Mưa Đông(sad love story)

Thảo luận trong 'Văn học nghệ thuật' bắt đầu bởi pigletu192, 16 Tháng tám 2009.

  1. pigletu192

    pigletu192 New Member

    Em là mem mới gia nhập đại gia đình BTX thui,rất vui đc tham gia vào forum nì!!!!
    Mưa Đông

    Mưa cứ thế tuôn rơi,gió cứ thế thét gào,bão táp phong ba liên tục ập đến nhưng đó có là gì so với những khổ đau của em.Em hy sinh bản thân mình,cam tâm chịu bao nỗi đau đớn tột cùng của thể xác hay đôi lúc em thật ngốc nghếch,trẻ con chỉ để đổi lấy cho anh sự bình an,hạnh phúc.Anh thật khờ khạo khi không biết sau mỗi nụ cười của em là bao nhiêu giọt nước mắt,bao nhiêu nỗi đắng cay.Tình yêu của em quả thật rất trong sáng và thuần khiết,chính nó đã làm tan chảy trái tim đóng băng,vô cảm của anh."Mỗi người chúng ta ai cũng có một chuyến nghỉ hè dài vô tận,chỉ là nó đến sớm hay muộn mà thôi!Anh yên tâm,em không sao đâu,hãy dũng cảm lên,dám đối mặt với sự thật rồi mọi việc sẽ ổn thôi mà!"Và thế là em ra đi trong đêm mưa lạnh lẽo,ra đi mãi mãi nhưng hình bóng em đã khắc một vết sâu tận cùng trong trái tim anh.
    Hai năm sau,24/12.
    Một mùa động lạ kì nữa lại đến,một mùa đông không hề có những bông hoa tuyết rơi lất phất mà chỉ có những cơn mưa rả rít."Lạ nhỉ,mưa đông,chưa từng nghe bao giờ."-Tôi thầm nghĩ rồi chợt cười buốt giá trong cái lạnh tái tê nhưng chẳng là gì cả khi giờ đây lòng tôi đã hoá băng.Tôi lặng lẽ cầm đoá hoa nhài trắng đặt xuống ngôi mộ quạnh quẽ,đơn côi ngay giữa cánh đồng lavender tím ngắt.Mưa thật thích nhưng sao lúc này tôi lại ghét nó lắm.Từng giọt,từng giọt rơi tí tách như đánh đọng vào kí ức tôi khiến cảnh tượng đau đớn về sự ra đi của em cứ dần dần tái hiện lên trong tâm trí.Thầm kín và sâu lắng,tôi chỉ còn biết ngồi đây ngắm nhìn vào khoảng trời trong xanh bất tận.
    Trong lúc tôi chán chường và tuyệt vọng nhất bỗng thiên linh xuất hiện,cánh diều ước mơ của chúng tôi mà hai năm trước nó đã ra đi cùng với Tiểu Vũ.Ngạc nhiên đến sững sờ,tôi vội vã lần tìm tung tích người thả diều.Đi mãi,đi mãi đến cuối cánh đồng,tôi mới biết chính là cô ấy.Vẫn gương mặt phúc hậu,vẫn nụ cười ngây thơ và nhất là đôi mắt tròn xoe,nhân từ kia."Chỉ có thể là Tiểu Vũ"-tôi mừng rỡ reo vang như đứa trẻ rồi chạy như bay đến gần cô ấy.Tuy nhiên có một thứ cảm giác gì đó khiến tôi chùn bước,tôi tự hỏi:"Liệu có thể là ảo mộng chăng?" và câu trả lời đã có ngay tức thì khi cô gái kia nhanh chóng thu cánh diều lại và từ tốn quay về phía tôi:
    _Anh tìm ai à?
    Câu nói ấy đã khiến tôi hiểu ra tất cả,chỉ là mộng tưởng,chỉ là mộng tưởng mà thôi nhưng trong sâu thẳm tâm hồn tôi vẫn ước mong nàng chính là Tiểu Vũ.Thấy tôi cứ ngẩn người ra,nàng bèn tiến gần lại hỏi:
    _Có phải anh cần tìm một vật gì chăng?
    Giống thật,từng cử chỉ,hành động,lời nói đều như hai giọt nước,không sai một li.Thoáng nghĩ vu vơ rồi tôi liền nói:
    _Là cánh diều và kí ức đã mất nhưng hiện giờ nó đang nằm trên tay cô.
    _Đây ư?
    _Phải,chính nó.Một câu chuyện tình lãng mạn,đẹp đẽ nhưng đầy đau thương.Hi vọng và niềm tin của tôi đã bị nó lấy mất rồi.
    Nàng dùng đôi mắt đầy quan tâm và tình cảm chân thành lắng nghe tôi chia sẻ.Dường như trong màn mưa buốt giá chỉ còn hai linh hồn nhỏ bé lặng lẽ tìm đến nhau.Hai con người đứng đó,mặt đối mặt không nói một lời nhưng vẫn có thể cảm nhận được sự hiện hữu của đối phương.Bất giác,cô gái kia nhoẻn miệng cười,một nụ cười ngây thơ nhưng đầy ấm áp hệt Tiểu Vũ rồi nàng cầm chắc cánh diều giơ lên trước mặt tôi:
    _Anh hãy thả nó lên đi để gió mát và mưa đông cuốn trôi hết những nỗi buồn.
    Tôi cười nhạt rồi khẽ lắc đầu trả lời cô gái:
    _Tôi không thể tìm lại những gì mình đã đánh mất.
    _Sao lại không,chỉ cần có niềm tin và hy vọng thì chẳng có gì là không thể.
    Nói rồi,nàng liền dúi vào tay tôi thiên linh bé nhỏ.Trông nó vẫn xinh xắn và rực rỡ như ngày nào.
    _Anh hãy dùng chính đôi tay mình mà thả cánh diều ấy.Hãy dùng nghị lực và ý chí bản thân để tiếp tục sống tốt.Chắc chắn những người thân xung quanh anh cũng chỉ mong như vậy thôi!
    Bị thuyết phục bởi những lý lẽ sâu sắc và tấm lòng chân thành của nàng,tôi đành thử một lần cuối cùng xem sao.Thế rồi, trong những cơn mưa lạnh lẽo cuối năm,trên cánh đồng lavender trải dài xa thẳm có một chú thiên linh đang hồn nhiên chao lượn trong gió mang theo hoài bão và nguồn sống của một con người đã mất hết động lực.
    _Anh thấy thế nào,khá hơn rồi chứ?-Nàng quay sang nhìn tôi hỏi.
    _Cảm ơn cô,tôi thấy cuộc sống đã trở lại với mình rồi.
    Đáp lại lời cảm ơn của tôi,cô gái kia chỉ nở một nụ cười hạnh phúc.Có lẽ nàng là thiên sứ mà thượng đế ban tặng cho tôi,cứu vớt tôi thoát khỏi những thánh ngày tăm tối.Và lúc này tôi đã hiểu ra rằng: đôi khi ta nên nhìn lại quá khứ tuy nhiên thật đáng thương cho những ai chỉ sống vì quá khứ.Hãy dùng ngọn lửa của tình yêu thương,của sự hạnh phúc và hơi ấm trái tim để làm tan chảy và bồi đắp cho những tâm hồn khiếm khuyết.Điều cuối cùng chính là bạn hãy yêu quý bản thân mình thật tốt vì đó chính là bước đầu để chúng ta có thể yêu thương người khác.


    Em viết dzậy thui,hổng bik có vừa ý mọi người ko,xin học hỏi thêm!!!!!
    :)
     

Chia sẻ trang này