Nhật kí công chúa (tập 1)

Thảo luận trong 'Văn học nghệ thuật' bắt đầu bởi Annecute94, 29 Tháng chín 2009.

  1. Annecute94

    Annecute94 New Member

    Truyện "Nhật kí công chúa" của Meg Cabot Anne thấy hay hay nên post lên cho mọi người cùng đọc nè, ^^!
    ---------------------------------------------------------------------------------------------
    NHẬT KÝ CÔNG CHÚA

    TẬP 1
    Thứ Ba ngày 23 tháng 9

    Đôi khi, tất cả mọi việc mình làm hình như chỉ là giả dối.

    Mẹ khăng khăng rằng mình đang cố kiềm chế cảm xúc về “cái chuyện ấy”. Mình thì đã nói với mẹ rồi:

    - Không. Con chẳng sao cả. Rõ ràng là chỉ cần mẹ thấy vui thì con cũng sẽ vui.

    - Mẹ không tin là con nói thật.

    Và thế là mẹ đã đưa cho mình cuốn tập này.bà muốn mình nhét vào đây tất cả những suy nghĩ trong đầu mình, bởi vì, như mẹ nói, bà không muốn mình tiếp tục tỏ một thái độ duy nhất lờ tịt đi mỗi khi nhắc đến “cái chuyện ấy”.

    Tức là mẹ muốn con viết ra tất cả những cảm xúc của con, phải không? Được thôi, con sẽ viết đây.

    KHÔNG THỂ TIN NỔI LÀ MẸ LẠI NỠ LÀM NHƯ THẾ VỚI CON!

    Cứ như thế mẹ nghĩ mình chưa đủ lập dị vậy. Ừ, thực sự mình là người lập dị nhất trường đấy: học sinh mới, cao 1m77 và ngực lép. Mức độ kỳ dị này đủ cho mình dùng đến tận năm học cuối cùng rồi.

    Thế mà vẫn còn chưa đủ, nếu mọi người ở trường mà biết thêm được “cái chuyện ấy”, mình sẽ chết chắc. Xin thề là mình sẽ chết mất.

    Ôi chúa ơi, nếu Người thực sự tồn tại, làm ơn đừng để họ biết được.

    Có 4 triệu người ở Manhattan. Trong đó hẳn phải có 2 triệu người là đàn ông. Vậy tại sao trong số 2 triệu người đó mẹ lại phải hẹn hò với chính thầy Gianini. Mẹ không thể đi chơi với mấy người mà mình không quen, hoặc những người mẹ gặp ở D’Agostino. Hay bất cứ nơi nào khác được sao? Ôi không.

    Đáp số cuối cùng của mẹ lại là đi chơi với thầy giáo dạy Đại số của mình.

    Cảm ơn mẹ. Cảm ơn rất nhiều.
    Thứ Tư, ngày 24 tháng 9. Tiết 5.

    Lilly nói, “Thầy Gianini thật là tuyệt vời”.

    Đúng thế. Ông ấy thật là tuyệt vời nếu như bạn là Lilly Moscovitz. Ông ấy sẽ càng tuyệt đỉnh hơn nếu như bạn giỏi Đại số như Lilly Moscovitz. Còn nếu như bạn trượt Đại số như mình thì ông ta sẽ chẳng hề tuyệt vời chút nào đâu.

    Ông ấy sẽ không hề tuyệt vời nếu bắt bạn ở lại trường mỗi ngày từ 2 giờ 30 đến 3 giờ 30 để luyện tập cái phương pháo Phép nhân phá ngoặc, trong lúc bạn đáng ra có thể tí tởn tung tăng với lũ bạn. Ông ấy sẽ không hề hay ho nếu gọi điện mời mẹ bạn đến họp phụ huynh để nói về việc bạn trượt môn Đại số, và sau đó lại lịch thiệp tặng thêm cho bà ấy một cái hẹn đi chơi.

    Và càng chẳng ra làm sao khi người đánh trượt mình môn Đại số lại đi hôn mẹ của mình.

    Tất nhiên mình chưa được tận mắt chứng kiến điều đó. Hai người còn chưa có buổi hẹn hò đầu tiên luôn. Và mình cũng không nghĩ rằng mẹ sẽ để một người đàn ông (và lại như thầy Gianini) hôn ngay trong ngày hẹn đầu tiên.

    Dù thế nào mình cũng hy vọng họ sẽ không làm vậy.

    Mình trông thấy Josh Richter hôn Lana Weinberger tuần trước. Mình còn tình cờ được zoom cận vào cái cảnh ấy, bởi họ dựa vào tủ của Josh, ngay cạnh tủ của mình. Và nó đã làm mình thấy khó chịu.

    Dù vậy, cũng không thể khẳng định rằng mình sẽ thấy khó chịu nếu Josh hôn mình như thế. Có một hôm khi Lilly và mình đang ở tiệm Bigelow để lấy alpha hydroxy cho mẹ của Lilly, mình đã thấy Josh ở quầy thu tiền. Cậu ấy cũng thấy mình, và rõ ràng Josh đã cười và nói “Hey” với mình.

    Cậu ta đang mua Drakkar Noir, một loại nước hoa dành cho nam. Mình cũng nhận được một mẫu dùng thử loại này từ cô bán hàng. Và thế là từ nay mình có thể cảm nhận Josh phảng phất quanh mình bất kỳ lúc nào mình muốn, ngay tại nhà mình.

    Lilly cho rằng dây thần kinh của Josh ngày hôm đó đã gặp tí vấn đề, vì say nắng hay làm sao đó. Cô ấy nói có thể cậu ta nghĩ mình trông quen quen, nhưng không thể nhớ khuôn mặt của mình mà không nhờ đến mấy bức tường xi-măng của trường Albert Einstein ngay phía sau mình. Nếu không thì tại sao mà người nổi nhất trong trường trung học lại nói “Hey!” với Mia Thermopolis, một học sinh vừa mới, vừa tầm thường, lại vừa kỳ cục như mình?

    Nhưng mình biết rõ ràng đó không phải là say nắng. Sự thực là khi Josh cách xa Lana và đám bạn của mình thì cậu ta là người hoàn toàn khác. Một người sẵn sàng dẹp phăng chuyện một cô gái ngực phẳng hay đi giày cỡ 8. Một người có thể quét sạch những thứ bụi phủ tầm thường để nhìn sâu bên trong tâm hồn của cô ấy. Mình biết điều đó khi nhìn vào trong mắt của cậu ấy, mình đã thấy trong đó một con người đầy thông cảm, và đang cố gắng thoát ra ngoài.

    Lilly thì nói mình có một trí tưởng tượng quá sức là phong phú, và đang đạo diễn hẳn một vở kịch cho chính cuộc đời mình, và chuyện mình khó chịu quá mức cần thiết vì chuyện của mẹ và thầy G là một ví dụ điển hình.

    “Nếu bạn không thích chuyện đó đến như vậy, thì hãy nói với mẹ bạn”. Lilly nói. “Nói là bạn không muốn bà đi chơi với thầy G. Mình không hiểu bạn, Mia. Bạn luôn luôn trốn tránh, luôn nói dối về những gì bạn cảm nhận. Tại sao bạn không thay đổi. Những cảm xúc của bạn rất xứng đáng được đối xử tử tế mà”.

    Ồ đúng. Và có lẽ những cảm xúc của mẹ cũng xứng đáng được đối xử tử tế. Mẹ đang rất hạnh phúc với cuộc hẹn này. Điều đó cũng đủ làm mình muốn từ bỏ. Tối hôm qua mẹ đã làm món mỳ ống, lần đầu tiên sau hàng tháng trời. Mình đã mở thực đơn thức ăn mang về của cửa hàng suzie’s chinese ra rồi đấy chứ, nhưng mẹ lại nói: “Ôi, sẽ không phải ăn món mỳ vừng tối nay nữa, con yêu. Mẹ đã làm mỳ ống”.

    Mỳ ống! Mẹ mình đã làm mỳ ống.

    Mẹ thậm chí tôn trọng việc mình là một người ăn chay và đã không cho thịt viên và trong nước súp.

    Mình không thể hiểu được những chuyện này.
    Những việc cần làm:

    1. Mua ổ cho mèo.

    2. Hoàn thành nốt bài Phép nhân phá ngoặc cho thầy G.

    3. Ngừng kể cho Lilly tất cả mọi chuyện.

    4. Đến tiệm Pearl: lấy bút chì mềm, bìa phun, khung căng cho mẹ.

    5. Bài tập lịch sử thế giới về Iceland (5 trang giấy đúp).

    6. Không nghĩ quá nhiều đến Josh Richter.

    7. Lấy đồ giặt.

    8. Tiền thuê nhà tháng 10 (kiểm tra xem mẹ lấy séc của bố chưa).

    9. Quyết đoán hơn nữa.

    10. Đo vòng 1.
    Thứ Năm, ngày 25 tháng 9

    Trong giờ Đại số hôm nay, điều duy nhất mình có thể nghĩ đến là chuyện thầy Gianini sẽ hôn mẹ vào tối ngày mai, trong buổi hẹn của họ. Mình ngồi đó, nhìn chằm chặp vào mặt thầy. Thầy ấy hỏi mình một câu hỏi rất dễ - và mình thề rằng thầy G luôn dành những câu dễ nhất cho mình, có lẽ bởi không muốn mình cảm thấy bị bỏ quên – thế mà mình thậm chí đã không nghe thấy nó. ‘Cái gì cơ ạ?”.

    Thế là Lana Weinberger lại diễn cái trò cợt nhả mà nó vẫn thường làm với mình, ngả vào mình để bộ tóc vàng của nó lê lết trên bàn học của mình. Mình bị váng vất vì cái mùi nước hoa sặc sụa của Lana. Nó đã rất ti tiện khi gọi mình là:

    “LẬP DỊ”

    Đã thế, nó còn cố tình kéo dài hai chữ đó ra, cho cả thiên hạ nghe thấy LẬPPP-DDDỊ.

    Tại sao những người tốt như công nương Diana lại chết trong một vụ tai nạn xe hơi, còn những “sản phẩm hỏng” như Lana thì vẫn cứ sống nhăn ra? Mình không hiểu Josh Richter thấy gì ở cô ta. Một con bé nhỏ mọn và mỏ nhọn. Nó đã làm gì khiến cậu ấy mờ mắt?

    Có thế Lana tốt với Josh. Mình cũng sẽ tử tế với Josh. Cậu ấy là người đẹp trai nhất trường trung học Albert Einstein. Tất cả bọn con trai trường này trông đều rất quái gở trong bộ đồng phục của trường, quần màu ghi, áo sơ mi trắng và áo len đen, áo tay dài hay vest. Nhưng Josh thì khác hẳn. Cậu ấy trông như một người mẫu (bảnh bao và vạm vỡ, tất nhiên!) trong bộ trang phục của trường. Thật đó!
    -----------------------------------------------------------------------------------
    Đây là tập 1 truyện "Nhật kí công chúa", mí bạn đọc xong cho Anne ý kiến nhaz!!!@};-@};-
     
  2. kendo

    kendo New Member

    Ðề: Nhật kí công chúa (tập 1)

    cuốn này mình đọc rồi :D, đủ trọn bộ luôn
     

Chia sẻ trang này