ốc đảo chúng gặp đều nằm ở bên fải!'
     
  2. babyskydragon2004

    babyskydragon2004 Super Moderator Staff Member

    Dù tin vào lý thức thế nào,phải kiểm tra trong thực tiễn thì mới thành chân lý được ...Muốn biết lý thuyết,đúng hay không thì đem vào hoàn cảnh thực tại thì mới bik được,ấy thế mới bik con lạc đà mẹ không dùng mắt trái kiểm tra thực tiễn,mà cũng đúng thôi,kẻ mà chẳng buồn quan tâm thứ có thể cứu được mạng sống của mình,không có lòng tin vào sự sống,dù chỉ 1 chút thôi,thì bỏ mạng cũng không tiếc :(
     

Chia sẻ trang này