Vườn thơ gấu Pooh

Thảo luận trong 'Vườn Thơ Bướm Bay' bắt đầu bởi [Pu], 23 Tháng chín 2008.

  1. [Pu]

    [Pu] Nắng nhuộm tàn lá phong.. Staff Member

    Vâng...
    Khi ta nhăn nhó vì bị gọi là lớn,
    Ta ao ước được hóa thành trẻ thơ
    Vui đùa cùng chúng bạn, thơ thẫn trên những con đường.
    Đầu không bận bịu vì những điều nhỏ nhặt
    Tim không nặng nề vì những nỗi đau thương...

    Ước muốn
    Ước muốn nhỏ nhoi có bao giờ thành hiện thực,
    Để giờ đây thấy cay đắng trong lòng
    Đau thắt lại vì giọt tình buốt lạnh,
    Và đêm hôm vực dậy nỗi u buồn...

    Có bao giờ,
    Có bao giờ em tự nghĩ,
    Màn đêm kia là ký ức xa xăm.
    Anh bị chìm trong bóng tối vây quanh,
    Và mong chờ có ngày người sẽ tới
    Giải phóng anh khỏi cuộc đời cô độc
    Quạnh quẽ,
    Sầu lênh đênh..

    Một ánh mặt trời
    Một ánh bình minh
    Có thật sự xua tan đêm tối
    Như áng mây vần vũ bao ngày...


    Thế nhưng,
    Ta cũng không bằng lòng là nhỏ dại,
    Bởi như thế sao tìm được trái tim em
    Giữa muôn ngàn trái tim cùng đập
    Anh đâu thấy được tim mình xốn xang

    Xốn xang
    Anh run run khi được nói với em
    Yêu thương vô bờ
    Khi nhìn thấy em hiện giữa muôn vàn nick chat.
    Chỉ để được nói ba từ
    Ba từ khó khăn nhưng cũng rất dễ dàng
    Thế thôi...
     
  2. [Pu]

    [Pu] Nắng nhuộm tàn lá phong.. Staff Member

    Mưa Texas ồn ào bão tố,

    Có như mưa Sài Gòn buốt lạnh chân mây
    Anh ở đây,
    Em ở kia
    Hai bờ xa cách
    2 bờ vực thẳm.
    Anh ở quá khứ
    Em ở hiện tại
    Em sống vì tương lai
    Anh nuôi sầu trong mộng tưởng
    Trong ngày xưa.

    Em kéo anh ra đi
    Kéo anh ra hố nỗi niềm thăm thẳm,
    nó quấn lấy anh kéo xuống tạn đáy sâu
    Chỉ cần bàn tay em
    Cho lòng anh đỡ giá lạnh (còn tiếp, chưa nghĩ ra..)
     
  3. [Pu]

    [Pu] Nắng nhuộm tàn lá phong.. Staff Member

    Người ta về
    hồn tôi bỡ ngỡ
    Con tim khờ lỗi nhịp khát khao
    Kìa Em đó,
    chính là Em đó
    Người anh chờ đợi bấy lâu nay

    Người ta về
    bụi đường giăng lối
    Cơn mưa chiều theo tóc Em bay
    Con sông kia dù đang rất vội
    Cũng lững lờ
    nghiêng bóng Em qua

    Người ta về
    tình yêu chắp cánh
    Dẫn đưa anh cao tít trời xanh
    Người ta về
    môi hôn bất chợt..
    thay lời yêu trong mắt dâng tràn

    Người ta về
    thênh thang lối nhỏ
    Gót sen hồng ngõ vắng nôn nao
    Gió mừng Em nghịch đùa trên tóc
    Ngừơi ta về
    hoa lá xôn xao

    Ngừơi ta về
    Mẹ Cha rộng cửa
    Đón Em vào rộn rã mến thương
    Nhà anh nay có niềm vui mới
    Cha Mẹ khen:
    Em rất ngoan hiền

    Người ta về
    thời gian ngắn ngủi
    Bao dấu yêu chưa kịp trao lời
    Phi trường ly biệt
    mưa giăng lối
    Khóc giùm anh..
    đôi ngã chia ly

    Em đi
    một năm dài thương nhớ
    Đêm buồn
    lặng lẽ mấy ai hay
    Mơ Em
    giờ ở nơi xa lắm
    còn nhớ chăng Em kỉ niệm xưa

    Người ta đi
    chiều xưa hoang lạnh
    Nhớ về Em lặng lẽ
    nơi này
    Chờ mong ai
    bằng lăng rực tím
    Xác hoa buồn
    theo gió
    bay bay...
     
  4. [Pu]

    [Pu] Nắng nhuộm tàn lá phong.. Staff Member

    Ðề: Vườn thơ gấu Pooh

    Mây và mưa...
    Trời ủ dột...
    Nắng dệt từng sợi tơ vương...
    Mây đan thành cành liễu rũ...
    ...cho lòng chơi vơi...

    Mây và mưa...
    Lá ổi đầu hè...
    Thơm lừng gác nhỏ...
    Giọt nước ngọt lịm rơi...

    Mây, mưa...
    Cho lòng thổn thức...
    Nhớ nhung ngập tràn...
    Bàng hoàng nỗi nhớ...
    Nỗi sợ đong đầy...

    Mây, mưa...
    Một khắc thời gian nhìn lại sâu thẳm...
    Con tim lên tiếng...
    Tình nhẹ dâng cao... ​
     
  5. [Pu]

    [Pu] Nắng nhuộm tàn lá phong.. Staff Member

    Ðề: Vườn thơ gấu Pooh

    Em đoán được rồi ư, anh vẫn hoài nói nữa.
    Nói cho con tim ràn rụa máu chảy,
    Tim chảy, máu chảy vì yêu,
    Hay vì một điều gì khác...

    Đồng hồ tic tak giữa trưa.
    Và cảm thấy lẻ loi cô độc.
    Hoá ra trên đời tôi chẳng là gì cả,
    Bởi vì tôi đã yêu quá rồi...

    Phải yêu đấy không, hay chỉ là một trò đùa của dữ dội...
    Tan nát con tim một người...
    Tôi vẫn chưa hề rung cảm...
    Sợ...

    Sợ gì cơ...
    Sợ gì nữa khi tôi vào cuối con đường..
    Tối...
    Mịt mờ mưa bay...
    Trời xuân đẹp mà mưa vẫn bay...
    Mưa bay và gió gào...
    Như một con người cần lắm yêu thương
    nhưng lại không dám yêu thương...
    hai lần là quá đủ...

    Có đôi khi anh tự hỏi...
    Nếu anh quen em...
    Em có tha thứ cho anh những lỗi lầm anh đã từng mắc phải...
    Không phải với em, mà với một người con gái khác...
    Hả em?

    Có đôi khi anh tự hỏi...
    Mối tình của chúng ta sẽ đi đến nơi nào?
    Hay cũng chỉ dừng lại ở giữa lưng chừng trống vắng và chông chênh...

    Và có đôi khi anh tự hỏi...
    Liệu em sẽ ở bên anh lúc anh cần em nhất...

    Thế thôi
     

Chia sẻ trang này