Không đề

Thảo luận trong 'Vườn Thơ Bướm Bay' bắt đầu bởi [Pu], 11 Tháng mười 2009.

  1. [Pu]

    [Pu] Nắng nhuộm tàn lá phong.. Staff Member

    Anh đã nói thật nhiều như chưa nói
    Khi mặt trời đen như một đoá tình xa
    Khi ngày dài vô tận bóng mây qua
    Và đêm ngắn vô cùng từng phút mộng.
    Anh thuở đó theo dòng đời xuôi ngược
    Mượn lời thơ theo tiếng vọng cung trầm
    để hồn chở thơ anh về cõi mộng
    cho nghe lòng rời bước khỏi ngày Đông. ​
    Tháng năm buồn, mưa nhiều nhưng không ướt
    chỉ nghe mình, lòng lạnh giữa hư vô
    Mượn giá băng sưởi ấm nỗi hững hờ
    Đem rêu phong phủ cõi đời băng giá. ​
    Anh đã chết như loài hoa về tối
    Lòng vẫn nồng chất nhựa héo màu xanh
    Biết bao giờ Ai gõ cửa lòng anh...!?
    Tim đập lại, tháng ngày sau mãi mãi ...... ​
     

Chia sẻ trang này