[Truyện Ngắn] Bữa Điểm tâm Cho Hai Người - Sáng Tác : Mr.Chen

Thảo luận trong 'Văn học nghệ thuật' bắt đầu bởi noname2411, 18 Tháng bảy 2008.

  1. noname2411

    noname2411 New Member

    <div align='center'>- Xin hỏi anh chị dùng gì ?

    - Bữa điểm tâm cho hai người, làm ơn - Cả hai cùng đồng thanh đáp với nụ cười rạng rỡ .

    - Em có nhớ hôm nay là ngày gì không ? - Chàng trai thì thầm với cô gái

    - Ngày gì nhỉ, hôm nay không phải sinh nhật anh và em ? - Cô ta vén ngang mái tóc dài duỗi thẳng để lộ khuôn mặt thanh tú.

    - Hôm nay là kỷ niệm một năm mình quen nhau, ngày đó anh và em vô tình gặp mặt cũng tại nơi này, tại bàn này và trong khung cảnh như thế này đây - Nói đoạn chàng trai trao ra ba nụ hồng tươi thắm

    - Sao ít thế nhỉ , có keo quá không đó ? - Cô tủm tỉm

    - Ba nụ hồng tượng trưng cho ba chữ , nhiêu đó cũng đủ nói lên tình yêu của anh rồi em à

    - Ba chữ gì vậy ta - Cô gái lấy tay mân mê quanh bờ môi căng mộng cùng một nụ cười tình tứ

    - Em biết mà - Anh ta nháy mắt


    <div align=\'center\'>............</div>


    Suốt buổi ăn đó họ rất vui vẻ, tâm sự luyên thuyên với vô vàn tràng cười khúc khích, người ta cứ ngỡ họ mới quen nhau lần đầu vậy. Bữa điểm tâm hai người tuy không nhiều, nhưng kỳ lạ là càng ăn càng lâu, có lẽ thứ họ tận hưởng không phải là bữa ăn mà là mùi vị của tình yêu mà thôi .

    - Miếng thịt này mỡ quá anh à

    - Để cho anh, để cho anh !

    - Thế anh ăn chỗ sallad kia không ?

    - Em biết mà !


    <div align=\'center\'>........</div>


    Cả hai cứ như thế, cho đến khi bữa ăn chẳng còn sót lại thứ gì . Họ vui vẻ dắt tay ra về trong giai điệu giật dìu của bản giao hưởng 4 mùa.


    <div align=\'center\'>........</div>



    Chàng trai trong câu truyện kia tên Thức, một chàng sinh viên nghèo, thân hình gầy guộc vì gia cảnh lúc nhỏ khó khăn. Anh ta cũng không lấy gì làm đẹp trai với cặp kính cận nặng 4,5 đi-ốp cùng một mái tóc ngố Tàu. Thật sự ai cũng không hiểu tại sao anh ta có được một bạn gái xinh xắn đến thế, ngoài một vài tài lẽ, nụ vười hiền và bản tính chân chất....anh ta chẳng có gì nổi trội so với các chàng trai khác xoay quay bạn gái mình.

    Cô ta tên Linh, con một gia đình trung lưu . Vốn xinh đẹp lại tài năng, từ hồi Trung Học cô ta đã nổi tiếng là Hot Girl nhiều năm liền. Con trai theo đuổi nhiều vô kể, hàng ngày kẻ đưa người đón...Có thể nói, cuộc sống của cô chỉ thừa không thiếu.


    Cả hai quen nhau một cách vô tình. Trong một lần Linh chờ bạn nhưng không thấy tới, cô nàng giận dỗi bỏ về thì va phải anh ta đang bưng thức ăn. Nước uống đổ tung tóe làm bẩn cả chiếc áo vốn đã bạc màu, Linh hốt hoảng xin lỗi và lấy khăn lau vội anh ta, không biết lúng túng thế nào mà càng lau thì càng...bẩn. Chiếc áo trắng sởn màu cháo lòng nay thêm vào trăm màu sắc hệt như tắc kè hoa vậy. Chàng thì cười như mếu, nàng thì rối rít nhận lỗi và sửa sai...Thấy vẻ mặt tội nghiệp của cô ta, cũng thấy thương nên chàng trai đã cho qua chuyện . Cô gái ra về mà miệng vẫn không ngớt lời xin lỗi. Nhớ lại điệu bộ lúc nãy mà anh ta không nhịn được cười , thu dọn xong bãi chiến trường thì anh liền phát hiện ra thẻ sinh viên của cô nàng lẩm cẩm kia.

    - “Linh , một cái tên đẹp" - Anh ta thì thầm .


    <div align=\'center\'>.................</div>


    Bẵng một thời gian, họ lại gặp mặt trong buổi hội thảo thường niên . Và họ quen nhau từ dạo đó, cô đã bị chinh phục bởi vẻ khù khờ, chân chất và bản tính hiền lành của anh. Khác với những người mà cô gặp, anh không biết theo thứ gọi là trào lưu, không dùng mọi cách để lấy lòng cô, thậm chí anh còn...không biết tỏ tình . Mỗi lần anh định nói là cứ lúng túng như gà mắc tóc, và mỗi lần như thế Linh lại lấy ngón tay che ngang miệng anh ta và nói :

    - Hì, em nghe thấy rồi !


    <div align=\'center\'>..................
    </div>

    Một ngày hè oi bức, cái nóng tháng 6 như đổ lửa, hàng cây Phượng Vĩ oằn mình chịu tội dưới ánh nắng như muốn thiêu cháy tất cả. Nhưng đâu đó vẫn vang vọng tiếng cười đùa của một cặp trai gái .Họ đang yêu. Nếu so sánh thì cái nắng nóng chẳng thấm vào đâu với tình yêu của họ : Nó cháy bỏng, đam mê và đầy nhựa sống. Có thể nói, hiện chẳng có thứ gì dập tắt được ngọn lửa ấy. Những cơn mưa đầu mùa cũng chỉ làm tôn lên vẻ lãng mạn, chút đắm say của họ mà thôi.


    Vẫn như mọi ngày, chàng và nàng đến quán ăn ấy và kêu một phần ăn tình nhân. Khung cảnh giữa trưa tĩnh mịch, vắng lặng gây cho ta một cảm giác buồn bã...Nhưng điều đó dường như không ảnh hưởng gì, họ - đang ở trong một thế giới khác. Một thế giới chỉ những ai đang yêu mới hiểu rõ được .

    - "Ú u, có phải linh đó không ?

    Một giọng nói lạ lẫm đột nhiên phát ra từ phía sau, đó là một cô gái trạc tuổi Linh với nước da trắng mịn, mái tóc tém ngang, cách ăn vận thời trang làm tôn thêm vẻ trẻ trung của cô ấy.

    - Aha, Hằng đó phải không ? Ngọn gió nào đưa "hoa khôi lớp mầm" tới đây vậy ta.

    - Mày dẹp cái nickname đó đi, quê gần chết à?

    - Vậy thì tao gọi là "hoa khôi lớp chồi" , cho mày lên lớp còn muốn gì nữa - Linh tiếp tục trêu chọc.

    - Ờ, cám ơn mày nhé, có cần tao hiến thân báo đáp không?

    Cả hai cười ran cả một góc quán khiến ai cũng phải ngoái nhìn. Linh mời cô ta ngồi xuống bên cạnh trò chuyện và không quên giới thiệu bạn trai mình.

    - Mày ăn gì chưa đấy ?

    - Tao dạo này giảm cân mày ơi !

    - Thiệt không đó, hay là bụng giảm mà mồm vẫn nhai, để rồi hôm nay xuống một ký mai lại lên....3 ký - Linh cười hí hửng

    - Mày chết à, tao giảm cân đàng hoàng. Mới đi Spa về, chưa ăn gì. Nghĩ lại cũng thấy đói mày ơi - Cô ta đánh Linh nghe chát một cái.

    - Chao, tội nghiệp nhỉ ? Mày có cần tao chia ngọt xẻ bùi không, ăn phần của tao nè, tao kêu phần khác .

    - Tốt quá ha, bắt tao ăn đồ thừa của mày. Mà có kêu phần mới tao cũng không ăn nổi, thôi vậy cũng được.

    - Sao em không kêu phần ăn nào ít đấy, có lẽ như thế tốt hơn - anh ta chen vào.

    - Đâu sao đâu anh, em ăn phần mới cũng được mà - Linh cắt ngang lời.


    Trong suốt bữa ăn đó, anh tỏ ra hơi khó chịu khi Hằng ăn của Linh. Mặc dù cố che dấu nét mặt nhưng Linh vẫn nhận ra, chỉ có điều cô không nói gì.

    Sau khi Hằng về, Linh mới hỏi :

    - Sao anh tỏ ra lạ thế, bạn em ăn phần mình thì có gì sai à.

    - Không sai, nhưng em hiểu không ? Đó là điểm tâm cho hai người em à. Thôi không sao, không có gì đâu em.

    - Không có gì là sao? rõ ràng anh có thái độ không thích rồi.


    <div align=\'center\'>..........</div>


    Cuộc cãi càng lúc càng dữ dội, tình hình căng thẳng tới mức không thể xoa dịu được. Mặc dù anh ta đã cố xin lỗi nhưng dường như cơn nóng giận đã là Linh mất hết lý trí ...

    - Em cảm thấy mình không thể tiếp tục, nếu anh không bằng lòng thì ta nên chấm dứt tại đây. Chia tay đi !

    Linh nói dứt lời thì lấy giỏ xách quay ra khỏi quán một mạch trước sự ngỡ ngàng . Anh ngồi thịch xuống ghế, bần thần như không hiểu chuyện gì đã xảy ra.

    Nét buồn hiện rõ trên khuôn mặt....


    <div align=\'center\'>............</div>


    Được một lúc, anh ta ra về với tâm trạng trống rỗng. Một chút suy nghĩ miên man, vô cảm. Chân anh lê bước trên con đường vắng người qua lại.

    Một sự cô đơn

    Phượng đã rơi...



    <div align=\'center\'>***</div>


    Vài tháng sau Linh nhanh chóng chấp nhận mối tình mới. Đó là một chàng trai tuấn tú khôi ngô, gia thế thì tuộc loại tai to mặt lớn, tiền tiêu không xuể...nếu nói theo cách xưa thì là "môn đăng hộ đối" . Anh ta chính là người đã theo đuổi Linh hai năm nay nhưng Linh không chấp nhận, nhưng bây giờ đã khác. Anh ta chính là bạn trai của cô .

    Đi đâu, ai cũng khen họ xứng đôi, hợp ý. Thậm chí cả hai gia đình đều bằng lòng và toan tính đến chuyện cưới hỏi. Bạn bè thì nức nở khen cô biết chọn, may mắn...Linh cũng thấy vậy nhưng dường như, trong thâm tâm của cô, có một thứ gì đó bức bối khó chịu.

    Một cảm giác lạ lẫm...


    Thức đã trở lại với công việc cũ : Hầu bàn . Lúc trước anh nghỉ là do không muốn Linh xấu hổ khi có một bạn trai làm việc như vậy. Hơn nữa nơi này Linh và các bạn hay gặp mặt, anh ta hiểu những tiểu thư như Linh rất trọng sỉ diện, vì người yêu nên anh đành làm thế.

    Hiện giờ anh ta vùi đầu vào công việc, học hành...Nhưng mỗi khi nhớ lại, anh ta cứ tưởng như mọi chuyện mới mới xảy ra hôm qua. Trong khi nơi này chính là nơi cả hai quen nhau, hằng ngày ăn uống chuyện trò, là nơi chất chứa biết bao kỷ niệm...tất cả cứ dần hiển hiện trong tâm trí anh như một thước phim chiếu chậm. Anh cố quên đi nhưng vẫn cứ nhớ. Đau lắm !



    <div align=\'center\'>***</div>


    - Hai anh chị dùng gì ạ ?

    - Cho tôi phần ăn cho hai người .

    - Món đó đâu có gì ngon đâu em, em muốn ăn gì cứ gọi, anh chi tất.

    - Nhưng em thích món này anh à - Linh cười buồn.

    - Thôi được, nhưng lấy cho tôi thêm vài món này nữa...- Anh ta ngán ngẩm chỉ tay vào thực đơn.


    Bữa ăn được dọn ra, lọt thỏm giữa những món ăn đắt tiền là phần điểm tâm đạm bạc. Linh vừa ăn vừa trò chuyện nhưng có vẻ chàng trai không hứng thú lắm với món ăn rẻ tiền này.


    - Em dùng thử món bò sốt vang này đi

    - Em ngán lắm rồi

    - Vậy thì bỏ nó qua, món này ở đây làm không đẹp mắt, chắc chẳng ngon đâu.

    - Anh ăn giùm em miếng phi-lê này - Linh chìa ra cho anh ta

    - Anh không ăn đâu, em không thích cứ bỏ qua, mình kêu món khác đi

    - Thôi anh à, em no rồi - Linh bỏ đĩa và thở dài nhìn ra cửa sổ


    Suốt buổi đó chàng trai luyên thuyên về đám cưới nên tổ chức thế nào, bao nhiêu bàn.... Linh chỉ nghe cười trừ chứ không nói gì. Cô nhìn ra khung cảnh bên ngoài mà lòng dấy nên một cảm xúc khó phai.

    Tối đó, Linh không ngủ được. Cô mở máy tính và check mail...cũng đã lâu cô không vào mail box. Tay cô rê chuột với tâm trạng miên man, bất chợt tay cô dừng lại ở một bức thư :


    "Gửi em !

    Cuối cùng em cũng chịu đọc lá thư này, anh vui lắm. Anh cứ sợ em sẽ xóa nó đi, xóa luôn lời giải thích của anh. Anh không xin em tha thứ, cũng không mong em cho một cơ hội...Anh chỉ cần em có một phút rãnh rỗi, một giây vô tình và một khắc tò mò để xem qua nội dung trong này, đó đều là những lời thật lòng của anh.

    Anh bây giờ không biết em đang làm gì, có buồn như anh không. Anh nhiều lần định hẹn em nhưng lại sợ, nhiều lần gặp em mà anh không biết phải làm sao...Cảm xúc của anh khó tả lắm, không nổi cũng không chìm, nó cứ lênh đênh mặc cho con sóng đưa đẩy. Lòng anh hiện rối bời và buồn lắm, buồn vô hạn...

    Em giận anh, anh biết chứ. Có lẽ anh sai. Anh sai khi quá coi trọng ý nghĩa của món ăn này, vì đối với anh : Món điểm tâm cho hai người chỉ dành cho hai người mà thôi. Nó không chỉ có ý nghĩa về hình thức mà còn nhiều nguyên nhân khác nữa, bữa điểm tâm dành cho hai người ăn - nói dễ không dễ, đó phải là sự hòa hợp, chia sẽ lẫn nhau, đó là sự nhường nhịn và đó là tình yêu thương từ cả hai phía...

    Em thử nghĩ, nếu một trong không thích một thứ thì sao ? Đối phương chính là người sẽ tiếp nhận nó, tiếp nhận cảm giác và thói quen của nhau để từ đó tìm ra sự đồng cảm và chân thành. Tình yêu luôn chứa đựng lòng bao dung em ạ.

    Anh không muốn ai ngoài em dùng chung món này với anh cả, cũng không hẳn về mặt ý nghĩa mà lý do : em là người anh yêu nhất. Anh chỉ muốn chia sẽ với em, với một mình em thôi chứ không phải một ai khác cả. Em hiểu không.

    Tình yêu cũng như bữa điểm tâm này vậy, phải tìm được người thật sự hợp với mình, nếu như không thì dùng dùng chung vẫn chỉ là sự ray rứt, sự miễn cưỡng và kết quả chỉ là....khổ đau mà thôi !

    Cuối thư, em đọc xong giữ lại cũng được, xóa đi cũng chẳng sao. Nhưng anh vui vì em đã đọc được những suy nghĩ của anh. Anh sẽ tôn trọng quyết định của em vì anh sẽ mãi mãi ở cạnh em.

    Yêu em !"



    Linh đọc xong mà trong lòng như có một xúc cảm, cô muốn khóc nhưng không thể, muốn kìm nén nhưng nó cứ trào dâng. cô rối lắm, người cô duỗi dài trên giường mà nghĩ ngợi miên man.

    Tối đó, cô đã khóc...



    ***



    - Em thấy chiếc nhẫn này thế nào ?

    - Anh làm chủ đi

    - Anh thấy hình như chiếc kia hợp với em hơn thì phải

    - Em muốn đi dạo một lát - Linh vén mái tóc để lộ ánh mắt buồn và long lanh như ngấn lệ


    Cô dạo bước trên đường, thấy có nhiều cặp tình nhân dùng chung thức ăn, thủ thỉ tâm tình mà lòng cô xao động. Chân cô cứ bước đi một cách vô thức và không biết bằng cách nào, cô phát hiện ra mình đang đứng trước cửa quán ăn đó nơi mà cô và anh ta lần đầu gặp mặt. Dạ bồi hồi nhưng cứ như có một bàn tay vô hình, cô đẩy cửa bước vào. Một nữ nhân viên vồn vã chào hỏi :

    - Thưa cô dùng gì ?


    Linh nhìn miết về một phía, bất chợt trong môi cô ẩn hiện một nụ cười .

    - Bữa điểm tâm cho hai người, làm ơn !


    <div align=\'center\'>......................</div></span>



    <span style="color:#FF0000">Mr.Chen

    <div align='right'>Trích Nguồn Từ: NhatKyTeen - http://nhatkyteen.biz</div>.
     
  2. babyskydragon2004

    babyskydragon2004 Super Moderator Staff Member

    Mới đầu đọc truyện tưởng cổ tích thời hiện đại,khúc sau đâu lại vào đấy cả thôi :-? Chọn sai đường đi,cô Linh ấy có phần hối hận,mà dù sao đây cũng là 1 truyện hay ^_^

    Con Hoa hậu lớp mầm-chồi gì đấy hay nhỉ,hiện ra phá hết được 1 câu chuyện đẹp :-?
     
  3. [FireBoy]

    [FireBoy] New Member

    hay, nhưng e ko thích truyện có kết bùn :D
     
  4. Tina_Phương

    Tina_Phương Phụng Tỉ Staff Member

    Tình tiết truyện hơi đột ngột, có vẻ ko phù hợp cho lắm. Cũng những ý như vậy , nhưng nên làm những độngt ác chuyển hợp lí thì truyện dễ chấp nhận hơn. Ví dụ như 1 cô gái như Linh đã chấp nhận và yêu đc 1 người bạn trai nhà nghèo, ko có gì là nổi bật. Thì có nghĩa là cô ấy cũng pảhi là 1 người hiểu chuyện và biết nghe lí lẽ. Ko thể chỉ vì 1 chút hiểu lầm nho nhỏ mà đòi chia tay đc. Rồi đến lúc quen người yêu mới. Có vẻ ko phù hợp với tính cách Linh ^^' v.v..
    Anyways, có nét lạ ^^
     

Chia sẻ trang này