Vườn thơ gấu Pooh

Thảo luận trong 'Vườn Thơ Bướm Bay' bắt đầu bởi [Pu], 23 Tháng chín 2008.

  1. [Pu]

    [Pu] Nắng nhuộm tàn lá phong.. Staff Member

    Đây sẽ là vườn thơ độc nhất vô two của Pooh nà!! Mỗi tuần 1 bài. Vô ủng hộ nhá:union-34:.
    Lưu ý, có 1 số bài là sưu tầm đó nghen, Pooh sẽ ghi vô chú thích!!
     
  2. Tina_Phương

    Tina_Phương Phụng Tỉ Staff Member

    ủa sao chưa có bài nào ^^'
     
  3. [Pu]

    [Pu] Nắng nhuộm tàn lá phong.. Staff Member

    Chúng mình ở hai miền
    Ngày nào anh cũng khóc...
    Em yêu của anh
    Anh yêu em
    Yêu đến tan cả em
    Ào tung ký ức
    Ngày dài hơn mùa
    Em mong mỏi
    Em ( có lúc) như một tội đồ nông nổi
    ...Em nghe thấy nhịp cánh êm ái ân
    Một làn gió thổi sương thao thác
    Đêm run theo tiếng nấc
    Về đi em!
    Cài then tiếng khóc của anh bằng đôi môi em
    Đưa anh vào giấc ngủ nồng nàn, quên đi những
    đêm chập chờn trĩu nặng
    Ngày nối ngày bằng hy vọng
    Anh là người dệt tầm gai...
    Anh nhẫn nại chắt chiu từng niềm vui
    Nhưng lại gặp rất nhiều nỗi khổ
    Truân chuyên đè lên thanh thản
    Ôi, sự trái ngược - những sợi tầm gai!
    Không kỳ vọng những điều lớn lao
    Anh lặng lẽ dệt hạnh phúc từ những nỗi buồn

    những sợi tầm gai - không ai nhìn thấy
    Gai tầm gai đâm anh đau đớn
    Anh chờ em mãi...
    Tưởng chừng không vượt nổi cái lạnh, anh đã
    khóc trên hai bàn tay trầy xước
    Những giọt tâm hồn thấm xước mười ngón
    tay rớm máu
    Ngay cả khi em làm anh buồn thảng thốt
    Anh vẫn hướng về em bằng tình yêu trọn
    vẹn của mình.
    Dệt tầm gai đến bao giờ?
    Mỗi ngày dài hơn một mùa
    Dệt tầm gai đến bao giờ?
    Về đi em,
    Cài then những ngón tay trầy xước của anh
    bằng EM.
     
  4. babyskydragon2004

    babyskydragon2004 Super Moderator Staff Member

    Xài từ lạ nhỉ :D chưa thấy từ này ai sử dụng bao h...:D
     
  5. [Pu]

    [Pu] Nắng nhuộm tàn lá phong.. Staff Member

    Vậy sửa sao anh Dra nhỉ?:union-34:
     
  6. [Pu]

    [Pu] Nắng nhuộm tàn lá phong.. Staff Member

    Mọi người chơi cô lập Pooh à:union-84::union-53::union-53::union-53::union-81::union-81::union-81::union-81:
     
  7. [Pu]

    [Pu] Nắng nhuộm tàn lá phong.. Staff Member

    Đông vẫn về như bao mùa đông khác
    Sao người vần ầm thầm xa lánh tình tôi
    Nơi xa đó người đừng cười mối tình thơ dại
    Bởi yêu người nên tôi dễ gì quên

    Khi nào đó đôi ta có gặp lại
    Tôi biết làm gì khi người ngoảnh mặt đi
    Có một thời ta biết nhau nay xa lạ
    Làm lòng lạnh khi hai người chẳng nhận ra

    Mối tình xưa đối với người như bọt biển
    Còn với tôi là nước biển vô vàn
    Bọt có tàn nước biển vẫn màu xanh
    Và có khi nào người ngồi ngẫm nghĩ?
    ...
     
  8. xite

    xite New Member

    Chị Pooh đâu rồi,lập ra cái vườn thơ rồi trốn mất tiu :union-1: ghi được có 2 bài az :union-42:
     
  9. [Pu]

    [Pu] Nắng nhuộm tàn lá phong.. Staff Member

    Anh nói mỗi tuần 1 bài mà! Anh đâu phải nhà thơ mà làm như mấy ông kia được!!!:union-83:
     
  10. [Pu]

    [Pu] Nắng nhuộm tàn lá phong.. Staff Member

    Em nằm đó mơ giấc mơ có đẹp?
    Trên mộ bia, bức ảnh chớm phai màu
    Cỏ vẫn vây quanh như năm nào tôi đến
    Hình như xanh hơn từ em đã hết sầu

    Tuy hai đứa mình chưa bao giờ dám tỏ
    Tôi trong em chắc không khác gì em ở trong tôi
    Con đường đó, mỗi chiều ta đón gặp
    Vẫn thênh thang bụi đỏ phủ lưng đồi

    Tôi trồng bên cạnh em cây sứ trắng
    Nhớ gọi mưa về tưới mát mỗi sớm hôm
    Tôi ở nơi xa cũng nghe lòng an ủi
    Chỗ em nằm hoa sứ ngát hương thơm
     
  11. [Pu]

    [Pu] Nắng nhuộm tàn lá phong.. Staff Member

    Tình yêu...

    ...là
    một điều kì diệu...
    ... kì diệu nhất trong những điều kì diệu...
    Nó làm cho con người ta điên dại...
    nhưng cũng làm cho con người ta hạnh phúc biết bao.
    ...yêu trong đau khổ....
    Mù lòa...
    ...hay... hạnh phúc...
    Thì ... mỗi con người đều cần phải có một tình yêu cho riêng mình
    Anh biết...

    thế giới tồn tại được... là vì lẽ đó...
    Nhưng...
    Chúng ta tồn tại...

    chỉ là để được gặp nhau thôi...
    phải không em?...

    Liệu có chắc rằng trên đời này... chỉ cần 2 người yêu nhau là đủ?...

    Vì...
    Duyên phận cách biệt xa xôi ... bao giờ mới được gặp lại?...
    Đành xa thôi...
    Vì...
    Mình có phận nhưng chẳng có duyên...

    Cánh đồng cỏ... chia làm hai nửa...
    Nửa của em - em bay nhảy hát ca...
    Nửa của anh - anh một mình và lặng khóc
    - Khóc vì giằng xé cảm xúc trong lòng -
    Nhớ.
    Không nhớ...
    Quên.
    Không quên...
    Thế nào bây giờ nhỉ?

    Chia đôi rồi...
    Nửa bảo thế này...
    Nửa bảo thế kia...
    Sẽ quên người lòng sẽ quên người
    Khi ta được sinh ra, ta thì khóc còn mọi người quanh ta mỉm cười.
    Hãy sống một cuộc đời sao cho khi ta chết đi ta mỉm cười còn những người xung quanh ta sẽ khóc.​
    Có những lúc tự hỏi sao phải buồn.

    vì bẢn thÂn mÌk sai
    vì mìk ngỐc :))
    nhạt!
    [FONT=Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif]Chốt lại 1 câu vẫn chỉ là Nhạt thôi mà.[/FONT]
    Chia tay nữa.
    Biết trước rồi sao vẫn đồng ý.
    Ừh thì coi như là hết yêu.
    Dễ quên !?
    Có lẽ thế.
    Cũng k nói trước đc.
    Thế là qá đủ.
    .
    .
    .
    .
     
  12. xite

    xite New Member

    :union-93:Có bài này hay naz... Đáng khen đáng khen :union-34:
     
  13. [Pu]

    [Pu] Nắng nhuộm tàn lá phong.. Staff Member

    Thơ mà như nói, anh làm sợ bị chê....:union-1:
     
  14. xite

    xite New Member

    Thơ được thuj az... Khen chủ yếu là lối trình bày...sạch đẹp =))
     
  15. [Pu]

    [Pu] Nắng nhuộm tàn lá phong.. Staff Member

    Ac, tưởng gì chài:union-19:
     
  16. xite

    xite New Member

    Hehe...nói zậy thoy chứ Pooh cứ post lên típ jh....để em tập làm nhà phê bình :union-47:
     
  17. [Pu]

    [Pu] Nắng nhuộm tàn lá phong.. Staff Member

    Em qua đò không hẹn ngày trở lại
    Đâu biết người đêm khắc khoải ngày mong
    Hồn trôi theo con nước lớn nước ròng
    Ôm bờ vỗ từng nỗi buồn si dại

    Em đi rồi có khi nào nghĩ lại
    Anh lái đò dầm dãi giữa dòng sông
    Tìm cuộc tình dù đã phủ rêu rong
    Tay sờ soạng <?, cái nì thiệt công nhận khó viết> vịn tàn dư u tối

    Ôi mối nhớ sợi thương trong tội lỗi
    Đã chằng chịt đầy cuống phổi mạch tim
    Nên hư vô vẫn ấp ủ vọng tìm
    Dù biết rõ như mò kim đáy biển

    Sao trong mơ mới có em hiện diện
    Để ngoài đời anh gánh chuyện sầu đơn
    Sao trong mơ em mới hết giận hờn
    Để thực tại anh chăn đơn gối chiếc

    Em gieo chi niềm giận thương da diết
    Chỉ vẹn toàn và bất diệt trong mơ
    Dắt hồn anh vào tận cõi hoang mồ
    Mới biết được .. Nợ Chờ ... không đòi được...
     
  18. [Pu]

    [Pu] Nắng nhuộm tàn lá phong.. Staff Member

    Nỗi Đau Vô Cùng

    Có nỗi đau nào đỉnh cao hơn núi,
    Cõi vĩnh hằng lặng ngấm mấy vạn năm,
    Mà đôi lúc cựa mình còn nhức nhối,
    Nham thạch hồng vẫn hừng hực dưới chân.

    Có nỗi đau nào đáy sâu hơn biển,
    Sao muộn phiền nhuộm biếc cả trời mây,
    Ca dao nào ru bè trên nhịp sóng,
    Để cánh buồm ngao ngán kiếp thương vay.

    Có nỗi đau nào giòng cuồng hơn thác,
    Giọt suy tư quyện kín khói sương mù,
    Sắc cầu vồng hôn mê vùng hư ảo,
    Cánh én chiều mỏi mắt kiếm tìm nhau.

    Có nỗi đau nào dài hơn đêm vắng,
    Khi trong ta lạ lẫm một bóng hình,
    Em là ai mà ta nhiều ích kỷ,
    Ôm niềm đau thoi thóp chỉ riêng mình.
    Sưu tầm
     
  19. Kumiho

    Kumiho Never die

    in đậm là sai chính tả, bắt buộc fải sửa nhá. còn gạch dưới thì chị nghĩ từ đó ko fù hợp. ví dụ như em dùng từ chằng chịt rồi thì từ "đầy" thêm vào nghe rất thừa, làm câu trở nên mất giá trị. có thể thay bằng từ khác như "khắp" hoặc "trong". còn từ "quờ quạng" chị nghĩ đưa vào câu thơ nghe ko hay, mất cái hoa mĩ của chất thơ. em nên tìm 1 từ khác cùng nghĩ để diễn tả. ừ "thống thiết" thì chị thấy hơi thậm xưng ... nói chung là của em mà, tùy em thôi ^^
     
  20. [Pu]

    [Pu] Nắng nhuộm tàn lá phong.. Staff Member

    Khi ai đó khuyên ta cố gắng sống đi đừng mỏi mệt​
    Ta chỉ biết lắc đầu – giá như là trẻ con…​
    *​
    Trong cuộc đời ta nhiều lần đã nhìn thấy những vết thương​
    Những giọt nước mắt rơi không thành tiếng​
    Những lần gượng cười mà nỗi đau nổi lên theo từng đường gân thớ thịt​
    Những người sống mà không hề biết rằng mình đã chết​
    Mãi đến tận cuối đời…​
    *​
    Từ lúc nào đó ta không còn ước mong gì nữa khi ngước nhìn bầu trời​
    Tự mình xoa tay để cho mình hơi ấm​
    Xếp lại những cuối tuần vào một chiếc hộp​
    Rồi buộc lên nó những ánh nhìn vô cảm​
    Biết bao giờ mới mở ra?​
    *​
    Khi ta mỉm cười và nói – có gì đâu phải xót xa?​
    Là riêng mình ta biết bờ môi đang lem đầy đắng chát​
    *​
    Khi ai đó choàng người ta bằng cái ôm thật chặt​
    Ta không hề muốn đánh rơi hơi ấm kia chút nào!​
    *​
    Giá như có thế trả lại được con đường mà ta từng bước đi bên cạnh nhau​
    Trả lại những giỗi hờn vào thời gian chờ đợi​
    Trả lại những nghi ngờ vào một câu hỏi​
    Trả lại bàn tay cho bàn tay, bờ vai cho bờ vai và con người cho con người lần đầu tập nói dối​
    Ta có thật lòng yêu?​
    *​
    Cuộc đời giành giật từng ngày nắng và tặng cho ta hết những đêm thâu​
    Thêm giấc ngủ khóa cửa bỏ trái tim tự co ro ngoài hiên vắng​
    Ta đã đi hết mùa đông mà vẫn tin rằng mùa đông chưa bao giờ về đến​
    Lầm lũi như một người nhìn thấy cuối con đường là ánh lửa mà cứ lo vụt tắt​
    Ta kiệt sức vì lo toan…​
    *​
    Khi ta mỉm cười và nói - cảm ơn​
    Là riêng mình ta biết không chút nào muốn thế​
    *​
    Khi ai đó bày cho ta cách xóa đi một phần trí nhớ​
    Sao ta không chọn lựa để quên?​
    *​
    Nếu bão tố có thật sự đi qua cuộc đời này chỉ trong một đêm​
    Chẳng phải khoảnh khắc bình minh trong suy nghĩ của ta là đẹp nhất?​
    *​
    Nếu bão tố có thật sự đi qua cuộc đời này chỉ trong một giây phút​
    Chẳng phải những gì ta cần chỉ là được xiết tay nhau?​
    *​
    Khi ta mỉm cười và nói – thật sự rất đau​
    Là riêng mình ta biết ta cần bắt đầu lại…​
     

Chia sẻ trang này